Saved Font
  1. mTruyen.net
  2. Long Vương Ẩn Mình
  3. Chương 96: Cắt Đứt Ngón Tay
Trước /140 Sau

Long Vương Ẩn Mình

Chương 96: Cắt Đứt Ngón Tay

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Style Combo

“Thả tôi ra!”

Lê Kim Huyên lạnh giọng quát, hàng lông mày rậm nhíu chặt, ra sức giãy dụa.

Đam Mỹ Hay

Nhưng rõ ràng sự giãy dụa của cô là dư thừa, một gã đầu đinh trong đám cười gằn nói: “Cô bé, đừng phí công làm chuyện vô ích nữa, giãy dụa không bằng hưởng thụ, chờ lát nữa…!mấy anh đây sẽ lập tức cho em hưởng thụ rên rỉ…”

Mấy gã côn đồ nhe răng cười lớn, từng bàn tay không ngừng sờ soạng trên cơ thế mềm mại của Lê Kim Huyên, thậm chí dần dần hướng xuống một số vị trí đặc thù…

Gương mặt xinh đẹp của Lê Kim Huyên tái nhợt, cô nhẫn nhịn chịu đừng từng bàn tay dơ bẩn và đùa bỡn…!nhưsắp sụp đố.

Dù cô kết hôn với Trần Xuân Độ hơn mấy tháng, nhưng anh chưa từng chạm vào cô…!Hôm nay, mấy gã đầu đinh này… Hại muốn làm chuyện này với cô.

“Các người muốn gì tôi cũng có thể cho các người…!Chỉ cần các người thả tôi ra…” Lê Kim Huyên run giọng nói, nhắm đôi mắt đẹp, cơ thể mềm mại run rẩy.

“Bọn anh chỉ cần cô em thôi…” Mấy gã đầu đinh cười lớn, vẻ mặt dữ tợn.

“Chà, tao nhìn con bé này, sao lại giống một người như vậy?” Một gã đầu đinh chợt có vẻ hoài nghi, nghĩ một lúc, bổng vổ tay một cái: “ô, nhớ ra rồi, cô ta không phải tống giám đốc gì đó sao? Còn là người nổi tiếng nữa.”

“Người nối tiếng càng tốt, người nổi tiếng chơi mới hăng hái, mẹ nó, hôm nay mấy anh ăn mặn…”

“Xoẹt xẹt —”

Từng bàn tay bỗng nhiên dùng sức, xé rách bộ y phục cao cấp của Lê Kim Huyên.

Mảng lớn da thịt tuyết trắng lộ ra trong không khí, cơ thế mềm mại của Lê Kim Huyên không ngừng vặn vẹo, ra sức giãy dụa, nhưng chẳng có tác dụng gì.

Cường độ giãy dụa của Lê Kim Huyên càng ngày càng yếu, ánh mắt đẹp ánh lên vẻ ảm đạm và tuyệt vọng.

Cô bỗng cảm thấy hối hận, có lẽ mình không nên hờn dổi đi ra ngoài…Ikhông nên đi ngang qua vỉa hè này…

Gã đầu đinh cười tà dùng bàn tay lớn sờ soạng cái bụng bằng phẳng của Lê Kim Huyên, bàn thay nhanh chóng đổi hướng, đột ngột trèo

lên núi non cao ngất của cô…

“Xoẹt xẹt!” Gã nhanh như chớp đưa tay kéo móc áo ngực Lê Kim Huyên ra, quần áo cô rơi ra, một khe rãnh sâu hoắm mê người, như ấn như hiện…

“Mẹ nó! Cái này chắc là cup D rồi!” Ánh mắt gã càng trở nên tham lam, nhìn chòng chọc vào núi non đang run rấy của Lê Kim Huyên.

“Đại ca, trước tiên lột hết cô ta ra đã, rồi mới thưởng thức cấn thận một chút.” Gã đầu đinh bên cạnh nói.

Vài đôi tay lớn đồng thời dùng sức, những mảnh quần áo còn sót lại trên người Lê Kim Huyên lập tức văng tung tóe…

Đúng lúc này, một tiếng còi xe cảnh sát chói tai từ con đường phía xa truyền đến, xuyên thấu hư không, vang vọng trên con đường vắng.

Chỉ thấy từng chiếc xe cảnh sát rú còi inh ỏi lao đến.

“Cớm đến rồi!” Mấy gã đầu đinh vẻ mặt biến đổi.

Những xe cảnh sát phóng thẳng về hướng Lê Kim Huyên, rõ ràng là vì Lê Kim Huyên mà đến.

“Mẹ kiếp, coi như con bé này hôm nay gặp may mắn, chúng ta rút lui.” Gã đầu đinh lưu luyến không rời nhìn Lê Kim Huyên một chút, bàn tay

bóp cơ thể mềm mại của Lê Kim Huyên mấy lần, rồi mới quay đầu vội vàng rời đi…

Lê Kim Huyên che lấy thân thế mềm mại, run rẩy bò lên, trong đôi mắt quyến rũ xinh đẹp ngấn nước.

Một xe cảnh sát trong đó đậu lại ven đường, một xe cảnh sát khác phi nhanh đuổi theo mấy gã đầu đinh.

Cửa xe mở ra, từ trên xe cảnh sát, một bóng dáng quen thuộc bước xuống.

“Không sao chứ?” Bóng dáng đó ngồi xốm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy Lê Kim Huyên.

“Tại sao là anh?” Trông thấy từ trên xe cảnh sát đi xuống lại là Trần Xuân Độ, đôi mắt đẹp của cô chớp mạnh.

“Sau khi em rời khỏi chỗ ba em, anh vẫn đi tìm em, mới đầu không tìm thấy em, may mà ba em có người ở cục cảnh sát, cho mượn mấy người, lùng sục khắp thành phố T, cuối cùng tìm được em rồi.” Trần Xuân Độ khẽ mở miệng.

Chỉ là, anh không nói Lê Kim Huyên biết là Lê Duy Dương vừa liên hệ được với người của cục cảnh sát thì anh đã định vị được vị trí của cô, nên từ đầu đã điều khiển xe cảnh sát lao đến thẳng vị trí của cô.

Nếu không, cứ mò mẫm tìm kiếm thì dù có

tìm cả đêm, cũng chưa chắc có thể tìm được cô.

“Cảm ơn anh.” Lê Kim Huyên chăm chú nhìn Trần Xuân Độ, gương mặt thường ngày nói năng ngọt ngào, giờ tràn đầy đau lòng và nghiêm nghị.

Ngày thường Lê Kim Huyên chỉ oán giận Trân Xuân Độ, vì cô không nghĩ tới, có một ngày, mình sẽ được Trần Xuân Độ cứu.

Cô vẫn cảm thấy, lần nào cứu mình trong lúc nguy nan, cũng luôn là người thần bí kia, không hề có liên quan gì với Trần Xuân Độ.

Hôm nay, là Trân Xuân Độ cứu được cô.

“Em là bà xã của anh, giữa hai chúng ta còn cám ơn cái gì.” Trần Xuân Độ khẽ cười một tiếng.

“Đi thôi, không còn sớm nữa, nên trở về rồi.” Trần Xuân Độ cởi áo khoác da của mình ra khoác lên người Lê Kim Huyên, dìu cô lên xe cảnh sát.

Xe cảnh sát gào thét phóng về phía xa, ban đêm yên tĩnh vắng lặng.

Trong biệt thự, sau khi tắm rửa, Lê Kim Huyên mặc một váy ngủ mỏng manh ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách kể với Tô Hiếu Vân về chuyện đã trải qua.

“Quá nguy hiểm, nếu không nhờ có chàng trai này thì lần này có lẽ cậu thật sự gặp nguy hiểm rồi.” Tô Hiểu Vân vỗ vổ ngực, lòng còn sợ hãi.

“ừm.” Lê Kim Huyên thở dài một hơi, dù cô đang ngấng lên trời, nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người.

“Tớ mệt rồi, tớ ngủ trước đây.”

Lê Kim Huyên đứng dậy, sau khi bóng dáng cô biến mất ở tầng hai, Tô Hiểu Ván cũng ngáp một cái, nhìn về phía Trần Xuân Độ, mỉm cười quyến rũ: “Ngủ không?”

“Tôi còn phải làm xong việc nhà rồi mới ngủ.” Trần Xuân Độ trong lòng run lên, từ chối.

Buối tối trong xe, mình

Advertisement

suýt chút nữa không khống chế được, giờ đang trong nhà, sao Trần Xuân Độ có thế lại đi vào vết xe đổ chứ.

Nhưng Tô Hiểu Vân thật quá đẹp, sự quyến rũ vốn có của người phụ nữ thành thục khiến Trần Xuân Độ không hề có cách cự tuyệt.

“Được, ngủ ngon ~” Đôi mắt đẹp của Tô Hiểu Vân khẽ nháy, rồi quay người, lắc lắc bờ mông, đi lên tầng hai.

Sau khi Tô Hiểu Vân và Lê Kim Huyên đều ngủ rồi, đôi mắt Trân Xuân Độ mới trở nên hết sức sâu thẳm.

Trần Xuân Độ đỉ đến bên cửa số phòng ngủ, nhìn phía xa đèn đuốc sáng trưng, nhà cao tầng

bảy sắc cầu vồng, trong đôi mắt sắc bén bỗng lộ ra vẻ băng giá.

Lúc này, cả người Trần Xuân Độ đều toát lên vẻ lạnh lùng, như một thanh kiếm sắc ra khỏi vỏ.

Trần Xuân Độ mở cửa sổ ra, tung người nhảy lên.

Nếu giờ mà Lê Kim Huyên và Tô Hiểu Vân thấy cảnh này, chắc chắn sẽ trợn tròn mắt, tưởng Trân Xuân Độ nghĩ quấn làm chuyện ngốc nghếch.

Chết tiệt, đây chắc chắn là đang tìm cái chết.

Từ độ cao này nhảy xuống, chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ.

Dù Tô Loan Loan ở đây cũng rất khó cam đoan có thể nhảy từ độ cao này xuống mà không có thương tích gì.

Nhưng mà Trần Xuân Độ, không hề do dự nhảy xuống, lao nhanh xuống bãi cỏ.

“Ầm!”

Mặt đất rung động, bãi cỏ đột nhiên xuất hiện hai hố nhỏ sâu hoắm…!rõ ràng là hai dấu chân.

Trần Xuân Độ bước đi, thân pháp rung chuyển như sấm chớp hình người.

Lúc này trong đôi mắt Trần Xuân Độ chỉ còn

lại sát ý ngút trời, giống như một con thú khát máu không bị khống chế.

Một ngọn cuồng phong gào thét vụt qua cửa chính biệt thự, khiến mũ của hai vị bảo vệ đứng gác bỗng nhiên tung bay.

Bảo vệ trầm ngâm, đột nhiên trông thấy dường như con đường xa xa…có một bóng người mơ hồ.

Lúc này vẻ du côn láu cá của Trần Xuân Độ đã được thay thế bằng vẻ lạnh lùng sát phạt, giống như một cổ máy giết chóc lạnh lẽo.

Đối diện phòng ngủ Trần Xuân Độ, Lê Kim Huyên vừa nằm xuống không lâu thì mơ hồ cảm nhận được một loại chấn động nào đó, cô tò mò rời khỏi giường, lặng lẽ đấy cửa phòng Trần Xuân Độ ra.

Cô lập tức nhìn thấy cửa số đang mở

Ven một vỉa hè của thành phố T, mấy gã đầu đinh ngồi xổm ở ven đường, vẻ mặt gian xảo nhìn từng người phụ nữ.

“Mẹ kiếp, đều không ngon bằng đứa vừa nãy.” Một gã trong đó nói.

“Mẹ kiếp, đứa vừa nãy chính là minh tinh, có thể giống nhau sao, chỉ riêng da thịt non mềm kia đã có thể bóp ra nước rồi.” Một gã khác không

cam tâm mở miệng: “Mẹ nó, gặp xui xẻo thì vận khí sẽ chênh lệch như vậy, vừa mới chuẩn bị làm thì mẹ kiếp cớm lập tức tới…!chết tiệt.”

“Mẹ kiếp, đừng nói nhảm nữa.” Ánh mắt một gã đầu đinh trong đó bỗng hơi ngưng lại, rơi vào một cô gái đang đi ngang qua, cười gian xảo.

“Mày nhìn xem con bé kia thế nào?”

“Mẹ kiếp, dáng người này cũng ngon đấy, nhìn cũng khá xinh đẹp…”

“Vậy cô ta đi…Ikéo cô ta vào ngõ hẻm bên cạnh đi…” Sau khi thương lượng xong, mấy gã đầu đinh lập tức động thủ.

Một cô gái hết sức xinh đẹp bị mấy gã đầu đinh đẩy vào một ngõ cụt, trong ngõ cụt tối om, đôi mắt trong veo của cô gái lộ ra bổi rối, không biết nên như thế nào cho phải.

“Các người…muốn làm gì, tiền trong túi tôi đều có thể cho các người…” Cô gái run lẩy bấy.

“Bọn anh muốn cưng, bé yêu à…” Mấy gã đầu đinh cười lớn nói, đưa tay với tới gương mặt xinh đẹp đáng yêu của cô gái.

Cơ thế mềm mại của cô gái run lấy bấy, đôi mắt đẹp lộ ra vẻ sợ hãi.

“Xoẹt!”

Trong bóng tối u ám đột nhiên lóe lên một ánh sáng trắng.

Ngay sau đó, từng tiếng tiếng kêu đau đớn thảm thiết bổng nhiên vang lên.

Mấy gã đầu đinh, đau đớn rú lên thảm thiết.

Tay phải của bọn chúng đã mất hết các ngón tay.

Tay đứt ruột xót, mười ngón tay cùng nhau mất đi, khiến trái tim vô cùng đau đớn, khiến bọn chúng khó mà chịu đựng.

“Ai? Rốt cuộc là ai!?” Một gã nhịn đau, lớn tiếng trừng mắt quát chói tai.

“Cộp cộp cộp…”

Trong bóng tối, một loạt tiếng giày da vang lên, một âm thanh bình tĩnh từ bóng tối sâu thẳm đi ra, trong đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lùng.

“Mày là ai?” Một gã cấn thận quan sát mặt Trần Xuân Độ, nhìn Trần Xuân Độ rất xa lạ, bọn chúng căn bản không biết anh.

“Tao là…” Trần Xuân Độ bước ra, phun ra một tiếng: “Con rể ở rể nhà họ Lê.”

“Nhà họ Lê?” Mấy gã đầu đinh cau mày nghĩ nghĩ, hình như trong những kẻ thù của chúng không hề có nhà họ Lê.

“Mau cút ngay cho tao, nếu không tao sẽ trừng trị mày luôn.” Bọn chúng hung ác chỉ vào Trần Xuân Độ nghiêm giọng, dữtợn mắng.

Người Trần Xuân Độ vụt lên, chặn trước mặt cô gái kia: “Dám nhằm vào bà xã tao, muốn chết.” Đôi mắt Trần Xuân Độ đột nhiên biến hóa, bắn ra ánh nhìn lạnh lẽo, ấn chứa sự hunq ác..

Quảng cáo
Trước /140 Sau
Theo Dõi Bình Luận
Tổng Tài, Anh Thật Lưu Manh

Copyright © 2022 - MTruyện.net