Pháp bảo của Selina ngăn binh lính bên ngoài tiến vào Todoro, nhưng đồng thời cũng cản trở người bên trong rời khỏi thị trấn.Ngay cả ma pháp không gian của Khuynh Diễm vẫn gặp hạn chế. Khi cô tìm được cách rời đi mà không phá hỏng kết giới, thì mặt trời cũng đã lặn xuống chân núi.Khuynh Diễm căn cứ theo những gì viết trên mảnh giấy, đi đến điểm hẹn.Sở dĩ nơi này có tên Lâu đài Quỷ, vì trước kia nó là chỗ trú ngụ của Phù thủy Bóng đêm.Với bản tính tàn ác vô độ, bà ta thường xuyên dùng các hình phạt đẫm máu để tra tấn tù binh và nô lệ, lấy đó làm thú vui tiêu khiển.Những nạn nhân vô tội bị nhốt sâu dưới các tầng hầm, chịu đựng đủ loại giày vò đến chết.Vì quá oán hận, nên họ không thể đi đầu thai chuyển kiếp, mà hóa thành hồn ma lảng vảng trong lâu đài suốt ngàn năm qua.Đây là truyền thuyết về Lâu đài Quỷ, nhưng thực hư thế nào thì không ai biết rõ, cũng chẳng ai có gan đi xác nhận.Người dân sống quanh đây kể lại, họ thường nhìn thấy những chiếc bóng vất vưởng qua cửa sổ, cùng tiếng khóc thảm thiết vọng ra từ lâu đài lúc nửa đêm.Bóng tối dày đặc bao phủ, một vòng xoáy đen chợt xuất hiện trước cánh cổng sắt.Thiếu nữ chậm rãi bước ra từ trung tâm vòng xoáy, so với lâu đài cao lớn sừng sững trong đêm, thì thân hình mảnh mai của cô chỉ như con mồi sắp chui vào miệng quái vật.Cô hơi ngẩng đầu nhìn cánh cổng quấn đầy dây leo gai nhọn, đây là một loại cây chứa kịch độc, có tác dụng làm rào cản ngăn người ngoài xâm nhập vào lâu đài.Nhưng Khuynh Diễm không đi theo đường lối thông thường. Cô giơ tay lên giữa không trung, vòng xoáy xuất hiện đưa cô xuyên qua cánh cổng rỉ sét.Ánh trăng lành lạnh chiếu vào khung cửa sổ, Khuynh Diễm đặt chân lên tấm thảm lót sàn bám đầy bụi bẩn.Bên trong lâu đài, tất cả đồ vật đều đang trôi nổi giữa hư không, phía trên mỗi món đồ được trùm một tấm vải trắng, nhìn chúng như hồn ma vất vưởng đang lơ lửng bay lượn.Nếu người bình thường nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ sợ đến ngất xỉu.Nhưng Khuynh Diễm hoàn toàn không ngó ngàng mớ vải trắng kia, cô đi thẳng đến vị trí phát ra ánh sáng xanh lục mờ ảo.Nơi đó đặt một quyển sách, càng đến gần càng nghe rõ nó đang ngâm nga ca hát.Giai điệu đều đều lặp lại, như loại hộp nhạc cổ điển có búp bê nhỏ nhảy múa bên trong.Đính đong.Đính đong.Đính đong..."Xin chào!" Giọng nói băng lãnh vang lên, một con búp bê đột ngột dựng thẳng người dậy!Hai mắt nó mở to nhìn chằm chằm Khuynh Diễm, khóe môi nó cong lên cứng còng, hai bên mặt dán hai vòng tròn đỏ mô phỏng má hồng, ngoại hình trông cực kỳ quỷ dị.Khuynh Diễm thờ ơ nhìn, nếu so về khả năng nở nụ cười cứng ngắc giống ma quỷ, thì con búp bê này còn chưa xứng xách dép cho cô.Điểm khác biệt duy nhất giữa cô và nó, chính là cô đẹp, còn nó thì xấu.Búp bê bắt đầu câu chuyện, khóe miệng nó lạch cạch chuyển động lên xuống: "Hì hì, vui quá, lâu rồi mới có người đến chơi với ta. Giải đố đi! Chúng ta chơi giải đố đi!"