MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ30 Ngày ta bên nhauChương 2: Ngày Thứ Hai - Nơi Hoa Cúc Nở

30 Ngày ta bên nhau

Chương 2: Ngày Thứ Hai - Nơi Hoa Cúc Nở

1,394 từ · ~7 phút đọc

Sáng sớm, mặt trời còn chưa lên quá đỉnh núi, Khánh Hy đã thức giấc. Cậu nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay đang siết chặt của Hà Nam, cố gắng không đánh thức anh. Tối qua, anh ngủ rất say, đôi mày không còn nhíu lại vì đau đớn như những đêm nằm viện.

Đã lâu lắm rồi, Hà Nam không được hít thở không khí trong lành của sớm mai ngoài trời. Kể từ khi bệnh tình trở nặng, anh chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường bệnh viện trắng toát, nơi mà sự sống và cái chết dường như chỉ cách nhau một tấm rèm.

Khánh Hy chuẩn bị một chiếc cặp lồng nhỏ đựng bữa sáng nhẹ nhàng – món cháo yến mạch Hà Nam thích, được nấu với một chút kỷ tử và táo đỏ, món ăn duy nhất mà cậu dám "vi phạm" lời hứa không kiêng cữ của hai người. Cậu muốn anh có đủ sức lực cho chuyến đi ngoại ô hôm nay.

Chiếc xe ô tô cũ kỹ, chiếc xe đã chứng kiến bao nhiêu lần họ cùng nhau đi trốn khỏi sự ồn ào của phố thị, được Khánh Hy lau chùi cẩn thận. Cậu quay lại phòng ngủ, thấy Hà Nam đã thức. Anh đang dựa vào đầu giường, ánh mắt trong veo nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đầu tiên đang len lỏi vào căn phòng.

"Chào buổi sáng, Hy Hy," anh nói, giọng nói vẫn trầm ấm và dịu dàng như ngày nào.

"Chào buổi sáng, Nam. Anh dậy rồi à? Sao không gọi em?" Khánh Hy bước nhanh đến, ngồi xuống mép giường, đưa tay chạm vào trán anh. Vẫn hơi ấm bình thường, may mắn là cơn sốt chưa quay lại.

Hà Nam khẽ lắc đầu, bàn tay gầy gò nắm lấy tay cậu. "Anh muốn nhìn em ngủ thêm một chút. Em biết không, đã có những đêm anh sợ hãi, sợ hãi rằng khi anh tỉnh dậy, anh sẽ không còn thấy em bên cạnh nữa."

Giây phút này, sự yếu đuối hiếm hoi của Hà Nam làm tim Khánh Hy thắt lại. Cậu cúi xuống, hôn thật sâu lên môi anh, một nụ hôn vừa có vị ngọt của tình yêu, lại vừa có vị mặn chát của nước mắt sắp trào ra.

"Không bao giờ có chuyện đó. Em sẽ không đi đâu cả. 30 ngày này, và cả những ngày sau nữa, em luôn ở đây. Anh không cần phải sợ."

Khoảng 9 giờ sáng, họ bắt đầu khởi hành. Quãng đường đến vườn hoa cúc dại không quá xa, chỉ khoảng một giờ chạy xe, nhưng lại như một hành trình xuyên không gian, đưa họ trở về những năm tháng tươi đẹp nhất của tuổi trẻ.

Hà Nam ngồi ghế phụ, tay anh đặt lên đùi Khánh Hy, ngón cái vuốt nhẹ trên lớp vải quần. Anh không nói nhiều, chỉ lắng nghe Khánh Hy kể về những chuyện vặt vãnh ở công ty, về con mèo hàng xóm hay trộm cá, về một bộ phim hài vừa ra rạp. Anh mỉm cười, nụ cười hạnh phúc, vì biết rằng Khánh Hy đang cố gắng vẽ nên một bức tranh cuộc sống bình dị và yên ả nhất để anh an lòng.

"Nam, anh có nhớ lần đầu tiên chúng ta đến đây không?" Khánh Hy hỏi, khi chiếc xe dừng lại bên vệ đường rợp bóng cây.

Hà Nam chậm rãi mở cửa xe. Anh đi lại khó khăn hơn trước, mỗi bước đi đều nặng nề như thể mang theo sức nặng của sinh mệnh đang đếm ngược. Khánh Hy vội vàng đỡ lấy anh.

"Anh nhớ chứ. Lúc đó là mùa hè. Em vừa thi trượt bằng lái xe lần thứ hai, khóc nức nở. Anh đưa em đến đây, nói với em rằng cuộc đời cũng như hoa cúc dại, dù có bị dẫm đạp, vẫn sẽ kiên cường nở rộ dưới nắng. Và rồi em bắt anh phải tạo dáng chụp một bức ảnh thật 'nghệ' để che đi đôi mắt sưng húp của em." Hà Nam cười.

Trước mắt họ là một cánh đồng cúc dại trắng tinh, trải dài vô tận, đung đưa trong gió. Khung cảnh vừa hùng vĩ, vừa mang một vẻ đẹp mong manh đến nao lòng. Đây chính là nơi bức ảnh "đầu tiên" của hai người được chụp, nơi tình yêu của họ lần đầu được xác nhận bằng một cái nắm tay ngại ngùng.

Khánh Hy đỡ Hà Nam ngồi xuống một phiến đá lớn gần đó, nơi có bóng râm của một cây phong cổ thụ. Cậu lấy ra chiếc điện thoại, mở lại bức ảnh cũ.

"Anh xem này. Anh hồi đó béo hơn bây giờ nhiều, tóc cũng không dài như thế này," Khánh Hy trêu chọc, dù trong lòng cậu đang gào thét vì nỗi đau. Hà Nam trong bức ảnh ngày xưa trẻ trung, đầy sức sống, ánh mắt rạng ngời. Hà Nam của hiện tại, dù vẫn đẹp, nhưng đã quá tiều tụy.

"Anh bây giờ... vẫn đẹp trai mà, phải không?" Hà Nam tựa đầu vào vai cậu, giọng khẽ khàng như tiếng gió.

"Tất nhiên rồi!" Khánh Hy lập tức đáp, giọng quả quyết, "Hà Nam của em là đẹp nhất. Anh là người đàn ông tuyệt vời nhất em từng biết."

Cậu lấy ra chiếc máy ảnh film đã chuẩn bị sẵn. Cậu muốn chụp lại Hà Nam của ngày hôm nay. Không phải bằng điện thoại với những bộ lọc màu mè, mà bằng film, để lưu giữ trọn vẹn màu sắc, ánh sáng và khoảnh khắc chân thật nhất.

"Nam, nhìn em này," Khánh Hy nói, "Cười lên, như anh đã cười ngày hôm đó."

Hà Nam nhìn vào ống kính, không phải bằng nụ cười gượng gạo, mà bằng nụ cười chân thành, chất chứa tình yêu và sự mãn nguyện. Anh biết, 30 ngày này là món quà quý giá nhất mà số phận ban tặng.

Khánh Hy chụp một tấm, rồi một tấm nữa. Sau đó, cậu ngồi xuống bên cạnh anh.

"Nam, em sẽ kể cho anh nghe một bí mật," Khánh Hy thì thầm, "Ngày hôm đó, không phải em khóc vì trượt bằng lái. Em khóc vì em không biết làm thế nào để nói với anh rằng em yêu anh. Anh lúc nào cũng bình tĩnh, trưởng thành, em sợ tình yêu của em sẽ làm phiền anh."

Hà Nam lặng im một lúc, rồi anh siết chặt tay cậu. "Ngốc. Nếu lúc đó em nói, có lẽ chúng ta đã không lãng phí thêm vài tháng ngại ngùng. Nhưng không sao, Hy Hy. Anh đã chờ em. Anh luôn chờ em."

Họ ngồi đó rất lâu, dưới bóng cây phong, giữa bạt ngàn hoa cúc trắng. Họ không nói về tương lai, không than vãn về quá khứ. Họ chỉ nói về những điều nhỏ nhặt, về những kỷ niệm đẹp đẽ đã tạo nên một Khánh Hy và một Hà Nam của ngày hôm nay.

Buổi trưa, họ ăn cháo yến mạch và ngắm nhìn thung lũng yên bình. Hà Nam chỉ ăn được vài thìa, nhưng anh nói, đây là bữa ăn ngon nhất anh từng có.

Khi ánh nắng bắt đầu gắt hơn, Khánh Hy đỡ anh đứng dậy. Trên đường ra xe, Hà Nam bỗng dừng lại, hái một cành cúc dại duy nhất có màu vàng rực rỡ.

Anh đưa bông hoa cho Khánh Hy. "Giữ lấy nó, Hy Hy. Mỗi lần nhìn thấy nó, em hãy nhớ rằng tình yêu của chúng ta cũng như loài hoa này, mạnh mẽ, và vĩnh cửu. Dù anh có ở đâu, anh vẫn yêu em."

Khánh Hy nhận lấy bông hoa. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cậu biết, anh đang dặn dò cậu phải sống tốt, phải mạnh mẽ. Cậu gật đầu, hứa với anh bằng tất cả trái tim mình.

"Em biết mà, Nam. Em luôn biết."

Ngày thứ hai kết thúc, với mùi hương của hoa cúc dại và sự bình yên tạm bợ. Trên đường về, Khánh Hy giữ chặt bông hoa vàng, biết rằng, mỗi ngày trôi qua, khoảng thời gian của họ càng ngắn lại, nhưng những kỷ niệm lại càng thêm sâu đậm, không thể xóa nhòa.

Ngày thứ hai, kết thúc. Tình yêu, nở rộ giữa nỗi đau.