MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Tới Thế Giới Thú Nhân Làm Thú YChương 9: Thịt Xoa Giác thú

Xuyên Tới Thế Giới Thú Nhân Làm Thú Y

Chương 9: Thịt Xoa Giác thú

487 từ · ~3 phút đọc

Ánh mắt Giản Mạc vẫn luôn dõi theo động tác của Ô Quýnh.

Ngón tay thon dài của Ô Quýnh nhẹ nhàng đẩy đĩa thịt đó đến trước mặt cậu: “Có thể ăn rồi.”

Giản Mạc hoàn hồn: “Vâng, cảm ơn anh.”

Ô Quýnh khẽ gật đầu: “Cậu nếm thử đi.”

Giản Mạc nhìn miếng thịt trước mắt, cậu do dự một lát, không biết có nên dùng tay trực tiếp cầm thịt ăn không.

Trông có vẻ còn khá nóng.

Ô Quýnh đã cầm đĩa lên, trực tiếp dùng tay cầm miếng thịt dài ăn.

Giản Mạc thầm thở dài một tiếng, học theo dáng vẻ của anh, cậu cũng cầm một miếng thịt rồi cắn một miếng.

Sau đó, không cắn đứt được.

Giản Mạc đưa miếng thịt ra trước mắt xem, bên trên toàn là gân màng và thớ thịt thô to, thảo nào không cắn đứt được.

Ngay lúc Giản Mạc đang nghĩ phải làm sao thì Ô Quýnh từ phía đối diện bưng đĩa của cậu lên: “Tôi cắt nhỏ hơn cho cậu nhé.”

Giản Mạc hơi ngại: “Cảm ơn anh.”

Ô Quýnh ra hiệu cho cậu đặt thịt trở lại đĩa, rồi giúp cậu cắt thành những miếng to bằng ngón tay cái: “Treo cả một đêm, có lẽ vẫn chưa đủ mềm, treo thêm hai ngày nữa sẽ tốt hơn.”

Giản Mạc quay đầu nhìn miếng thịt treo dưới mái hiên, cậu biết thịt tươi để một thời gian có thể thải axit và mềm hóa, không ngờ ở đây đã có kỹ thuật này.

Giản Mạc: “Đây là thịt gì vậy?”

Ô Quýnh: “Thịt Xoa Giác thú, con Xoa Giác thú này khá lớn, thịt dai, hôm nay tôi xem thử có thể săn được con mồi nhỏ hơn không.”

Ô Quýnh vừa nói đã nhanh chóng ăn hết thịt trong đĩa, xem ra độ dai của loại thịt này đối với thú nhân mà nói hoàn toàn không thành vấn đề.

Anh thu dọn bát đĩa rồi nói với Giản Mạc: “Lát nữa tôi sẽ ra ngoài săn bắn, cậu ở nhà hoặc dạo quanh bộ lạc, tốt nhất đừng đi ra ngoài bộ lạc, nguy hiểm đấy.”

Giản Mạc rất nghiêm túc gật đầu.

Ô Quýnh nhìn Giản Mạc thêm một cái: “Có việc gì thì tìm thú nhân tuần tra bên ngoài, nếu không tìm được thì tìm bất kỳ một thú nhân hoặc á thú nhân trưởng thành nào cũng được.”

Giản Mạc tiếp tục gật đầu, cậu dừng một chút rồi lại nhỏ giọng nói với Ô Quýnh: “Cảm ơn anh.”

Ô Quýnh đã nói xong những điều cần nói, anh thu dọn một chút rồi dắt dao vào thắt lưng, sau đó cầm một bó dây thừng ra ngoài.

Giản Mạc đứng ở cửa tiễn anh, nhìn anh đi đến giữa một nhóm thú nhân đang trò chuyện ở đằng xa.

Các thú nhân vây quanh Ô Quýnh, họ biến về hình dạng thú rồi chạy về phía ngoài bộ lạc, chớp cái đã biến mất.