MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán MệnhChương 1691

Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh

Chương 1691

437 từ · ~3 phút đọc

"Đủ rồi."
Sở Dực đột ngột cắt ngang lời hắn, ánh mắt lạnh lẽo như sương:
"Nói lắm như vậy, chẳng qua mày vẫn đang cố biện minh cho hành vi của mình thôi. Bố tao sẵn sàng hy sinh cả tính mạng chỉ để tiêu diệt Rắn Cạp Nong, còn mày thì lại đứng cùng chiến tuyến với lũ khốn đó. Mày không thấy nhục à?"

Từ Diễm cười khẩy.
"Cậu không có tư cách lên lớp tôi. Cậu báo thù cho bố, vì ông ấy quan trọng với cậu. Nhưng bố tôi đối với tôi cũng quan trọng không kém."

"Nhưng cuối cùng, tao không giết mày." Giọng Sở Dực trầm xuống, nhưng từng chữ đều nặng như đá. "Tao sẽ giao mày cho pháp luật xử lý."
Anh nhìn thẳng vào Từ Diễm, ánh mắt đỏ hoe nhưng không run rẩy.

"Mày phải nhớ kỹ điều này: Tao không giết mày không có nghĩa là tao không muốn tự tay giết mày."
Anh nhấn mạnh từng chữ, giọng nói khản đặc vì kiềm nén.

"Mày sẽ phải trả giá, giống như cái tổ chức Rắn Cạp Nong kia, tất cả rồi cũng sẽ phải sa lưới. Việc bố tao chưa làm xong, tao sẽ thay ông ấy tiếp tục.
Còn mày... từ giờ có thể chính thức rời khỏi cuộc chơi rồi."

Từ Diễm không đáp.
Hàm răng hắn nghiến chặt, mạnh đến mức tưởng chừng có thể nghiền nát cả lợi, cả răng thành bột. Hắn nhìn Sở Dực chằm chằm bằng ánh mắt đầy oán độc.

"Sở Dực, cậu chẳng qua là may mắn hơn tôi thôi... Nếu vị trí này đổi lại là cậu, cậu có chắc là vẫn giữ được bình tĩnh như bây giờ không?"

Sở Dực khẽ thở dài, đáp lại một cách dứt khoát:
"Tao không biết. Nhưng ít nhất hiện tại, tao không như mày. Như vậy là đủ rồi."

Vì vẫn đang trong kỳ nghỉ phép nên Sở Dực đã gọi cho đồng nghiệp, nhờ họ cử người đến bắt giữ Từ Diễm.

Tối tháng mười một, trời lạnh thấu xương.
Sở Dực đứng lặng một mình trên con phố vắng, cảm thấy trong lòng yên bình một cách lạ thường.

Anh muốn khóc, cũng muốn cười.

Để triệt hạ Rắn Cạp Nong, quá nhiều người đã phải trả giá bằng cả máu và nước mắt.
Trong đầu anh vẫn luôn văng vẳng câu nói năm xưa của bố:
"Tiểu Dực, sau này con có muốn làm cảnh sát không? Nghề này không giống trong phim ảnh hay tiểu thuyết đâu. Muốn làm cảnh sát, con phải học cách từ bỏ rất nhiều thứ."

Từ bỏ danh tiếng.
Từ bỏ người thân.
Thậm chí là từ bỏ cả mạng sống.