MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không NhẹChương 524: Ảnh Hậu Có Bệnh (17) 2

Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ

Chương 524: Ảnh Hậu Có Bệnh (17) 2

451 từ · ~3 phút đọc

Những vị diện gần đây, Tịch Dạ đều rất ngoan ngoãn vô hại, khiến Khuynh Diễm suýt nữa quên mất sở trường một-lời-không-hợp-liền-hủy-thế-giới của hắn.Hiện tại nghe nhiệm vụ này, thật khiến cô có chút hoài niệm…[Người chơi số 33, nếu cô còn đứng đó hoài niệm, thì cả cô và ta đều vĩnh biệt cuộc đời.]Lang Tinh điềm tĩnh nhắc nhở, nhưng trong giọng nói đã ẩn nhẫn áp lực, nó sắp không chịu nổi oán khí.Khuynh Diễm thở dài, choàng tay qua ôm tiểu ăn vạ, dịu dàng dỗ: "Ngoan, chúng ta về nhà."Sau đó, Diêm Túc chỉ thấy phần cổ đau nhói, hai mắt tối sầm gục xuống!Khuynh Diễm ngẩng đầu nhìn người đàn ông lớn tuổi đang chết trân ở đối diện: "Hắn làm việc lao lực, mệt mỏi ngất xỉu. Tôi đưa hắn về trước."Diêm Nhị lão gia: "..."Bình thường cô đều bạo lực thế này với cháu tôi sao?!Một lời không hợp liền vung tay đánh chồng!Lại còn mở to mắt nói dối hắn tự ngất xỉu!Hiện tại tôi cướp cháu trai về còn kịp không?—Diêm Túc nặng nhọc mở mắt, sau gáy vẫn còn ê ẩm đau nhức.Đầu óc hắn đình trệ vài giây, rồi chợt cảm giác hoảng loạn ập đến!Hắn vội vã nhìn qua bên cạnh, sau khi thấy Khuynh Diễm an tĩnh ngủ say, trái tim đang treo lơ lửng của hắn mới dần buông xuống.Diễm Diễm không bỏ đi.Cô vẫn còn cần hắn.Diêm Túc chống tay ngồi dậy, ngẩn người chăm chú nhìn Khuynh Diễm, đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp, chẳng rõ thời gian đã trôi qua bao lâu, cũng chẳng rõ hắn đang suy nghĩ điều gì.Rồi thật chậm thật chậm, hắn cúi xuống đặt nụ hôn lên môi cô.Từ nhẹ đến nặng, lúc gần lúc xa, dây dưa lôi kéo khiến Khuynh Diễm tỉnh giấc."Diêm... ưm..." Hả??Hai tháng quay phim thiếu ngủ trầm trọng, khó khăn lắm ta mới có thể chợp mắt một lát, nhưng tiểu ăn vạ lại nửa đêm dựng đầu ta dậy nấu cơm!Buồn ngủ chết mất!Diêm Túc tỉ mỉ trằn trọc cuốn lấy Khuynh Diễm, còn cô chỉ qua loa ứng phó, thái độ lười biếng không chút nhiệt tình.Bất chợt, hắn không hôn cô nữa, bàn tay đang chen vào dưới áo cũng rời đi.Mặt nạ lạnh băng vô ý chạm vào cổ cô, hơi thở mỏng nhẹ lướt qua, khiến thần trí cô hồi phục tỉnh táo.Lúc này Khuynh Diễm mới phát hiện cánh tay Diêm Túc đang run lên, cái ôm dành cho cô dần buông lỏng. Chân hắn không thể cử động, hắn chỉ dùng tay gắng gượng chống người dậy, từ từ tách khỏi cô.