MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không NhẹChương 527: Ảnh Hậu Có Bệnh (19)

Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ

Chương 527: Ảnh Hậu Có Bệnh (19)

609 từ · ~4 phút đọc

Tiểu ăn vạ dựa lưng trên giường, còn người đàn ông trẻ tuổi kia ngồi dưới đất, đang dùng lực x** n*n lòng bàn chân hắn.Cánh cửa bị đẩy mở, Diêm Túc vừa nhìn qua liền phát hiện sắc mặt Khuynh Diễm không đúng. Hắn nghi ngờ khó hiểu, nhưng vẫn ra hiệu người kia rời đi.Chờ trong phòng chỉ còn lại cô và hắn, Diêm Túc mới lo lắng hỏi: "Hôm nay ở trường quay có ai bắt nạt em sao?" Hình như cô đang không vui…Khuynh Diễm đi đến gần, đột nhiên cúi xuống bắt lấy bàn chân Diêm Túc.Hắn thoáng giật mình, muốn rụt về nhưng đôi chân vô lực, chỉ có thể bất đắc dĩ nói: "Em buông anh ra."Khuynh Diễm chẳng những không buông, mà còn nắm chặt hơn nữa: "Người vừa rồi là ai? Anh và hắn ta đang làm gì?"Diêm Túc chớp mắt, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ khó tin: "Diễm Diễm, em... ăn giấm?""Giấm không đẹp, em không thích ăn. Trả lời câu hỏi, anh và tên kia đang làm gì?"Cô nói chuyện quá nghiêm chỉnh, làm Diêm Túc không nhịn được bật cười: "Ý anh là, em đang ghen sao?"Khuynh Diễm nhíu mày sửa đúng: "Không phải ghen, chỉ là không thích có người chạm vào anh."Diêm Túc im lặng tự nhủ dưới đáy lòng. Đó rõ ràng là ghen, em còn muốn chối."Người vừa nãy là hộ lý, cứ cách vài tuần sẽ đến chăm sóc chân giúp anh."Chân hắn không thể cử động, nếu không được chăm sóc, máu huyết sẽ khó lưu thông, trời trở lạnh còn khiến hắn đau nhức mất ngủ.Trước nay hắn không quen tiếp xúc thân thể với người khác, nên phần lớn thời gian đều dùng thiết bị xoa bóp, chỉ có bấm huyệt lòng bàn chân mới nhờ hộ lý hỗ trợ.Hơn nữa, người kia còn là nam, không phải nữ.Diêm Túc khẽ cong môi, giọng nói hiện rõ cưng chiều: "Những lần trước hộ lý đến, em đều không ở nhà, nên anh quên nói với em. Diễm Diễm đừng giận, lần sau anh sẽ báo trước.""Không có lần sau." Khuynh Diễm nhạt giọng quyết định: "Từ hôm nay trở đi, việc chăm sóc chân anh do một mình em phụ trách."Diêm Túc hơi khựng lại: "Nhưng ngoài bấm huyệt, còn phải cắt móng chân, rửa chân...""Em làm được." Khuynh Diễm mất kiên nhẫn ngắt lời, d*c v*ng chiếm hữu đang điên cuồng quấy phá đáy lòng cô.Trước đây nó còn xúi giục cô biến Tịch Dạ thành con rối, bẻ gãy tay chân hắn, giam hắn vào ngục, khiến hắn mãi mãi thuộc về một mình cô!Nhưng từ lần bắt nhốt Tử Liên, gây ra vết thương trên thân thể hắn, cô đã hứa với chính mình, tuyệt đối sẽ không khiến Tịch Dạ chịu đau đớn thêm một lần nào nữa.Chỉ là... cô vẫn nóng nảy.Nhìn thấy người khác chạm vào hắn, cô liền trở nên nóng nảy!Tâm tính của một ác ma, vốn rất khó đảm bảo.Vì vậy để tránh xảy ra tình huống mất khống chế, người được chăm sóc tiểu ăn vạ, chỉ có thể là cô!Diêm Túc đắn đo hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối. Hắn là kẻ tàn phế, bình thường đã không bảo vệ được cô, sao giờ lại còn làm phiền cô phục vụ hắn?Diêm Túc bày tỏ mình không muốn, Khuynh Diễm liền im lặng gật đầu.Hắn tưởng cô như vậy nghĩa là đáp ứng hắn, kết quả cô lại tự đi học bấm huyệt, sau đó trở về đè hắn xuống thực hành.