[Buổi tối mua bánh kem tới cho anh, bạn trai tốt.]Diêm Túc chăm chú đọc đi đọc lại lời của Khuynh Diễm, sau đó liền lẩm bẩm mắng nhỏ: "Ai là bạn trai cô? Không biết xấu hổ."Trợ lý ngồi sát bên cạnh: "..." Trước khi tỏ ra ngạo kiều, ngài nên kiểm soát cơ miệng mình trước đi Diêm tổng.Mọi người trong phòng họp đều nhìn thấy ngài vừa mỉm cười đấy!Mặc dù nụ cười của Diêm Túc rất nhạt, chỉ lướt qua rồi lập tức biến mất, nhưng vẫn dọa cho nhân viên đang thuyết trình tim đập chân run.Có phải hắn nói sai thứ gì, nên Diêm tổng mới cười mỉa hắn không?Lát nữa hắn sẽ bị đuổi việc cuốn gói khỏi tập đoàn luôn sao?Nhân viên thuyết trình vì quá sợ hãi, nên càng nói càng loạn, lắp ba lắp bắp không thể nghe rõ.Sau khi kết thúc báo cáo, hắn liền nhắm mắt cam chịu, chuẩn bị tiếp nhận mọi hình phạt giáng xuống.Nhưng Diêm Túc chỉ điềm tĩnh nhắc nhở: "Lần sau cố gắng nói trôi chảy hơn. Ý tưởng khá tốt, về chỗ đi."Nhân viên vừa thuyết trình: "..."Toàn thể nhân viên trong phòng họp: "..."Hôm nay Diêm Vương đại nhân chẳng những không trách mắng, mà còn biết động viên cấp dưới?!Chuyện gì đang xảy ra?Mặt trời chân lý chói qua tim?!Trợ lý ở đằng sau nhìn thấu hồng trần biểu thị, không phải mặt trời chân lý, mà là mặt trời chân ái chói qua tim.Người có tình yêu thì nhìn đâu cũng thấy bong bóng màu hồng phấn.Quả nhiên, giúp Diêm tổng thoát kiếp cẩu độc thân là quyết định đúng đắn nhất đời này của hắn!—Diêm Túc cứ làm việc được vài giây, là lại ngẩng đầu nhìn đồng hồ, dáng vẻ nôn nóng như đang chờ đợi điều gì đó.Tiếng chuông vừa điểm sáu giờ chiều, hắn liền ngay tức khắc thu dọn đồ đạc ra về, xe lăn đẩy nhanh đến không ai đuổi kịp.Trợ lý ở phía sau vội vàng chạy theo. Từ từ đã Diêm tổng, ngài chờ tôi, chờ tôi với!Bình thường ngài đều tăng ca đến khuya, sao hôm nay lại tan tầm đúng giờ?Trợ lý vẫn luôn thắc mắc không hiểu, chỉ khi gần tới biệt thự Diêm Túc, hắn mới giật mình nhớ ra.Sáng nay Kiều tiểu thư đã hẹn buổi tối sẽ ghé qua nhà!Diêm Túc trông ngóng nhìn ra ngoài cửa kính xe, ánh mắt hướng về thiếu nữ đang đứng xa xa phía trước.Bên cạnh cánh cổng biệt thự cao lớn, Khuynh Diễm đang yên lặng chờ đợi hắn.Trên tay cô cầm túi bánh quen thuộc, hoàng hôn dịu dàng buông xuống sau lưng cô. Tia nắng cuối ngày dần trở nên yếu ớt, nhưng không biết vì sao, cả thế giới ở trong mắt hắn đều tràn ngập màu sắc lấp lánh rực rỡ.Thì ra khi biết có người chờ đợi mình về nhà, cảm giác lại tốt đẹp đến vậy.