MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Vào Tiểu Thuyết Cẩu Huyết Cùng Chồng CũChương 14: Đã đến lúc hôn rồi

Xuyên Vào Tiểu Thuyết Cẩu Huyết Cùng Chồng Cũ

Chương 14: Đã đến lúc hôn rồi

2,886 từ · ~15 phút đọc

Thấy phản ứng của gã đeo kính, Kiều Mãn nhíu mày:
“Anh sợ gì chứ, tôi đâu có làm gì anh.”

Vốn là định trấn an, ai ngờ gã nghe xong càng sợ hơn:
“Tôi… tôi mặc kệ cô muốn làm gì, tốt nhất bỏ sớm đi. Đừng quên trong sơ yếu lý lịch vừa rồi có số chứng minh và thông tin trường học của cô…”

“ Kể một chuyện cười bậy bạ đi.” Kiều Mãn thẳng thắn.

Gã đeo kính ngẩn người: “Cái gì?”

“Chuyện cười bậy.” Kiều Mãn thản nhiên lặp lại, “Trước kia không phải anh hay kể cho mấy cô bé mới vào nghe sao?”

“Cô… sao cô biết…”

“ Kể.”

“…”

Không khí lặng ngắt một thoáng.

Kiều Mãn đưa yêu cầu xong thì quay sang ngồi xuống ghế.

Ghế dựa bên cạnh để một đống dụng cụ vệ sinh, rơi vào mắt gã đeo kính thì chẳng khác nào V* kh* h*t nh*n.

Cô uống một ngụm nước, vừa ngẩng mắt lên thì hắn lập tức đứng nghiêm:
“Có một thằng đàn ông ngồi xe buýt…”

Hắn run run kể xong, dè dặt quan sát phản ứng của cô.

Kiều Mãn đặt cốc xuống, nhíu mày nhìn hắn:
“Quản lý, anh đừng như vậy.”

“?”

“Tôi phải bắt đầu làm việc rồi, mời anh ra ngoài.” Cô đứng dậy mở cửa.

“??”

Thấy hắn còn ngây ra, cô khẽ gật đầu ra hiệu: mau cút đi.

Gã đeo kính nhục nhã bước ra, sau lưng vang lên tiếng rầm đóng cửa. Hắn giật mình, vừa ngẩng lên thì đúng lúc gặp cô lao công đi ngang.

“Quản lý, anh đứng đây làm gì thế?”

Với tiền sử trêu ghẹo nữ nhân viên, giọng điệu cô lao công không mấy khách khí.

Gã chột dạ: “Không… không biết nữa.”

“Đi đi, đừng cản trở bọn tôi làm việc.”

—

Kịch bản bị quản lý quấy rối kết thúc. Mấy cảnh tiếp theo Kiều Mãn lướt qua, nhưng đoán chắc cũng là dạng tình huống tương tự, không mấy khó.

Bộ đàm trên bàn tách tách vang lên, cô lập tức cầm lấy.

“201 gọi một két bia, hai đĩa trái cây.”

“Rõ.”

Cô đi lấy đồ rồi đưa đến phòng.

Đêm đầu tiên làm thêm kết thúc, Kiều Mãn rốt cuộc hiểu vì sao nữ phụ trong nguyên tác lại luyến tiếc công việc này ——

Vì quá nhẹ nhàng!

Phòng VIP tiêu chuẩn thấp nhất cũng chẳng rẻ, bốn phòng cô phụ trách thì chỉ có hai được đặt. Ngoài lần đưa đồ lúc mười giờ tối, suốt cả đêm chẳng còn ai gọi nữa.

Đến bar làm thêm mà vẫn ngủ đủ tám tiếng chất lượng, thật ngoài dự liệu.

Quan trọng hơn, tiền lương còn trả ngay tại chỗ.

Sáng hôm sau cầm tám trăm tệ tiền mặt ra khỏi bar, tâm trạng Kiều Mãn cực kỳ tốt, thậm chí cái ba lô rách và chiếc áo thun bị sờn cũng chẳng buồn để ý.

Liên tiếp bốn ngày liền cô đều đi làm thêm, cuối cùng cũng đón được cuối tuần.

Cuối tuần lương hẳn một ngàn, hề hề.

Tan tiết chiều, Kiều Mãn về phòng thay đồ rồi ra ngoài ngay.

Dịch Viên Viên lén ngó cửa mấy lần, chắc chắn cô đi xa mới thì thầm:
“Sao dạo này ngày nào cô ấy cũng không về phòng ngủ thế?”

“Không rõ nữa, chẳng lẽ thuê phòng ngoài rồi?” Cổ Hân cũng thắc mắc.

Dịch Viên Viên liếc cô: “Cô ấy lấy đâu tiền thuê.”

Cổ Hân lí nhí: “Cũng chưa chắc, chẳng phải dạo này mua nhiều quần áo mới sao?”

Dịch Viên Viên sững lại, ánh mắt đầy suy tư dừng ở tủ quần áo Kiều Mãn.

—

Kiều Mãn xách túi, chân bước thoăn thoắt, vừa ra khỏi ký túc xá thì chạm mặt Tưởng Tùy.

Từ lần gặp trong căn tin đến nay, đây là lần thứ hai họ gặp sau trận chiến tranh lạnh.

Hai người lướt qua nhau, Tưởng Tùy cúi đầu, bộ dạng như thể đời này không muốn để ý đến cô nữa.

Tâm trạng vui vẻ của Kiều Mãn bay biến sạch, lúc vào bar vẫn lạnh mặt.

“Ai chọc cậu vậy?” Chu Chu – cũng là nhân viên làm thêm – hỏi.

Kiều Mãn hoàn hồn: “À, không có gì.”

Chu Chu bật cười: “Mặt cau có thế kia, còn bảo không gì.”

“Thật đấy, không có gì.” Cô thở dài.

Thấy cô không muốn nói, Chu Chu cũng không gặng, chỉ rót ly nước cho cô.

“Cảm ơn.” Kiều Mãn nhận lấy, “Hôm nay cậu làm cùng ca với tôi à?”

“Không chỉ hôm nay, cả mai nữa,” Chu Chu giải thích, “Cuối tuần khách đông, thường hai người chung ca.”

“Ừ, vậy nửa đầu ca cùng nhau, nửa sau thưa khách thì luân phiên nghỉ, thế sẽ thoải mái hơn.”

“Được.”

Quả nhiên cuối tuần bar rất đông.

Vừa nhập nhoạng tối, khách kéo tới nườm nượp, phòng VIP tầng hai nhanh chóng kín chỗ.

Kiều Mãn vừa đưa khay trái cây cho phòng 201 xong thì thấy Chu Chu ôm một két bia, đứng lưỡng lự trước cửa 203.

“Sao không vào?” cô hỏi.

“Jojo…” Chu Chu thấy cô lập tức như sắp khóc, “Tôi không dám.”

“Tại sao?”

“Trong đó có một gã mặc vest, nãy tôi đưa trái cây thì hắn cố tình chạm tay tôi, mấy người khác còn hùa theo.”

Kiều Mãn cau mày, qua ô cửa kính liếc vào một cái.

Gã vest quả nhiên nhận ra, đối diện ánh mắt của cô thì khiêu khích l**m môi một cái.

Thật ghê tởm. Cô lạnh lùng nhếch mép.

【Đem bia vào phòng 203, bị Trương Tử Soái gọi lại.】

Đến màn khách quấy rối rồi.

Trương Tử Soái… cái tên nghe hơi quen.

Kiều Mãn khẽ hít sâu, giành lấy két bia: “Để tôi vào.”

“Nhưng…”

“Không sao, tôi lo được.”

—

Trong phòng có bảy tám người, nam nữ ngang ngửa, ai nấy ăn mặc lòe loẹt. Chỉ có gã vest coi như tử tế nhất, nhưng mặt mũi lại toát vẻ bỉ ổi.

Đặt bia lên bàn xong, cô lập tức xoay người rời đi.

“Đứng lại.”

Gã vest mở miệng.

Cô ngừng bước, quay lại nhìn.

“Lúc nãy cô áp sát cửa sổ nhìn gì đó?” gã dựa vào sofa, cằm hất lên ra vẻ.

Cô chưa đáp, một cô gái bên cạnh đã chen vào: “Còn nhìn gì nữa, tất nhiên là nhìn Trương ca nhà bọn tôi rồi.”

“Trương ca đẹp trai thế này, cô gái nào chả mê!”

Được tâng bốc, gã vest hớn hở, trực tiếp hỏi Kiều Mãn: “Theo anh uống một ly nhé?”

“Xin lỗi, tôi chỉ là nhân viên phục vụ, không uống cùng khách.” Kiều Mãn bình thản đáp. Những câu thoại vốn phải run rẩy hoảng hốt, bị cô nói thành kiên quyết lạnh lùng.

Lời vừa dứt, cả phòng ồ lên chế nhạo, có kẻ còn châm chọc: “Trương ca thế mà cũng bó tay, ngay cả phục vụ cũng không trêu nổi.”

Mặt gã vest sầm xuống, giận dữ bật dậy, xắn cổ áo tiến lại, thẳng tay chộp lấy cổ tay Kiều Mãn.

Cô vốn định né, nhưng lời nhắc nhở trong đầu buộc cô phải để hắn bắt được.

“Anh muốn làm gì?” Cô tiếp tục đọc thoại.

“Làm gì à?” Gã cười nham nhở, cầm ly rượu trên bàn, “Mời em uống rượu thôi.”

Nói rồi hắn dí ly rượu vào, định ép cô uống.

Mặc dù biết đây chỉ là tình tiết trong truyện, nhưng cái cảm giác bị sỉ nhục ấy vẫn khiến Kiều Mãn bốc hỏa. Cô vừa định bùng nổ thì trong đầu lại hiện ra dòng nhắc nhở mới:

【Khi phản kháng thì hất trúng ly rượu, rượu đổ thẳng vào mặt Trương Tử Soái, Kiều Mãn nhân cơ hội bỏ chạy.】

Kiều Mãn lập tức nhấc cánh tay, quả nhiên rượu hắt lên mặt hắn.

Thừa lúc đối phương còn chưa kịp phản ứng, cô xoay người chạy mất.

“Con mẹ nó, quay lại cho ông!”

Cạch — cánh cửa phòng bị đóng sập, cũng chặn lại tiếng chửi rủa của gã vest.

Một phút sau, nhiệm vụ hoàn thành, Kiều Mãn lại quay lại.

Trương Tử Soái đã lau sạch mặt, thấy cô thì nhếch miệng cười nhạt:
“Sao thế, chưa cần tôi đi tìm quản lý mà cô đã chột dạ rồi à?”

Khóe môi Kiều Mãn cong cong, giơ ngay cây chổi lau nhà vừa nhúng trong bồn cầu lên, dí thẳng vào mặt hắn.

—

Nửa tiếng sau, trong phòng nghỉ của nhân viên.

Quản lý đeo kính đập bàn bốp bốp, Chu Chu muốn giúp Kiều Mãn giải thích cũng bị hắn xô ra ngoài.

Cửa khép lại lần nữa, hắn tiếp tục gầm lên:
“Lúc phỏng vấn tôi đã thấy cô đầu óc có vấn đề, chẳng qua nhìn cô xinh nên mới lưu lại thôi.”

“Kết quả thì sao? Quả nhiên có bệnh, còn bệnh nặng! Trương thiếu gia là hạng người nào, một con phục vụ như cô cũng dám đắc tội?!”

“Giờ thì hay rồi, người ta nói trong vòng mười ngày sẽ khiến quán bar Dạ Sắc này phải đóng cửa, cô nói đi! Cô nói phải làm sao đây?!”

Hắn càng mắng càng hăng, Kiều Mãn thì thản nhiên bóc cam. Ngẩng đầu lên lại vừa khéo chạm phải ánh mắt như muốn giết người của hắn.

“Cô tưởng tôi ngửi không thấy mùi cam à?” Hắn gằn giọng.

Ba phút sau, Kiều Mãn bị đuổi ra ngoài.

Chu Chu vội chạy đến: “Sao rồi?”

Kiều Mãn nhún vai: “Sớm biết thì đã bóc chuối.” Cô bẻ đôi quả cam đưa nửa cho Chu Chu.

“???”

“Yên tâm, không có chuyện gì to đâu, chỉ là tối nay tôi phải ở khách sạn.” Cô nói vu vơ.

Lúc này ký túc xá đã đóng cửa, bar lại đuổi đi, không muốn tốn tiền cũng chẳng được.

Chu Chu tròn mắt: “Anh ta sa thải cậu rồi?”

“Không, chỉ bảo tôi về chờ tin.”

Trong nguyên tác, nữ phụ chỉ hắt rượu, sau đó thế nào thì không rõ nhưng ít ra không bị đuổi việc.

Còn cô thì khác, không chỉ hắt rượu mà còn nóng nảy dí cả cây lau nhà vào mặt người ta. Mức độ nghiêm trọng khác hẳn, có bị sa thải hay không thì chưa chắc.

Kiều Mãn khẽ thở dài, hơi hối hận vì cú “lau nhà vào mặt” vừa rồi.

… Ừ, lúc đó đáng lẽ không chỉ nhúng qua bồn cầu, mà phải cho thêm vài thứ khác lên đầu lau mới chuẩn.

“Là lỗi của mình, tôi không nên nhờ cậu mang bia.” Chu Chu nức nở xin lỗi.

“Là tôi tự muốn đi, không liên quan đến cậu.”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng gì cả, cậu cứ lo làm việc, tự bảo vệ mình đi.” Cô phất tay, “Tôi đi trước.”

Nói xong bỏ lại Chu Chu đang dằn vặt, Kiều Mãn một mình rời khỏi.

Mấy hôm đi làm thêm ở bar, ít nhiều cũng để dành được chút tiền. Cô tìm một khách sạn gần đó nghỉ, ngủ một giấc đến tận hai giờ chiều.

Tỉnh dậy, trên di động đã có hàng chục cuộc gọi nhỡ.

Cô nhắm mắt gọi lại, chuông vừa reo một tiếng đã được bắt máy:

“Kiều Mãn! Sao cô không nghe điện thoại hả?!”

Giọng mắng mỏ của quản lý đeo kính vang lên, Kiều Mãn dứt khoát cúp máy.

Ba giây sau chuông reo lần nữa, lần này cô mới nhận:
“Có thể nói chuyện tử tế được không?”

“…”

“Nếu còn im lặng tôi cúp đây.” Cô lật người, sắp tắt máy.

“Đợi đã!” Gã hốt hoảng, “Tôi đã xin lỗi Trương thiếu cả đêm, cuối cùng cậu ta đồng ý cho cô một cơ hội nhận lỗi. Tối nay mười giờ, vẫn ở phòng hôm qua, cô nhớ đến.”

“Tôi không đi.”

“Cô dựa vào cái gì mà không đi! Rõ ràng là cô gây họa, phải tự mình chịu trách nhiệm!” hắn gào ầm lên.

Cô thẳng tay tắt nguồn.

Lại ngủ thêm một giấc, rồi gọi đồ ăn, ghé nhóm học tập nhắn mấy câu. Lúc ngẩng lên, trời đã tối.

Kiều Mãn nghĩ ngợi, nếu bây giờ không đến bar, lỡ mấy tình tiết cô đã bỏ qua lại diễn ra ở đó, sau này vẫn phải quay lại.

Vậy chi bằng đi luôn.

Cô ngồi trước cửa sổ sát đất một lúc, ánh mắt rơi xuống cổ tay bị kéo đến bầm tím. Muốn nhắn cho Tưởng Tùy, bảo hắn cùng đi, nhưng vừa mở khung hội thoại thấy cái dấu chấm than đỏ, cô lại thoát ra ngay.

Sự thật chứng minh quyết định này là đúng.

9 giờ 50 tối, cô vừa bước vào quán bar thì trong đầu liền xuất hiện dòng nhắc nhở kịch bản mới:

【Vào phòng 203 quán bar Dạ Sắc, xin lỗi Trương Tử Soái.】

Quả nhiên. Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu liền thấy gã đeo kính đang lạch bạch hai cái chân ngắn chạy tới.

Sau khi bị cô cúp máy hai lần, gã đã chẳng còn khí thế gì, vừa thấy cô đã giơ tay cầu xin.

“Cô tổ tông ơi, đại tiểu thư ơi, lão nô van xin cô, lát nữa nhất định đừng phát cáu. Cần xin lỗi thì xin lỗi, cần cúi thấp thì cúi thấp, nhất định phải cho qua chuyện này. Đến lúc đó tôi nhất định sẽ tặng cô một phong bao thật to!”

Kiều Mãn mặt không đổi sắc: “Ừ, biết rồi.”

Đêm đã sâu, phố bar càng lúc càng náo nhiệt, đâu đâu cũng thấy nam nữ say khướt, trong đó Dạ Sắc là đông vui nhất.

Trong phòng riêng, một gã đầu nấm đang gào rú vào micro, ánh đèn mờ ảo xoay vòng, càng tăng thêm nhiệt cho bầu không khí.

Tưởng Tùy ngồi trong góc sofa, cầm điện thoại liên tục mở khóa rồi lại tắt màn hình, cả người tỏa ra khí thế người lạ chớ gần.

“Anh, em khó khăn lắm mới lên được Kinh đô, anh không thể nhiệt tình với em chút à?” Trương Tử Soái giật lấy điện thoại hắn.

Tưởng Tùy ngẩng mắt, chỉ một cái nhìn đã khiến hắn ngoan ngoãn trả lại.

“Còn dám nói,” Tưởng Tùy uể oải đọc lời thoại, “ngày nào cũng nhắn hẹn ăn cơm, hôm nay tôi rảnh tới đây, cậu lại lôi tôi tới cái chỗ quỷ quái này?”

“Nơi này rất được mà, hơn hẳn chỗ mình,” Trương Tử Soái cười nịnh, “nhưng em mời anh tới đây cũng không chỉ vì chỗ này tốt, còn có chuyện khác nữa.”

Tưởng Tùy: “Ồ?”

Người bên cạnh lập tức tiếp lời: “Ở đây có một con nhỏ, hôm qua đắc tội Trương ca, hôm nay phải tới xin lỗi!”

“Lắm mồm.” Trương Tử Soái làm ra vẻ trách, nhưng chẳng hề giận thật.

Tưởng Tùy là anh họ hắn, từ nhỏ đã chơi bời giỏi hơn hắn, hôm nay hắn cố tình gọi Tưởng Tùy tới cũng là để khoe mẽ.

Đáng tiếc Tưởng Tùy chẳng hứng thú, rút điện thoại ra tiếp tục lướt.

“Anh, nghe nói dạo này anh đang theo đuổi…”

Chưa nói xong, cửa phòng đã bật mở. Hắn lập tức ngồi thẳng, vênh váo nhìn người phụ nữ xuất hiện nơi cửa.

Kiều Mãn cúi đầu bước vào, chậm rãi đọc mấy câu xin lỗi, nhưng tiếng gào rú của gã đầu vàng át hẳn lời cô.

Trương Tử Soái bực bội, tay chân liền đá gã đầu nấm một cái, cướp micro dừng nhạc.

Phòng riêng lập tức tĩnh lặng. Trương Tử Soái cầm micro, lạnh lùng bước tới trước mặt Kiều Mãn, cuối cùng đưa micro sát đến môi cô.

“Cô vừa nói gì? Tôi nghe không rõ.” Giọng đầy ác ý.

Âm thanh chói tai vang lên, càng làm căn phòng yên ắng.

Trong im lặng, nhắc nhở kịch bản xin lỗi biến mất, thay vào đó là dòng mới:

【Khi Kiều Mãn nói xin lỗi Trương Tử Soái, Tưởng Tùy nhận ra giọng cô, sau khi bốn mắt nhìn nhau, hắn gọi cô lại uống rượu với mình.

Kiều Mãn không chịu, hắn liền ngậm một ngụm rượu trực tiếp ép vào miệng cô, cô vùng vẫy chống cự, hắn lại càng hôn sâu hơn.】

Tưởng Tùy? Sao lại có dính tới Tưởng Tùy?! Kiều Mãn vô thức đảo mắt tìm.

Cùng lúc, trong đầu Tưởng Tùy cũng hiện dòng nhắc nhở:

【Tưởng Tùy nhận ra giọng Kiều Mãn, gọi cô lại ngồi cạnh.

Biết cô đi bar để kiếm tiền mua quà sinh nhật cho Cố Hàn Thiên, Tưởng Tùy nhớ lại cảnh Bạch Tinh Vũ say rượu gọi tên Cố Hàn Thiên, lại nghĩ Kiều Mãn chính là kẻ hại Bạch Tinh Vũ say, hắn bèn cố ý làm nhục, ép cô uống rượu, rồi ghì xuống sofa hôn mạnh.】

Tưởng Tùy nhíu mày, ngẩng lên vừa khéo bắt gặp ánh mắt Kiều Mãn.

Hắn: “…”

Cô: “…”

...