MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủY vương vạn dặm truy thê - Ninh Vũ PhiChương 57: Chương 57

Y vương vạn dặm truy thê - Ninh Vũ Phi

Chương 57: Chương 57

660 từ

Ninh Vũ Phi nói: “Hai chân khép lại để sang một bên, tay phải bám vào tôi, tay trái cầm túi xách đặt lên váy của mình, tôi sẽ đi chậm một chút.”

“Được!”

Làm theo sự hướng dẫn của Ninh Vũ Phi, Giang Vị Noãn ngồi trên ghế sau, lần đầu ngồi xe điện nhỏ, Giang Vị Noãn có cảm giác sẽ té ngã bất cứ lúc nào.

“Đi!”

Ninh Vũ Phi vặn tay ga, xe điện nhỏ bắt đầu di chuyển, Giang Vị Noãn luống cuống chưa kịp chuẩn bị, lập tức dùng tay phải ôm chặt lấy eo hổ của Ninh Vũ Phi.

“Quen là ổn thôi!”

Xe điện nhỏ chạy ra khỏi biệt thự, bà Ngô nhìn thấy cảnh này, nở một nụ cười vừa vui mừng vừa khổ tâm.

Thở dài nói: “Nếu như con trai mình bằng một nửa Ninh Vũ Phi thì tốt rồi.”

Trên đường!

Giang Vị Noãn sau khi dần quen thuộc, từ từ lui lại sau cách lưng của Ninh Vũ Phi một khoảng, khuôn mặt đỏ bừng.

Bản thân đã ngồi rất nhiều xe sang, xe xịn, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ ngồi xe điện nhỏ này.

Bỗng nhiên, Ninh Vũ Phi cố tình lắc tay lái, khiến xe điện nhỏ cũng lắc lư theo.

“A…Ninh Vũ Phi…Cẩn thận!”



Lập tức dọa Giang Vị Noãn vội vàng nắm chặt áo của Ninh Vũ Phi, hai mắt nhắm chặt, sợ mình sẽ té ngã.

“Vị Noãn, đừng sợ, kỹ thuật lái xe của tôi rất tốt.”

“Hừ, xấu xa, lái xe cho tử tế vào, không được dọa tôi sợ nữa!” Giang Vị Noãn phồng má nói.

Vừa dứt lời, Ninh Vũ Phi lại lắc tay lái một cái, khiến Giang Vị Noãn sợ thét lên.

Giang Vị Noãn hung hăng đấm vào lưng Ninh Vũ Phi: “Xấu xa, lái xe tử tế đi, té mã thì mất mặt lắm.”

“Bám chắc, tôi tăng tốc.”

“A--!”

Cuối cùng đã đến bên ngoài khu biệt thự nhà Giang Vị Noãn, bây giờ Giang Vị Noãn đã không còn sợ ngồi xe hai bánh nữa.

Biết cách tự kiểm soát thăng bằng, còn cùng Ninh Vũ Phi đùa giỡn, người khác nhìn vào còn tưởng là một đôi tình nhân trẻ.

Lúc này, Lý Hoa Đông đang nghe điện thoại, cau mày nói: “Cậu Dương, không thành vấn đề, tôi nhất định sẽ nghĩ cách tìm được hoa khôi Giang, không thành vấn đề.”

Vừa mới cúp điện thoại, hắn ta nghe thấy tiếng cười đùa, không thèm quan tâm, đến lúc nhìn qua, vội vàng dụi mắt, sợ bản thân nhìn lầm.

Bởi vì phía bên kia đường, Ninh Vũ Phi đang lái xe điện chở Giang Vị Noãn cười đùa ầm ĩ vui vẻ.

Lại một lần nữa bấm điện thoại gọi cho cậu Dương, nói: “Cậu Dương, cậu Dương, tôi đã tìm thấy hoa khôi Giang rồi.”



“Ở đâu?”

“Ở ngay khu biệt thự nhà họ Giang, Ninh Vũ Phi đang chở cô ấy chuẩn bị về nhà họ Giang.”

“Bây giờ tôi sẽ đến ngay, không đánh cái tên Ninh Vũ Phi này một trận thì không được.” Dương Tân Thiệp hung ác nói.

Lý Hoa Đông trực tiếp tạt cho Dương Tân Thiệp một gáo nước lạnh: “Cậu Dương, thôi bỏ đi, lần nào cũng là cậu bị Ninh Vũ Phi đánh mà?”

“Cút!”

Cuối cùng Ninh Vũ Phi cũng lái xe đến nhà họ Giang, sau khi dừng xe lại nói: “Đến rồi!”

“Ừm! Tiểu Phi, chúng ta cùng đi vào thôi.”

Nghe vậy, Ninh Vũ Phi ngượng ngùng gãi phía sau đầu, nói: “Không hay lắm?”

“Có cái gì mà không hay chứ, chúng ta đi vào thôi.”

Bảo vệ cổng sau khi nhìn thấy Giang Vị Noãn, lập tức chạy lại: “Cô chủ, cô về rồi sao?”

“Ừm!”

Sau khi Giang Vị Noãn kéo Ninh Vũ Phi đi vào, một người phụ nữ xinh đẹp khẩn trương đi đến, khóc lóc nói: “Con gái ngoan của mẹ, con cuối cùng cũng về rồi, làm mẹ lo muốn chết!”

“Mẹ, con không sao cả, là tiểu Phi đã cứu con!”