MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ30 Ngày ta bên nhauChương 10: Ngày Thứ Mười - Kỷ Vật Âm Thanh

30 Ngày ta bên nhau

Chương 10: Ngày Thứ Mười - Kỷ Vật Âm Thanh

786 từ · ~4 phút đọc

Ngày thứ mười đã đến. Thời gian không chờ đợi ai, và Khánh Hy cảm nhận rõ sự trôi đi của nó qua từng hơi thở chậm rãi của Hà Nam. Sức khỏe anh yếu đi một chút, buộc họ phải ở nhà nhiều hơn.

Sáng sớm, Khánh Hy mang đến một chiếc máy ghi âm kỹ thuật số nhỏ, thứ mà cậu đã mua một cách bí mật. Cậu đặt nó lên bàn cạnh giường, nơi Hà Nam đang nằm nghỉ.

"Nam, hôm nay chúng ta sẽ làm một điều thú vị," Khánh Hy nói, giọng cậu cố giữ sự vui vẻ. "Chúng ta sẽ thu âm lại giọng nói của anh."

Hà Nam nhìn chiếc máy nhỏ, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. Anh biết Khánh Hy đang cố gắng tạo ra càng nhiều kỷ niệm để lưu giữ càng tốt.

"Thu âm giọng anh? Em muốn anh hát hay đọc thơ?"

"Cả hai. Và cả những câu nói anh hay nói nữa," Khánh Hy ngồi xuống bên cạnh anh, nắm lấy tay anh. "Em muốn ghi lại một bản 'danh sách những câu nói kinh điển của Hà Nam' để sau này không bị quên."

Hà Nam gật đầu, mỉm cười dịu dàng. Anh biết, giọng nói là thứ sẽ phai mờ nhanh nhất trong ký ức, và Khánh Hy đang cố gắng chống lại sự lãng quên đó.

Khánh Hy bắt đầu bật máy ghi âm. Cậu yêu cầu Hà Nam nói những câu quen thuộc, những câu đã đi vào tiềm thức của cậu:

"Hy Hy của anh đừng chạy nhanh như thế, cẩn thận vấp té."

"Hôm nay, em muốn ăn gì? Anh sẽ nấu cho em."

"Anh yêu em." (Lời thổ lộ đơn giản nhưng thiêng liêng)

"Đừng lo lắng, anh sẽ luôn ở đây." (Lời trấn an mỗi khi cậu gặp khó khăn)

Hà Nam nói từng câu, giọng anh trầm ấm và rõ ràng. Đến câu "Anh yêu em", Khánh Hy cảm thấy tim mình như vỡ tung. Giọng nói này, chất chứa sự dịu dàng và tình yêu sâu sắc này, cậu sẽ không bao giờ muốn quên.

Sau khi thu âm xong những câu nói, Hà Nam yêu cầu Khánh Hy đưa cho anh cuốn sổ nhỏ đựng những công thức nấu ăn mà anh đã viết. Anh lật đến trang cuối cùng.

"Anh muốn đọc bài thơ này," Hà Nam nói. "Đây là bài thơ anh viết cho em, nhưng chưa bao giờ dám đọc."

Khánh Hy đưa micro đến gần anh. Hà Nam hít một hơi, giọng anh chậm rãi và đầy cảm xúc, bắt đầu đọc:

...Nếu thời gian chỉ còn là một hạt bụi Anh sẽ gói ghém tất cả những ngày nắng Những nụ cười, những lần em ngủ quên trên tay Thành một hành tinh nhỏ, để em giữ lấy.

Anh không cần một lời thề vĩnh cửu Chỉ cần em hiểu, tình yêu này không bao giờ vụt tắt Như ánh sao đã chết vẫn còn chiếu rọi Trong tim em, anh vẫn mãi là nhà.

Bài thơ ngắn ngủi nhưng chạm đến tận cùng nỗi đau và tình yêu của họ. Hà Nam đã dùng hình ảnh "ngôi sao đã chết vẫn còn chiếu rọi" mà họ đã thảo luận ở thư viện để an ủi và đưa ra lời hứa của mình.

Đến câu cuối, giọng anh run lên vì xúc động, và Khánh Hy đã không thể kìm được nước mắt. Cậu tắt máy ghi âm, ôm chặt lấy anh.

"Nam... nó là bài thơ đẹp nhất em từng nghe. Cảm ơn anh."

Hà Nam ôm lại cậu, vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu. "Đừng khóc, Hy Hy. Anh muốn âm thanh cuối cùng em nghe từ anh là tiếng cười, không phải tiếng khóc. Bài thơ này... là lời nhắn nhủ cuối cùng của anh."

"Em hiểu mà. Em sẽ không khóc nữa." Khánh Hy hít sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cậu biết, việc Hà Nam viết và đọc bài thơ này là một hành động dũng cảm.

Khánh Hy sau đó ngồi lại bên máy tính, cẩn thận trích xuất file ghi âm ra nhiều bản, lưu vào điện thoại, máy tính và một chiếc USB nhỏ. Cậu đặt chiếc USB vào chiếc móc khóa Chim Én mà Hà Nam đã tặng .

"Bây giờ, anh sẽ luôn ở bên em, trong giọng nói, trong trái tim và trong chiếc móc khóa này," Khánh Hy nói, đặt chiếc móc khóa vào tay anh.

Hà Nam mỉm cười mãn nguyện. Anh nhắm mắt lại, cảm thấy sự bình yên. Anh đã hoàn thành một trong những điều quan trọng nhất: để lại một "tiếng nói" để Khánh Hy không cảm thấy cô đơn.

Ngày thứ mười, kết thúc. Lời yêu, được lưu giữ trong từng âm thanh.