"Gần đây tiểu nghiệt chủng họ Kiều cứ ồn ào trên GGG, tôi thấy nó đang muốn tìm đường quay lại giới giải trí. Ông định mặc kệ nó sao?" Người phụ nữ nhíu mày, giọng nói ẩn hiện bất mãn."Nó thì có thể làm được gì?" Người đàn ông cười khinh thường: "Bà còn không biết tính tình nó nhu nhược thế nào à? Cứ thuê người vào mắng chửi nó, sớm muộn nó cũng suy sụp tinh thần."Người phụ nữ mơ hồ có chút lo lắng: "Ông chưa xem livestream của nó phải không? Tôi thấy nó thay đổi rồi, cách nói chuyện không giống trước kia...""Đàn bà các bà chỉ biết sợ trước sợ sau, một con nhãi yếu đuối cũng làm bà sốt ruột!" Người đàn ông không kiên nhẫn ngắt lời: "Cứ để nó tự sinh tự diệt ở Ánh Dương, không cần quản tới nó.""Bệnh trầm cảm của nó nặng như vậy, nhưng đến giờ vẫn chưa chết, tôi thấy Diêm gia rất tận tâm chăm sóc nó." Người phụ nữ không đồng tình nói: "Lỡ như nó…""Bà nghĩ thằng nhãi tàn tật đó là nhà từ thiện à? Thủ đoạn trên thương trường của hắn đều rất ác liệt, đối với kẻ trực tiếp phế chân hắn, hắn sẽ bỏ qua chắc?"Người đàn ông cười mỉa mai: "Hắn để tiểu nghiệt chủng họ Kiều sống là vì muốn hành hạ. Nếu nó quay về giới giải trí, người đầu tiên cản trở chính là hắn!"Diêm Túc và Kiều Khuynh Diễm là kẻ thù không đội trời chung.Bọn chúng đã tự đối phó nhau, Hà gia xen vào làm gì cho phí sức?Vậy mà vợ ông cứ lải nhải càu nhàu, nghe đến lỗ tai phát mệt!Bà Hà vẫn thấy chuyện này khả nghi: "Vụ bê bối gần đây của nó, lần nó bị tên diễn viên vô danh vu cáo gạ gẫm bạn diễn. Scandal được tẩy trắng rất bất thường, tôi không nghĩ chỉ là trùng hợp."Ông Hà mệt mỏi day day trán: "Ừ! Cái nhà này chỉ có bà là đúng! Lát nữa tôi cho người đi điều tra tên diễn viên vô danh gì đó. Bà đủ hài lòng chưa?""Còn một chuyện khác." Bà Hà tiếp tục nói: "Điềm Điềm muốn tham gia dự án phim truyền hình Nữ Đế, ông xem khi nào rảnh thì đi bàn bạc một tiếng với đạo diễn..."Ông Hà hằn học ngắt ngang: "Biết rồi! Bà ra ngoài đi, tôi còn phải làm việc!"Suốt ngày cứ dắt mũi chỉ tay năm ngón, bảo ông phải làm thế nọ phải làm thế kia.Chung sống hai mươi mấy năm, ông nhịn bà cũng đủ lắm rồi! Chẳng biết là cưới vợ hay cưới thêm mẹ nữa!Phiền phức chết được!Bà Hà hơi há miệng muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn im lặng đóng cửa rời đi.Loảng xoảng!Cửa phòng vừa khép lại, phía trong lập tức phát ra tiếng đồ đạc bị người nóng giận đập vỡ!Bà Hà giật mình, sững sờ đứng tại chỗ một lúc lâu.Bên ngoài ban công, thiếu nữ đang nấp sau bức tường theo dõi câu chuyện.Âm thanh vỡ nát liên tiếp vang lên, khiến nụ cười trên khóe môi cô càng thêm rực rỡ.