"Ý chí sinh tồn khi bị dồn vào chỗ chết?" Khuynh Diễm ngẫm nghĩ câu trả lời của Charles: "Thực tế thì không phải ai cũng đủ bản lĩnh tìm đường sống từ chỗ chết, nhưng mà…"Cô hơi dừng lại, mỉm cười nói: "Đây cũng là một sáng kiến không tồi, có thể áp dụng."Charles: "…" Nghĩa là hắn vừa giúp cô khai phá một con đường hành hạ mới mẻ nữa sao?Các học sinh trong lớp đồng loạt bắn ánh mắt tóe lửa qua: Tên tội đồ của tập thể!Charles: "…""Pháp thuật là hiện thân của sức mạnh nội tại. Muốn ma pháp tiến bộ, thì điều cần thiết đầu tiên là ý chí kiên cường, và niềm tin vào bản thân." Khuynh Diễm từ tốn giảng giải: "Kẻ thù lớn nhất của một phù thủy, không phải ai khác mà chính là sự tự ti bên trong họ."Nếu ngươi luôn đánh giá thấp chính mình, tự nghĩ mình là phế vật, thì dù trời có phú cho ngươi năng lực phi phàm, ngươi cũng không thể tận dụng nó.Thậm chí, khi sự tự ti diễn ra trong thời gian dài, sức mạnh của ngươi sẽ bị phong bế, và trở thành một phế vật thực sự.Điều này đúng với tất cả học sinh nơi đây, chúng luôn nghĩ cả đời mình sẽ chẳng thể thoát khỏi vùng Todoro chỉ toàn dân nghèo và tội phạm.Số phận đã định chúng là kẻ hèn hạ, nên chúng cũng đâu cần cố gắng làm gì.Đặc biệt là Mộ Ngôn, hắn bị quá nhiều người ghét bỏ khinh thường, mắng hắn chậm chạp ngu ngốc, nên sự tự ti đã bám lấy và ăn mòn sức mạnh hắn.Đó là lý do vì sao hắn hoàn toàn không kết nối được với năng lượng ma pháp trong thân thể mình.Bước đầu tiên để giúp hắn thay đổi, chính là thiết lập lại niềm tin."Nhớ kỹ câu này của tôi, người duy nhất cứu được các em, là bản thân các em. Nếu ngay cả các em còn không tin tưởng chính mình, thì..." Khuynh Diễm đưa tay làm dấu cắt ngang cổ, mỉm cười: "Chết!"Nhóm học sinh nhỏ bên dưới theo bản năng run bật một cái!Dựa vào những gì chúng hiểu biết về cô, thì chắc chắn chúng sắp gặp nguy hiểm!Vừa mới nghĩ xong đã lập tức xảy ra.Mặt đất bên dưới hóa thành vòng xoáy đen ngòm, tập thể học sinh chới với rơi xuống!Luồng gió rét lạnh cắt qua da thịt, cảm giác băng lãnh ập tới, khi chúng lần nữa mở mắt, thì đã phát hiện mình... đứng giữa một ngọn núi tuyết khổng lồ!Tuyết trắng giăng kín tầm mắt, hàm răng chúng run rẩy đập lạch cạch lạch cạch không dừng lại được.