Mộ Ngôn mở to mắt sững sờ, năm giây sau gương mặt bắt đầu ửng hồng, rồi sau đó tiếp tục hồng, lại tiếp tục hồng, hồng đến sắp nhỏ ra máu.Hai mắt hắn mở tỏ kinh ngạc nhìn Khuynh Diễm, không thể tin cô lại có thể làm vậy với mình.Thiếu nữ phía trên mỉm cười, vô cùng quan tâm hỏi: "Đã đỡ đau hơn chưa?"Mộ Ngôn vẫn còn ở trạng thái con thú nhỏ bị dọa chấn kinh, tín hiệu não bộ đều dừng hoạt động, cứng đờ không thể đáp lời cô.Khuynh Diễm lần nữa cúi xuống hôn lên môi hắn, mỉm cười nói: "Mềm mềm ngọt ngọt."Ý tứ trêu chọc trong mắt cô quá rõ ràng, Mộ Ngôn cuối cùng cũng có thể phản ứng, vội vàng giơ tay đẩy ra: "Ưm... không được... hôn em."Dáng vẻ xấu hổ của hắn lúc này, hoàn toàn trái ngược với thời điểm hắn bướng bỉnh nói có chết cũng không buông cô.Sức lực hắn cũng trở nên rất yếu ớt, không cường ngạnh như khi hắn ôm chặt cô ở khuôn viên trường học.Chuyện này làm Khuynh Diễm không khỏi nghĩ, tiểu ăn vạ muốn nghênh còn cự, thích hôn hôn mà vẫn giả vờ xua đuổi cô.Không thành thật!Quá hư!Mộ Ngôn ủy khuất tố cáo: "Cô giáo... lừa gạt... cướp mất... nụ hôn đầu... của em..."Khuynh Diễm nghe thấy lời này liền híp mắt, giọng nói thoáng hung: "Nụ hôn đầu của cậu vốn thuộc về tôi, đây không gọi là cướp."Đừng nói nụ hôn đầu, dù là nụ hôn giữa hay nụ hôn cuối, cũng đều là của ta!Tiểu ăn vạ muốn để dành nụ hôn cho ai?Con chó trà xanh kia?Nằm mơ!Khuynh Diễm tức giận cúi xuống hôn thêm một... hai, ba, bốn, năm, sáu cái nữa, bắt nạt đến thiếu niên người ta trực tiếp khóc lên luôn.Lúc này cô mới ý thức được mình trêu quá trớn, nhanh chóng vuốt vuốt lưng hắn dỗ dành.Mộ Ngôn oan ức thút thít, giơ ngón tay đếm đếm: "Tám cái... hôn... tám cái... luôn rồi... đền cho em…"Khuynh Diễm: "..." Đền cái gì chứ?Vốn là của ta! Không đền!"Cô giáo... đền đền... cho em..." Mộ Ngôn mím môi, nước mắt không ngừng rơi xuống, bị bắt nạt đến vô cùng đáng thương.Khuynh Diễm bất đắc dĩ gật đầu: "Được, đền cho cậu, đừng khóc nữa."Cô nghiêm túc ngẫm nghĩ, sòng phẳng chỉ lên môi mình: "Cho cậu hôn lại tôi tám cái."Mộ Ngôn từ từ lắng nghe, sau đó khựng lại ngưng cả khóc.Hắn hơi nghiêng đầu, đôi mắt trong sáng ngước nhìn cô: "Hình như... đền như vậy... không đúng lắm..."