MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán MệnhChương 1216

Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh

Chương 1216

561 từ · ~3 phút đọc

Cao Tiến không ngừng đảo mắt quan sát xung quanh. Kỷ Hòa và Yến Lâm vẫn chưa xuất hiện, anh không thể cứ thế chờ đợi. Dựa vào người khác chẳng khác nào phó mặc mạng sống của mình cho số phận.

Cách đó không xa có vài chiếc bàn cũ kỹ, lớp sắt trên đó đã rỉ sét theo thời gian.

Không do dự, anh lao về phía chúng, nhanh chóng nhấc một cái bàn lên rồi ném mạnh về phía bóng đen đang tiến gần sau lưng.

Một cái. Hai cái.

Bắp tay rắn chắc của Cao Tiến siết chặt, gân xanh nổi lên, anh liên tục ném thêm hai cái bàn nữa.

"Bịch!"

Một trong số chúng trúng mục tiêu.

Tiếng thét chói tai vang lên, lưỡi hái trên tay bóng đen cũng rơi xuống đất.

Cao Tiến không có thời gian suy nghĩ vì sao một thực thể siêu nhiên như ma quỷ lại có thể bị bàn đập trúng. Anh nghiêng người, nhanh chóng lẻn vào phòng mổ gần đó.

Trong phòng mổ tràn ngập mùi thuốc sát trùng nồng nặc, những chai lọ cũ kĩ phủ đầy bụi bặm xếp lộn xộn trên kệ. Dưới chân là những dụng cụ rỉ sét, sắc bén đến rợn người.

Cao Tiến cúi xuống, nhặt lên một con dao phẫu thuật, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

Anh biết con ma đó vẫn đang ở bên ngoài.

Bị ném trúng có thể làm nó đau, nhưng chắc chắn nó sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Anh không chắc mình có thể đánh bại được nó, nhưng nếu phải chết, anh sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!

Bên ngoài, tiếng bước chân vang lên.

Loẹt quẹt… loẹt quẹt…

Nó càng lúc càng tiến gần hơn.

Cao Tiến nín thở, nhìn qua khe cửa.

Một đôi chân xuất hiện ngay trước ngưỡng cửa.

Bầu không khí đặc quánh lại, lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Anh siết chặt dao phẫu thuật, yết hầu khẽ chuyển động, nuốt khan một ngụm nước bọt.

Chỉ cần nó bước vào đây… Anh sẽ liều mạng với nó!

"Kẽo kẹt—"

Cánh cửa từ từ mở ra.

Đúng khoảnh khắc đó, Cao Tiến bùng nổ, gầm lên:

"Tao liều mạng với mày!!"

Anh siết chặt dao, lao thẳng tới!

Nhưng ngay trước khi lưỡi dao kịp xuyên qua, một giọng nói quen thuộc vang lên đầy hoảng hốt:

"Cao Tiến! Anh điên à?! Là tôi đây! Anh định làm gì thế?!"

Cao Tiến khựng lại.

Anh ngẩn người nhìn chằm chằm người trước mặt, giọng nói có phần khó tin:

"Ngụy Nam…?"

Cả người Ngụy Nam đầy máu, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt. Cậu ta đứng chao đảo, rõ ràng đã bị thương nặng.

Cao Tiến vẫn còn sững sờ.

"… Cậu chưa chết?"

Nhận ra lời nói của mình không ổn, anh vội vàng giải thích:

"Mộc Đình Đình nói với tôi… rằng cậu đã chết vì cứu cô ấy."

Ngụy Nam cười khổ, giọng nói yếu ớt:

"Không… Lúc đó tôi cũng nghĩ mình chết chắc rồi, nhưng khi tỉnh lại thì phát hiện… mình vẫn còn sống."

Cao Tiến thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn thấy đồng đội chết dần chết mòn, anh đã chịu quá nhiều áp lực. Giờ biết được Ngụy Nam còn sống, anh cảm thấy như một tảng đá nặng nề trong lòng được gỡ xuống.

Thế nhưng, đây không phải lúc để thả lỏng.

"Lúc cậu vào đây, có nhìn thấy con ma kia không?"

"Ma nào cơ?" Ngụy Nam nhíu mày.