Saved Font
  1. mTruyen.net
  2. [Dịch]Sủng Phi (New
  3. Chương 170 : Nhìn chằm chằm 2
Trước /179 Sau

[Dịch]Sủng Phi (New

Chương 170 : Nhìn chằm chằm 2

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Style Combo

edit: Linh Sờ Tinh​Văn phòng tứ bảo thì không cần nói đến, chính là do Nguyên Thành đế ngự ban, phần ân điển này, dù là đối với Thành Khánh hay Mộ Tịch Dao cũng đều quá tốt. Còn lai lịch của quyển kinh Đạo Thích kia cũng không nhỏ, là bản đơn lẻ được trụ trì An quốc tự tặng, dù là thái hậu lễ phật cũng không có dung được bản lẻ quý giá như vậy. Từ trước đến giờ đều cho người sao chép để lễ phật, còn bản gốc thì cất đi, thỉnh thoảng mở ra xem một hai lần.

Còn bộ áo giáp sáng long lanh kia, là hoàng thúc của đương kim thánh thượngDi Thân vương, gửi từ Nam Hải xa vạn dặm đến làm hạ lễ, chiến giáp này vốn là Cao Tổ ban thưởng khi ông ta được phong vương.

Mọi người từ từ đánh giá, thán phục kinh ngạc không ngừng.

Các vật còn lại khác đều là tuyệt phẩm, nếu không phải là bảo vật độc nhất vô nhị, thì cũng là vật có lai lịch rõ ràng,có ý nghĩa sâu xa. Những người biết hàng nhìn xem mà trong lòng cuộn sóng.

Lục điện hạ đúng là rất coi con trai trưởng, mới lễ mừng tròn một tuổi mà đã mở kho đem chính phẩm ra cho hắn chơi đùa. Lỡ không cẩn thận làm rơi, Lục điện hạ không đau lòng nhưng bọn hắn đau lòng .

Lại nhìn lại Hách Liên Chính phi, ánh mắt của các mệnh phụ đều mang theo nghi hoặc.

Lễ trảo chu là phong tục đã có từ trăm năm trước đến giờ, thường thì các thế gia tộc sẽ thông qua buổi lễ này để thể thể hiện đứa bé có được coi trọng hay không, tương lai có được dạy dỗ cẩn thận hay không, có được mời danh sĩ chỉ dạy hay không, sau khi thành niên sẽ kế thừa gia nghiệp hay sẽ được chia gia sản.

Hôm nay con trai trưởng của Lục điện hạ chọn đồ vật đoán tương lai, mặc dù đứa bé này chiếm được hai chữ “trưởng tử” nhưng lại không phải là đích tử do hoàng tử phi sinh ra, đáng lẽ phải dựa theo quy chế mà tổ chức. Lúc đầu không ai phát hiện, bây giờ nhìn số lễ vật này mới phát hiện số lượng bàn tiệc hình như hơi nhiều .

Hoàng gia có quy củ, lễ trảo chu của con trai trưởng do hoàng tử phi sinh ra sẽ có bảy mươi hai bàn; mà con cái do Trắc phi sinh bàn tiệc nhiều nhất chỉ có năm mươi. Nhưng giờ nhìn xem, bên ngoài bàn tiệc đâu chỉ năm mươi?

Lục điện hạ lại an bài một yến tiệc đầy tuổi như thế này, sợ là muốn cho tất cả mọi người biết hắn coi trọng con trai trưởng do Trắc phi sinh, tương đương với đích tử do Chính phi sinh? Hành vi vi phạm tông pháp rõ ràng như thế, không sợ sẽ bị một đám ngự sử dâng tấu chương vạch tội với Nguyên Thành đế sao?

Trong lòng những tân khách đến chúc mừng cũng cân nhắc nhiều lần, nhưng không thể tùy tiện đoán được ý của Lục điện hạ, lẽ nào điện hạ còn xó thâm ý gì khác. Hay là điện hạ vẫn còn bất mãn với Hách liên gia? Vì nhớ chuyện cũ nên làm vậy để áp đầu nhà đẻ của Chính phi?

Nếu sau này chính phi có đích tử, thì lúc đó sẽ xử lý như thế nào? Chỉ cần nghĩ đến đó là tâm tư mọi người càng ngày càng phức tạp. Ánh mắt nhìn về phía Hách Liên Chính phi, có chút gượng gạo.

Bọn họ đa số là muốn dính vào Lục điện hạ để mưu cầu tiền đồ, nên ai cũng mang theo lễ trọng đến chúc mừng. Nào biết điện hạ chẳng coi quy củ ra gì, không lẽ bọn hắn cũng phải ngầm thừa nhận bữa tiệc không tuân theo quy củ này, hơn nữa còn phải ngậm chặt miệng, cố lấy lòng Trắc phi? Việc này đúng là khiến cho người ta phải phiền não...

Chẳng thèm biết trong lòng mọi người nghĩ như thế nào, bánh bao Thành Khánh vẫn cực kỳ vui vẻ. Vừa được Quế ma ma đặt lên thảm đỏ, ngân nga vài tiếng, thân thể mập mạp linh hoạt chuyển động, xoay người vài cái, chân nhõ dẫm từng bước ổn định , nhìn ngắm xung quanh.

Mộ Tịch Dao đang cùng mọi người tò mò nhìn theo, nàng vốn nghĩ đợi bánh bao nhỏ tùy tiện chọn cái gì đó rồi cho người ôm hắn về để ăn cháo. Đúng lúc này bàn tay dưới ống tay áo rộng thùng thình bỗng nhiên bị người nam nhân bên cạnh nắm lấy, nàng giật nảy mình.

Boss ơi, ngài dám có hành động gian tình trước mặt bao người thế này ư, không nói một tiếng làm thiếp hết hồn, nếu không phải lá gan của thiếp lớn, nếu không may lỡ hét lên thì chẳng phải sẽ mất mặt lắm sao? Huống hồ con trai ngài đang chọn đồ vật đoán tương lai, trong một không khí nghiêm túc thế này sao ngài lại động tay chân chứ?

Mộ Tịch Dao nâng quạt lên che ánh nhìn của người khác, hờn dỗi liếc Tông Chính Lâm, vẻ phong tình kia làm Tông Chính Lâm thực yêu chết đi được.

Nhân lúc ánh mắt mọi người đều đang tập trung nhìn Thành Khánh, thì đôi cha mẹ không chuyên nghiệp này này lại làm việc không đứng đắn, mắt đưa mày liếc, còn vô cùng nồng nàn.

Tông Chính Lâm cúi người, ghé sát vào bên tai Mộ Tịch Dao thì thầm vài câu, dọa Mộ Tịch Dao vội điều chỉnh vẻ mặt , vờ như chăm chú nhìn chằm chằm con trai , thực ra trong lòng lại đang sợ hãi.

Boss đại nhân vừa mới uy hiếp là, “Nếu lại bày ra cái dáng vẻ đó, thì yến tiệc cũng cần càn phải đi nữa”.

Không đi yến hội thì đi đâu? Mộ Tịch Dao vột dứt khoát thu lại thần sắc. nghiêm chỉnh nhìn con trai đang chọn đồ.

Tông Chính Lâm liếc thấy nàng cuối cùng cũng thành thật mới nhẹ nhàng nới lỏng tay, khuôn mặt trở nên nhu hòa hẳn. Người ngoài nhìn thì chỉ thấy Lục điện hạ nhìn Thành Khánh, có vài phần dịu dàng, hẳn là đặc biệt yêu thương con trai trưởng.

Ở cùng Mộ Tịch Dao, đảo mắt đã ba năm, ngay cả con trai cũng đã tròn một tuổi, thời gian này trôi qua thật hài lòng. Tông Chính Lâm nghĩ hai người sớm chiều bên nhau, trong lòng thật thỏa mãn. Mộ Tịch Dao ngoài cái tính tình làm người ta đau đầu ra, các việc khác hắn không thể không hài lòng. Nhưng cách ăn mặc hôm nay, Tông Chính Lâm cực kỳ tức giận.

Nữ nhân này vì đánh cược với hắn mà để người ngoài được lợi. Thứ vốn hắn sẽ được độc hưởng lại phải phân cho người khác một ít, trong lòng Lục điện hạ rất khó chịu.

“Kiều Kiều rêu rao như thế, bản điện hạ nên phạt như thế nào cho phải ?”. Mắt thấy Thành Khánh đạp lên bản kinh đơn lẻ mà đại sư tặng, khóe mắt Tông Chính Lâm giật giật. Con hắn thích cái gì là biểu hiện thật rõ ràng.

Mộ Tịch Dao thấy bánh bao nhỏ dẫm lên bản kinh lẻ để đi qua thìrất vui vẻ.

Vậy mới đúng! Lão hòa thượng kia đúng là không có ý tốt, muốn con trai nàng xuất gia hay sao mà lại tặng kinh để bé chọn trong lễ trảo chu, đáng đời bị dẫm đạp. Bản kinh lẻ kia chẳng qua là bị người ta ghét bỏ nên mới bị đốt gần hết, chỉ còn lại một bản nên mới là độc nhất mà thôi, làm gì mà trân quý như vậy chứ? Tùy tiện chép ra vài bản là có thể bán lấy tiền thôi. Nếu không vì hạ lễ đều phải phải nhập kho, thìMộ Tịch Dao thực muốn đem nó đi bán giá cao.

“Diện hạ nói gì thế. Thiếp trang điểm như vậy là vì ngài và Thành Khánh, chứ không hề có chút ý đồ riêng tư nào”. Trợn mắt nói dối, việc này nàng cũng biết làm.

“Lát nữa đến thư phòng. Nếu không đến, bản điện sẽ tự đến mời”. Tông Chính Lâm không muốn tranh luận với Mộ Tịch Dao nữa, trực tiếp ra lệnh.

Mộ Tịch Dao nheo mắt, gãi gãi lòng bàn tay hắn, “Điện hạ, thiếp không vội, đợi tối rồi nói được không?”. Ôi không , hình như boss bốc hỏa rồi.

Tông Chính Lâm quay đầu nhìn con mình đang dừng chân trước văn phòng tứ bảo, không thèm phản ứng với lời đề nghị của Mộ Tịch Dao.

Thực hối hận rồi… Mộ Tịch Dao cảm thấy thật oan uổng. Dựa vào cái gì mà niềm vui thú của nữ nhân là ăn diện cũng bị Lục điện hạ cướp đi? Hắn đúng là bá đạo hung hãn rồi. Khó khăn lắm mới chú ý điểm trang cẩn thận, hắn lại có phản ứng kiểu gì vậy?

Mộ Tịch Dao lầm bầm, oán trách Tông Chính Lâm không hiểu phong tình.

Bên kia Thục phi nhìn Thành Khánh đã ngồi xuống, sờ cái này, đá cái kia, nhưng lại không hề có ý muốn chọn lấy cái nào nên bà không khỏi bối rối.

Chẳng phải là bình thường trẻ con đều chộp lấy thứ mà mình thấy lạ sao. Sao Thành Khánh lại như đi dạo chơi trong vườn , lựa lựa mấy lần rồi cũng không cầm lấy? Cháu trai của nàng như tiểu đại nhân vậy, còn có tâm ý riêng, chọn chọn lựa lựa, quả nhiên là giống Mộ nha đầu, thông minh lanh lợi.

“Thành Khánh ngoan, chọn một cái mình thích cho tổ mẫu xem”. Thục phi cười cổ vũ.

Mọi người ở ngoài quan sát lúc lâu, rốt cục cũng nhìn rõ, con trai trưởng của Lục điện hạ thật khó lường ah. Không chỉ còn bé thế mà đã đi đứng rất vững vàng, nói cũng rõ ràng, ngay cả thông minh cũng biểu hiện ra không tầm thường. Không khỏi tò mò thảo luận, đoán xem cuối cùng bé sẽ thích vật gì.

Bánh bao nhỏ nghe Thục phi nói chuyện, đầu quả dưa lắc lắc, nhìn thấy mẹ , mới hớn hở”.

“Nương, nương, châu châu, bảo bối!”. Bàn tay nhỏ bé nhìn một vòng, chỉ đồ đạc trên thảm.

Mộ Tịch Dao bị gọi, lần nữa lại khiến người chú ý, Tông Chính Lâm lại đen mặt. Khó khăn lắm mới nhân lúc Thành Khánh chọn đồ vật để đuổi bớt ánh mắt nhìn trộm Mộ Tịch Dao đi , vừa không bao lâu thời gian, sao lại khôi phục như lúc đầu rồi?

Cảm thấy hỏa khí của boss càng lúc càng lớn, trong lòng Mộ Tịch Dao bi ai cảm thán, bánh bao nhỏ ngày thường đều gọi cha cơ mà, sao giờ lại đặc biệt thân mình thế? Mộ Tịch Dao dịu dàng mở miệng.

“Thành Khánh ngoan, thích đồ chơi nào thì nhanh chọn một cái đi”. Chuyện này đơn giản, bánh bao nhỏ rất nghe lời mình, có lẽ rất nhanh sẽ có đáp án.

“Ma ma, sọt”. Thành Khánh nghe xong lời mẹ, cất tiếng.

Mộ Tịch Dao há hốc mồm, cái sọt? Cái này sao quen tai như vậy… Không chỉ Mộ Tịch Dao, mà tất cả nha đầu ma ma hầu hạ trong Đan Như Uyển đều hiểu, cái sọt mà tiểu chủ tử nói tới, là giỏ trúc đựng đồ chơi. Nghe thấy con trai nói vậy, trán Mộ Tịch Dao bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

“Điện hạ, chọn đồ vật đoán tương lai có quy định là chỉ được lấy mấy thứ không”.

Quảng cáo
Trước /179 Sau
Theo Dõi Bình Luận
Bắt Đầu Slime (Khai Cục Sử Lai Mỗ

Copyright © 2022 - MTruyện.net