Trời vừa sáng, Diêm Túc liền tức tốc gọi người đưa Khuynh Diễm về Ánh Dương.Mắt không thấy, tâm không phiền, sau này hắn sẽ hạn chế gặp cô, để tránh bị cô làm nghẹn cho tức chết!Trước nay mọi người đều e dè khiếp sợ hắn, làm gì có ai ngang ngược áp bức hắn như cô?Trọng tâm là, mỗi lần nhìn thấy cô cười với hắn, hắn liền không thể mắng, cũng không thể nói nửa câu nặng lời.Hắn bị làm sao vậy chứ?Quan ngại người bệnh tâm thần sao?!Khuynh Diễm cố ý ỷ bệnh làm càn, đứng đắn lập luận: "Mạng anh là do tôi cứu, dù anh không lấy thân báo đáp, thì ít nhất cũng phải có phúc lợi."Tay ta gãy rồi này, mi tới ôm ôm ta một cái đi!Ta vất vả chạy từ Bách Linh đến tìm mi, sao mi lại keo kiệt như thế? Một cái ôm cũng không cho ta?Càng nghĩ càng thấy tiểu ăn vạ làm sai, chỉ có tiểu nha đầu thiện lương làm đúng!Diêm Túc thật sự bị chọc tới giận quá hóa cười: "Hà tiểu thư đừng quên, người khiến hai chân tôi tàn phế là cô."Nếu chân hắn không bất tiện, hắn cũng không dễ dàng bị người khác thừa cơ ám toán.Cùng lắm dùng việc cô cứu hắn tối qua, đổi lấy lần cô đẩy hắn ngã lầu, sau này xem như không ai nợ ai.Khuynh Diễm đương nhiên không chấp nhận, thời gian một đêm đã đủ để cô nghĩ phương án đối phó."Làm người nên ân oán phân minh, ân phải báo, nợ cũng phải trả. Anh được tôi cứu, anh nên ôm tôi một cái để đền đáp. Tôi làm chân anh bị thương, sau này anh… trở thành bạn trai tôi! Tôi chăm sóc anh trả nợ, thấy thế nào?"Quá hoàn mỹ đúng không?Ta đúng là thông minh nhất thiên hạ!Diêm Túc: "..."Hắn mà còn tiếp tục nói lý lẽ với cô, thì hắn chính là bệnh thần kinh!"Đưa cô ấy về đi." Diêm Túc đau đầu hạ lệnh.Trợ lý: "Vâng." Ngài không nghĩ lại sao Diêm tổng?Tôi thấy cách làm của Hà tiểu thư rất được đó!Ngài năm nay cũng gần ba mươi rồi, còn chưa từng nói chuyện yêu đương. Dục hỏa công tâm, một số nhu cầu không được giải quyết, nên tính tình mới ngày càng khó ở.Có bạn gái, thoát kiếp cẩu độc thân, ngài vui vẻ, nhân viên chúng tôi cũng vui vẻ!