MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán MệnhChương 1040

Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh

Chương 1040

503 từ · ~3 phút đọc

"Cậu không muốn lên xe à? Ở ga này chỉ có xe buýt số 404 thôi, đây cũng là chuyến gần cuối rồi. Nếu cậu không đi, phải đợi thêm một chuyến nữa đấy."

Quý Dương nhìn vào bên trong xe.

Cả khoang xe trống rỗng.

Rõ ràng là tên tài xế ma này không lừa được ai lên xe, giờ lại định dụ dỗ anh.

"Không vội, không vội, cảm ơn anh. Tôi đang đợi người."

Nói rồi, Quý Dương nghiêng đầu nhìn tài xế, cười cười: "À đúng rồi, ông anh, lúc nãy tôi thấy xe của anh chạy từ xa đến mà sao chẳng thấy ai ngồi lái hết vậy?"

Tài xế sững người, nhưng chỉ trong tích tắc đã bật cười, đáp: "À, chắc cậu nhìn thoáng qua thôi! Vừa rồi tôi thấy ngứa mắt cá chân nên cúi xuống gãi một chút. Chắc cậu chỉ liếc qua đúng lúc đó nên mới tưởng xe không có ai lái."

Quý Dương thầm cười khẩy.

Kiếm cớ cũng khéo thật đấy.

Hừ, rõ ràng là đang dụ anh lên xe!

"Cậu nhóc, chắc chắn là không muốn lên xe chứ? Nếu không thì tôi đi đây."

Quý Dương quả quyết: "Không lên."

Tài xế cười cười, gật đầu: "Được rồi, vậy cậu cẩn thận nhé. Đừng để lỡ chuyến cuối cùng, hai mươi phút nữa mới có xe."

Dứt lời, ông ta lập tức đóng cửa, chiếc xe buýt lướt đi, để lại vệt khí đen lượn lờ giữa màn đêm.

Quý Dương đứng yên nhìn theo đến khi nó khuất hẳn mới khẽ thở ra.

Bão bình luận cũng thở phào theo.

[Trời đất, đáng sợ thật sự! Chủ kênh vừa chạm trán xe buýt ma!]

[Nhưng mà… chẳng phải lời đồn nói rằng nếu gặp xe buýt ma, tài xế sẽ kéo người lên dù có đồng ý hay không à? Vậy sao chủ kênh vẫn đứng đây?]

[Cũng có thể lời đồn không hoàn toàn đúng. Với lại, nếu bị kéo đi thật thì ai còn ở đây để kể chuyện với chúng ta?]

[Mọi người không thấy kỳ lạ sao? Tài xế ma nói chuyện với chủ kênh lâu như vậy, rõ ràng là muốn dụ lên xe! Chẳng qua không ép buộc trực tiếp thôi.]

[Khoan đã… Ai dám chắc đây là xe buýt ma? Biết đâu chỉ là một tài xế bình thường thích tám chuyện với khách thì sao? Giống như mấy cụ già không biết chữ hay hỏi tài xế xe có đi qua ga này không ấy.]

[Đúng đó! Nhìn thấy một chiếc xe đã vội vàng bảo là xe buýt ma, mấy người bị hoang tưởng tập thể à? Tuyến 404 vẫn chạy bình thường mà.]

[Ủa? Bạn tỉnh táo chút đi, chính chủ kênh nói vừa rồi xe chạy đến mà không có ai lái đấy!]

[Tài xế giải thích rồi mà? Ông ta chỉ cúi xuống gãi chân thôi.]

[Gãi chân? Trùng hợp vậy cũng tin à? Với lại, đèn báo tuyến trên xe cũng tắt ngúm, tôi dám chắc đây là xe buýt ma!]

Luồng bình luận càng lúc càng sôi nổi.