Buổi tối, Mộ Ngôn chăm chỉ ngồi dưới ánh đèn đọc sách Phù phép Trung Cấp, tìm cách hóa giải lời nguyền bán thú.Vì hắn vẫn chưa nhận biết được hết tất cả mặt chữ, nên thỉnh thoảng lại dùng bút ghi xuống những từ mình không hiểu.Tốc độ rất chậm, nhưng mỗi chữ đều rõ ràng sạch sẽ, giống như nội tâm thuần khiết ngây thơ của hắn vậy.Hắn biết mình thua kém các bạn học khác, nên lúc nào cũng cố gắng rất nhiều.Khuynh Diễm đã dặn hắn không được đọc sách buổi tối, nhưng hắn vẫn lén lút đọc. Phải tranh thủ viết lại những từ vựng khó hiểu, để sáng mai đi hỏi cô...Cốc cốc cốc!Cửa phòng chợt vang lên tiếng gõ, Mộ Ngôn giật mình đứng dậy.Cô giáo đến rồi, không thể để cô phát hiện hắn lén đọc sách, hắn... hắn phải giấu những thứ này đi!Cốc cốc cốc.Mộ Ngôn bị hối thúc, càng loạn càng loạn, vội vã nhét sách vào bàn rồi bước ra mở cửa, sau đó mới phát hiện mảnh giấy từ vựng đang nằm ngay trên tay mình!Này chẳng khác nào đi ăn trộm mà còn ghi hình làm bằng chứng!Tiêu thật rồi!Nhưng may thay người bên ngoài không phải Khuynh Diễm, mà là Selina.Mộ Ngôn chớp mắt ngạc nhiên. Sao cô ấy lại đến đây? Cô ấy đi nhầm chỗ sao?Hắn chầm chậm giơ tay, chỉ qua bên cạnh: "Phòng của... cô giáo... ở kia."Selina giọng đều đều nói: "Tôi tìm cậu."Mộ Ngôn chậm nhịp năm giây, sau đó mới từ từ chớp mắt ngơ ngác: "Cô... tìm tôi... có việc gì?""Có vài lời muốn nói." Selina trực tiếp hỏi vào trọng tâm: "Cậu thích tiểu thư sao?"Mộ Ngôn hơi ngẩn ra, gò má trắng nõn bắt đầu không giấu được ửng hồng. Hắn... hắn còn nhỏ mà, sao lại hỏi hắn vấn đề này nha...Selina cũng không đợi câu trả lời, tiếp tục nói: "Nếu cậu thích tiểu thư, thì nên giữ khoảng cách với cô ấy, đừng suốt ngày đi theo cô ấy."Mộ Ngôn thoáng khựng lại, dường như vẫn chưa tiếp thu được những gì mình vừa nghe.Chờ khi hiểu được rồi, trong ngực bỗng cảm thấy nghèn nghẹn rất buồn: "Cô giáo... nhờ cô... đến nói... với tôi... sao?"Hắn cúi đầu vò vò mảnh giấy từ vựng trên tay, chữ viết nắn nót sạch đẹp đều co lại nhăn nheo xấu xí.Mấy từ vựng này, về sau hắn không nên đem đi hỏi cô giáo nữa.Mẫu thân hắn đã nói, cả ngày chỉ biết hỏi những câu ngu ngốc, phiền đến không ai chịu nổi...