MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Vào Tiểu Thuyết Cẩu Huyết Cùng Chồng CũChương 18: Không đi bệnh viện thì nó liền tự lành mất…

Xuyên Vào Tiểu Thuyết Cẩu Huyết Cùng Chồng Cũ

Chương 18: Không đi bệnh viện thì nó liền tự lành mất…

2,264 từ · ~12 phút đọc

“Nửa đêm nửa hôm, đi tìm ai vậy?”

Tiêu Thần ngơ ngác hỏi, nhưng Cố Hàn Thiên đã đi xa, chẳng ai đáp lại thắc mắc của cậu.

Cố Hàn Thiên kìm một cục tức, sải bước như gió, kịp tới con hẻm sau trường ngay trước khi cổng ký túc đóng.

Phố ăn vặt gần đó đã vắng, mặt đất tối om chỉ còn lại vài que tre bỏ đi.

Cố Hàn Thiên lạnh mặt rút điện thoại, gõ một tràng chữ thật dài rồi xóa hết, cuối cùng chỉ để lại ba chữ:

“Cút ra đây.”

Tin vừa gửi đi, góc tối lập tức vang lên tiếng báo tin nhắn.

Cố Hàn Thiên nhìn theo, tuy chẳng thấy gì, nhưng hắn biết — ở đó có người.

Tên rác rưởi đã hai lần nhắn tin chửi hắn, hại hắn đứng chờ ở thư viện suốt gần một tuần, rốt cuộc cũng lộ mặt.

Cố Hàn Thiên hít sâu, lạnh lùng bước từng bước áp sát.

Đêm khuya tĩnh lặng, con hẻm trống trải, mang theo cái khí lạnh sắc bén đầu thu.

Cố Hàn Thiên dần đi tới rìa ánh sáng đèn đường, thêm một bước nữa thôi là vào góc tối.

Ánh mắt hắn bỗng sắc lạnh, sắp sửa lôi kẻ kia ra thì đối phương đã nhịn không nổi, đụng mạnh vào vai hắn rồi lao ra ngoài.

“Có gan thì đừng chạy!”

Cố Hàn Thiên gầm lên, đang định đuổi theo thì trong hẻm bỗng vang một tiếng kêu thất thanh:

“Anh định làm gì?!”

Giọng này quen quen, hắn dừng bước.

Kẻ vừa bỏ chạy càng lao nhanh.

“Anh… anh đừng lại gần!”

Cố Hàn Thiên nghe rõ đó là giọng Kiều Mãn.

Phía trước là tên hắn tìm suốt một tháng không thấy, phía sau là cô bạn cùng lớp mà hắn chẳng mấy ưa…

“Cứu mạng!!”

Tiếng kêu thảm thiết của Kiều Mãn khiến bước chân hắn khựng lại, lập tức quay vào hẻm.

Tiếng bước chân của hắn vang rõ mồn một, Kiều Mãn lập tức liếc mắt ra hiệu cho gã tóc vàng.

Gã tóc vàng mặt mũi vẫn chưa hết bầm, khóe môi còn sưng, thấy động tác ấy thì khổ sở ôm miệng.

“Thật sự… chỉ diễn thôi à?” Gã xác nhận lần nữa.

“Nói nhảm! Không diễn thì chơi thật chắc?” Kiều Mãn nhỏ giọng quát xong liền hét toáng lên: “Anh… anh mà còn bước tới tôi báo cảnh sát đấy!”

Gã tóc vàng ủ rũ giơ con dao gọt hoa quả.

Cố Hàn Thiên vừa vào thì thấy cảnh tượng này—

Đèn chớp tắt, hẻm tối âm u, gã tóc vàng trông dữ tợn.

Mà cô bạn cùng lớp chẳng mấy thiện cảm với hắn, dường như đang lâm nguy.

Lửa giận chưa tan, nhìn thấy cảnh ấy, Cố Hàn Thiên lập tức tung cú đá, hất văng con dao.

Tóc vàng kêu đau, còn định quay sang hỏi Kiều Mãn “nói là diễn cơ mà?”, thì đã bị Cố Hàn Thiên lôi ra đấm tiếp.

Tóc vàng: “Khoan…”

Bốp! Một cú.

Tóc vàng: “Đây là…”

Bốp! Hai cú.

Tóc vàng: “Đang diễn…”

Bốp! Ba cú.

Gã k** r*n bò dậy, lại bị Cố Hàn Thiên túm về đánh tiếp.

Kiều Mãn không nỡ nhìn, quay mặt đi, ba giây sau mới chạy qua kéo hắn ra:

“Đánh nữa thì chết mất.”

Đánh nhau cũng tốn sức, Cố Hàn Thiên thở gấp:
“Hắn là tên cướp lần trước sao?”

“Anh còn nhớ à?” Kiều Mãn kinh ngạc.

“Vừa nãy không nhớ, giờ thì nhớ rồi.”

Cô nhìn gương mặt bầm tím méo mó của gã tóc vàng: “À…”

“Hắn cố ý chặn đường cô?”

Không ngờ hắn lại suy luận hộ mình, Kiều Mãn vội thuận miệng: “Ừ, may mà có anh.”

“Vẫn nên báo cảnh sát.”

Nói xong hắn định đi.

Kiều Mãn lập tức liếc gã tóc vàng, còn đá con dao lại cho hắn, ngụ ý quá rõ.

Tóc vàng… tóc vàng cảm thấy đời mình sắp chấm hết.

Hắn tự nhận cả đời từng trộm cắp, cướp giật, lừa vài cô gái ngây thơ, coi như làm đủ chuyện xấu.

Nhưng dù thế nào cũng phải để pháp luật xử hắn, chứ nửa đêm trong hẻm bắt hắn đóng vai phản diện cho bọn này thì… đây đâu phải diễn, rõ ràng là sỉ nhục! Là tra tấn!!!

Thấy hắn vẫn nằm im, Kiều Mãn vội gọi Cố Hàn Thiên: “Khoan, anh đừng đi!”

Cố Hàn Thiên dừng bước: “Còn gì nữa?”

“Tôi…” Kiều Mãn đảo nhanh trong đầu, rồi nói: “Tôi muốn bàn chút về bài tập nhóm.”

“Giờ? Ở đây?”

Cố Hàn Thiên sững sờ, gương mặt lạnh lùng tuấn tú thoáng hiện vẻ khó tin.

Kiều Mãn nghiêm trang: “Magel từng nói, học tập không phân biệt thời gian địa điểm, nên không ngừng nghỉ.”

“Magel là ai?” Cố Hàn Thiên cau mày.

Cô bịa đấy, chính cô cũng không biết.

Nhưng bấy nhiêu thời gian đã đủ để gã tóc vàng lồm cồm bò dậy, vung dao đâm thẳng về phía Cố Hàn Thiên.

“Ông đâm chết mày!!”

Vừa gào, hắn vừa đọc lời thoại Kiều Mãn dặn trước, thế mà trong lòng lại nổi sát ý thật.

“Cẩn thận!”

Kiều Mãn hét lên, mạnh tay đẩy Cố Hàn Thiên ra, lưỡi dao lập tức chĩa thẳng vào bụng dưới của cô.

Cố Hàn Thiên loạng choạng, đứng vững lại thì đã thấy mũi dao sắp c*m v** người Kiều Mãn.

Mọi thứ như rơi vào chế độ quay chậm.

Cố Hàn Thiên nhìn rõ ràng: Kiều Mãn trong cơn hoảng loạn đã nắm lấy lưỡi dao, nhưng sức không đủ, không thể ngăn mũi dao tiếp tục đâm tới.

Hắn bừng tỉnh, lao thẳng vào gã tóc vàng.

Gã không kịp đề phòng, bị húc văng ra, con dao dừng lại ngay trong lòng bàn tay Kiều Mãn.

Vì quán tính, cô ngã ngửa ra sau, may mà Cố Hàn Thiên kịp đỡ, tránh cho cô ngã xuống đất.

“Kiều Mãn… Kiều Mãn…” Hơi thở hắn dồn dập, “Cô có sao không?”

Cô nhíu chặt mày, đôi mắt đờ ra nhìn hắn, hiển nhiên bị dọa không nhẹ.

Cố Hàn Thiên hít sâu, gắng gượng bình tĩnh:
“Đừng sợ, tôi gọi cấp cứu ngay—”

Chữ “cứu” còn chưa nói hết, Kiều Mãn đã giơ con dao lên.

Đèn đường vốn chập chờn bỗng sáng hẳn, để lộ ra sự thật — đây chỉ là con dao đồ chơi bản thiếu nhi, thậm chí chưa mài lưỡi.

Cố Hàn Thiên lặng thinh.

Gã tóc vàng nằm trong đống rác cũng thấy, ngẩn ra mấy giây rồi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt chảy ra nơi khóe mắt.

Hắn nhớ ra rồi, lúc đầu thằng mặc hoodie đánh hắn đã tráo con dao thật đi.

Đm, chẳng trách thấy cầm lên mà nhẹ nhẹ.

Cố Hàn Thiên vẫn im lặng, Kiều Mãn thì đã đoán ra nguyên nhân. Thấy hắn còn giữ tư thế định bấm số gọi, cô lên tiếng:

“Xem ra tôi vẫn may, không cần gọi 120 nữa.”

Cố Hàn Thiên: “…”

“Nhưng anh vẫn phải đưa tôi đi bệnh viện, tôi bị thương rồi.”

Cố Hàn Thiên lập tức tỉnh táo: “Thương ở đâu?”

Kiều Mãn giơ bàn tay phải vừa đỡ dao lên.

Hắn nhìn kỹ, trắng trẻo, không một vết xước.

“Ở đây này,” cô xòe tay ra, “bị cấn đỏ rồi.”

Cố Hàn Thiên: “…”

Cô cũng thấy lý do này buồn cười, nghĩ một lúc rồi bổ sung: “Dù không sao, nhưng thần kinh tôi căng quá, cần lấy ít thuốc để ổn định.”

Lý do này thì dễ nghe hơn nhiều.

Cố Hàn Thiên gọi xe, đích thân đưa cô tới bệnh viện.

Nửa đêm, phòng cấp cứu vắng tanh.

Lấy thuốc xong, bước ra, Kiều Mãn thấy hắn đang ngồi chờ ở khu nghỉ.

Cảm giác được ánh mắt cô, Cố Hàn Thiên đứng lên:
“Xong rồi?”

“Ừ.” Cô gật đầu.

“Muộn rồi, để tôi cho người đưa cô về trường.”

“Cổng ký túc đóng rồi.”

“Không sao, vẫn vào được.”

Hắn ngừng lại một nhịp:
“Tôi vốn định thuê cho cô phòng khách sạn gần trường, nhưng nghĩ kỹ, chắc cô sẽ muốn ở nơi quen thuộc hơn.”

Không, tôi muốn ở phòng tổng thống siêu cấp của khách sạn bảy sao thì đúng hơn.

Kiều Mãn nhìn nét mặt hắn, dường như trải qua tối nay rồi, hắn vẫn không định mời cô đi tiệc sinh nhật.

Không được. Ở đó cô phải đấu với nữ chính lần đầu, còn phải nghĩ cách nhốt nữ chính trong hầm rượu, rồi lừa cả nam chính đi tìm để nhốt chung, cuối cùng còn phải cùng Tưởng Tùy uống rượu lén lút chơi cảnh..…

Mấy cảnh sau gác lại đã, trước mắt nhất định phải được mời đi.

Cô suy nghĩ ba giây, rồi bất ngờ hỏi khi hắn định đi:
“Tại sao anh không thích tôi?”

Cố Hàn Thiên khựng lại, ngẩng lên nhìn thẳng cô.

“Đừng chối, tôi cảm nhận được.” Kiều Mãn đối diện ánh mắt hắn.

Hắn rơi vào im lặng.

“Có phải vì hôm khai giảng, anh thấy cuốn sách tôi mượn không?”

Thấy hắn không nói, Kiều Mãn tự nói thay.

Quả nhiên, Cố Hàn Thiên nhìn lại.

Cô cười nhạt:
“Đừng nói mấy cuốn đó là tôi cầm nhầm, kể cả tôi thật sự định đọc… thì sao? Cố Hàn Thiên, sở thích riêng của tôi, liên quan gì đến anh? Anh lấy cớ gì chỉ vì thế mà ghét tôi?”

“Không phải vì chuyện đó.” Hắn cau mày.

Kiều Mãn hơi nhướng mày: “Vậy vì sao?”

Cố Hàn Thiên lại im lặng.

Cô lộ vẻ thất vọng: “Không muốn nói thì thôi.”

Vừa quay người định đi, hắn bỗng lên tiếng:
“Cô do ai sai đến?”

Kiều Mãn dừng lại: “Gì cơ?”

“Cô là ai cử đến gần tôi?” Hắn nhìn thẳng cô, “Đừng chối. Tôi thích mái vòm trang trí ô vuông, rất ít người biết. Nhưng ngay từ ngày đầu, cô đã ngầm lợi dụng điểm này để tiếp cận, rõ ràng có người đứng sau chỉ dẫn.”

Kiều Mãn bật cười.

Dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, một nam một nữ đối diện, không khí căng như dây đàn.

Rất lâu, cô thu lại nụ cười, ngẩng cao đầu:
“Bạn học Cố, tôi thật sự thất vọng về anh.”

Cố Hàn Thiên: “?”

“Không ai sai tôi tới cả. Tôi chủ động muốn lại gần anh. Lý do là vì, trước đây sang khu Bắc chơi, tôi tình cờ thấy anh đọc sách về mái vòm ở thư viện.”

Cố Hàn Thiên hơi ngẩn ra.

Kiều Mãn:
“Tôi rất hứng thú với mái vòm chạm khắc, cũng từng nghĩ đến việc học kiến trúc. Nhưng vì di nguyện của mẹ, cuối cùng chỉ có thể chọn khoa Kinh tế. Khi thấy một người cũng học Kinh tế như anh mà lại yêu thích nó, tôi đã nảy ra ý nghĩ muốn làm bạn với anh. Sau này cùng học chung, tôi lại càng muốn đến gần anh hơn.”

Thần sắc Cố Hàn Thiên dần dịu lại.

Kiều Mãn tổng kết:
“Anh sinh ra trong gia đình giàu có, nên cho rằng bất cứ ai tiếp cận anh cũng đều có mục đích. Nhưng thật tiếc, lần này anh đoán sai rồi. Trên đời này vẫn có người chẳng vì cái gì cả, chỉ muốn làm bạn với anh thôi.”

Cố Hàn Thiên mím môi: “Xin lỗi…”

“Anh không cần xin lỗi. Là tôi không nhìn rõ thân phận của mình, quên mất thế giới này vốn chia ba sáu chín hạng. Một đứa phải dựa vào trợ cấp mới được đi học như tôi, vốn không nên mơ tưởng làm bạn với cậu ấm như anh.”

Nói rồi, Kiều Mãn lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho hắn:
“Anh sắp sinh nhật rồi nhỉ. Đây là tôi dành dụm tiền rất lâu, nhờ người mua hộ. Với tôi thì rất đắt, nhưng với anh có lẽ chẳng đáng bao nhiêu. Nếu anh thích thì giữ lại, không thích thì cứ vứt đi.”

Dứt lời, cô ngẩng cao đầu, lạnh lùng rời đi.

Nhìn bóng lưng cô dần xa, Cố Hàn Thiên siết chặt chiếc hộp trong tay, cuối cùng không kìm được, đuổi theo.

“Kiều Mãn!”

Cô khựng bước.

Một giây sau, hắn khẽ hắng giọng:
“Tiêu Thần định giúp tôi tổ chức tiệc sinh nhật. Nếu cô rảnh… có thể đến chơi.”

Khóe môi Kiều Mãn cong lên, cô ngập ngừng ngoảnh lại:
“Tôi… có thể đi sao?”

“Chào đón tất cả bạn bè.” Cố Hàn Thiên nghiêm túc đáp, khuôn mặt càng thêm anh tuấn.

Kiều Mãn mỉm cười, gật đầu đồng ý, rồi xoay người rời đi.

Cố Hàn Thiên nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi khuất hẳn, lại cúi xuống nhìn chiếc hộp trong tay, khẽ thở dài một hơi.

Từ nhỏ hắn đã sống trong môi trường quá đỗi ưu việt. Bạn bè xung quanh, trừ loại vô tâm vô phổi như Tiêu Thần, phần lớn đều có ý đồ riêng. Hắn không ngờ đến tuổi này rồi, vẫn còn có người thật lòng muốn kết bạn với mình.

Trái tim “cool ngầu” của nam chính bỗng dấy lên một luồng hơi ấm. Hắn nâng niu cảm xúc đó, trịnh trọng mở quà sinh nhật.

Là một chiếc khuy măng-sét, trên đó khắc rõ thương hiệu—

“LV”

Cố Hàn Thiên: “???”

 

...