Khánh Hy vẫn nhớ rất rõ, cái ngày mà thế giới của cậu vụn vỡ như một chiếc ly pha lê rơi xuống sàn đá cẩm thạch của bệnh viện. Đó không phải là ngày bầu trời đổ mưa hay sấm sét rền vang, mà là một ngày nắng vàng rực rỡ, hệt như những ngày thơ ấu hai đứa nắm tay nhau đi học. Ánh nắng ấy lại mang theo sự lạnh lẽo đến thấu xương khi cậu siết chặt tờ giấy chẩn đoán, dòng chữ “Ung thư máu cấp tính – Giai đoạn cuối” cứa vào tâm trí cậu một vết thương không thể lành.
Người vừa nhận án tử, Hà Nam, lại là người bình tĩnh nhất. Anh chỉ mỉm cười, nụ cười nhẹ bẫng quen thuộc, đặt tay lên mái tóc mềm mại của Khánh Hy. "Hy Hy của anh đừng khóc. Anh không đau."
Nhưng anh có đau, Khánh Hy biết rõ. Cậu đã lớn lên cùng Hà Nam, từ cái khoảnh khắc cả hai còn chập chững tập đi trong sân nhà chung vách, đến khi cùng nhau vượt qua những kỳ thi đại học khắc nghiệt, rồi dọn về căn hộ nhỏ xinh ở khu đô thị này. Hà Nam là nhà, là hơi thở, là định nghĩa của hạnh phúc trong trái tim Khánh Hy. Mối tình thanh mai trúc mã ấy không hề ồn ào, không cuồng nhiệt như lửa cháy, mà êm đềm như một dòng suối nguồn, chảy qua năm tháng và bồi đắp nên một tình yêu vĩnh cửu.
Khi bác sĩ thông báo, bằng giọng nói chậm rãi nhưng vô tình như lưỡi dao, rằng Hà Nam chỉ còn khoảng 30 ngày để sống một cuộc đời trọn vẹn bên người mình yêu thương, Khánh Hy đã đưa ra một quyết định mà không hề do dự.
"30 ngày? Vậy thì chúng ta sẽ sống trọn vẹn 30 ngày đó, Nam." Cậu nắm lấy tay anh, lòng bàn tay nóng rực như muốn truyền hết sức sống của mình sang cho anh. "Đừng nằm viện, chúng ta về nhà. Về căn nhà của chúng ta. Anh muốn gì, anh muốn đi đâu, anh muốn ăn món gì... em sẽ làm hết."
Hà Nam nhìn vào đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định của cậu, đôi mắt mà anh đã yêu hơn hai mươi năm. Anh biết, Khánh Hy không phải là đứa trẻ dễ dàng chấp nhận số phận, mà là một chiến binh sẵn sàng chiến đấu vì tình yêu.
"Anh muốn về nhà," anh khẽ thì thầm, "Và anh muốn... 30 ngày này, chúng ta không nói về bệnh tật. Chỉ nói về nhau này."
Và thế là, Ngày Đầu Tiên bắt đầu.
Căn hộ nhỏ trên tầng 15 của khu chung cư hiện đại, nơi có tầm nhìn ra thành phố nhộn nhịp, hôm nay ấm áp hơn bao giờ hết. Hà Nam ngồi trên chiếc sô-pha màu kem, ánh nắng chiều rọi qua khung cửa sổ lớn, phủ lên mái tóc đen nhánh và gương mặt gầy đi trông thấy của anh. Anh đang tỉ mẩn lau chùi chiếc đàn guitar acoustic cũ kỹ, cây đàn mà Khánh Hy đã tặng anh vào sinh nhật năm mười tám tuổi.
Khánh Hy loay hoay trong bếp, đôi tay thuần thục chuẩn bị bữa tối. Cậu không nấu những món bổ dưỡng, kiêng khem theo lời dặn của bác sĩ nữa. 30 ngày này, họ không sống theo nguyên tắc khoa học. Họ sống theo khao khát của trái tim.
"Nam, anh còn nhớ quán mì hoành thánh ở phố cũ không?" Khánh Hy vừa cắt hành lá vừa hỏi vọng ra, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình thường nhất.
Hà Nam dừng tay, khúc mắc trên đàn. "Quán của bà Tư. Anh nhớ. Anh nhớ cái lần em lén bỏ thêm ớt vào bát của anh, xong rồi anh suýt sặc vì cay, em cười đến chảy cả nước mắt."
Khánh Hy bật cười, tiếng cười trong trẻo nhưng mang theo một chút nghẹn ngào. "Làm gì có! Anh bị oan! Là anh tự thêm ớt vào rồi đổ tội cho em!"
"Vậy sao?" Hà Nam cười nhẹ, đặt đàn xuống. Anh đứng dậy, chậm rãi bước vào bếp, vòng tay ôm lấy Khánh Hy từ phía sau. Hơi ấm của anh, dù không còn mạnh mẽ như trước, vẫn là chỗ dựa vững chắc nhất của cậu.
"Hôm nay, anh không muốn ăn mì. Anh muốn ăn bánh kếp kem dâu mà em làm. Món mà anh không được ăn suốt mấy tháng nay vì đủ thứ kiêng cữ." Hà Nam vùi mặt vào hõm vai cậu, hít hà mùi hương quen thuộc.
"Anh muốn ăn thì ăn thôi." Khánh Hy xoay người lại, áp má vào ngực anh. Cậu ngước nhìn anh, cố gắng in sâu từng đường nét của gương mặt này vào ký ức. Lần gần nhất cậu nghe anh thổ lộ về bệnh tình là khi anh phát hiện ra mình không còn sống được bao lâu. Sau đó, anh quyết định giữ im lặng, tận hưởng từng khoảnh khắc như thể không có ngày mai.
"Vậy ngày mai, chúng ta đi đâu?" Hà Nam vuốt ve mái tóc rối bời của cậu. "Đi thăm vườn hoa cúc dại ở ngoại ô chứ? Nơi lần đầu tiên chúng ta chụp ảnh chung."
"Được. Ngày mai, chúng ta đi ngoại ô." Khánh Hy gật đầu. Cậu biết, anh đang sắp xếp những địa điểm gắn liền với kỷ niệm của họ, tạo nên một "Lịch trình 30 ngày" cuối cùng. Cậu không muốn phá vỡ sự bình yên giả tạo này, không muốn giọt nước mắt nào làm mờ đi ánh sáng quý giá của những ngày còn lại.
Bữa tối diễn ra trong không khí ấm áp, với chiếc bánh kếp kem dâu ngọt ngào mà Hà Nam đã chờ đợi. Anh ăn rất ít, nhưng anh nhìn Khánh Hy ăn rất nhiều, ánh mắt dịu dàng như muốn nuốt trọn hình bóng người yêu.
Đêm về, trên chiếc giường lớn quen thuộc, Hà Nam ôm lấy Khánh Hy. Anh hôn lên trán cậu, thì thầm: "Anh yêu em, Hy Hy. Yêu em hơn cả cuộc sống này."
Khánh Hy vùi mặt vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp tim chậm rãi nhưng vẫn còn đập. Cậu siết chặt vòng tay, tham lam hít lấy mùi hương của anh. Cậu biết, ngày mai sẽ lại là một ngày hạnh phúc, một ngày được tô màu rực rỡ bởi tình yêu. Nhưng cậu cũng biết, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là sự rút ngắn của thời gian quý giá, là một bước chân đi gần hơn đến ngày chia ly.
"Em cũng yêu anh, Nam. Rất nhiều." Cậu khẽ đáp.
Đêm đầu tiên của 30 ngày, họ nằm bên nhau, hơi thở hòa quyện, không lời nói nào có thể diễn tả hết tình yêu và nỗi đau đang đan xen trong trái tim hai người. Họ không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng họ biết, giây phút này, họ là tất cả của nhau. Và đó, là đủ.
Ngày thứ nhất, trôi qua. Tình yêu, vẫn còn đó.