Mỹ Kiều ngồi trên người Nguyễn Luân, hai tay ôm lấy cổ anh, để cậu nhỏ to lớn từ từ đâm vào sâu trong tổ mật. Cảm giác lấp đầy khiến cô khẽ rên rỉ, đầu dựa vào vai anh thở dốc.
Nguyễn Luân một tay giữ eo cô, một tay xoa nắn vòng ba căng tròn, giọng khàn khàn: "Kiều, tự mình động được không?"
Mỹ Kiều đỏ mặt, nhưng vẫn ngoan ngoãn bắt đầu nâng người lên rồi hạ xuống. Mỗi lần hạ xuống, cậu nhỏ lại đâm sâu vào tận cùng, chạm đến nơi nhạy cảm nhất khiến cô run rẩy, tiếng nước dịch dính dấp vang lên giữa không gian yên tĩnh của phòng làm việc.
"A... sâu quá... anh Luân..."
"Ngoan, sâu mới thích đúng không?" Nguyễn Luân ngẩng đầu hôn lên cần cổ trắng ngần của cô, để lại những dấu vết đỏ chói mắt. Anh không nhịn được mà bắt đầu phối hợp với nhịp độ của cô, hông thúc mạnh lên phía trên.
Sự va chạm mạnh mẽ khiến đôi gò bồng đảo của Mỹ Kiều rung rinh không ngừng trước mắt anh. Nguyễn Luân không kiềm lòng được mà cúi xuống ngậm lấy một bên đỉnh hồng, vừa mút mát vừa dùng răng day nhẹ.
"Ưm... đau... nhẹ chút..." Mỹ Kiều vừa sướng vừa đau, đôi mắt ngập nước nhìn người đàn ông đang cuồng nhiệt chiếm hữu mình.
Nguyễn Luân nhìn vẻ mặt mê đắm của vợ, dục vọng trong lòng càng bùng phát dữ dội hơn. Anh lật người cô lại, để cô nằm xuống sofa trong tư thế truyền thống, hai chân bị gác lên vai anh, tạo điều kiện cho cậu nhỏ có thể tiến vào sâu nhất có thể.
Tiếng va chạm "bạch bạch" vang lên liên hồi, Mỹ Kiều cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn sóng dữ, chỉ có thể bám chặt lấy cánh tay săn chắc của Nguyễn Luân để không bị nhấn chìm trong khoái cảm.
"Anh Luân... Kiều sắp... sắp không xong rồi..."
"Cùng nhau nhé."
Nguyễn Luân tăng tốc độ, mỗi cú thúc đều mang theo sức mạnh kinh người. Cuối cùng, sau một loạt những cú va chạm kịch liệt, cả hai cùng run rẩy đạt đến đỉnh điểm. Một dòng nhiệt nóng ấm bắn sâu vào trong tổ mật, Mỹ Kiều co giật liên hồi, ôm chặt lấy anh, hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau.
Căn phòng dần trở lại sự yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dốc và mùi hương tình ái nồng đậm bao trùm.