MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ30 Ngày ta bên nhauChương 12: Ngày Thứ Mười Hai - Nét Vẽ Vĩnh Cửu

30 Ngày ta bên nhau

Chương 12: Ngày Thứ Mười Hai - Nét Vẽ Vĩnh Cửu

788 từ · ~4 phút đọc

Ngày thứ mười hai, Hà Nam đã yếu hơn thấy rõ. Anh dành phần lớn thời gian buổi sáng để nghỉ ngơi. Khánh Hy biết rằng những chuyến đi và hoạt động ý nghĩa đã tiêu hao rất nhiều sức lực của anh. Cậu quyết định dành ngày hôm nay hoàn toàn ở nhà, tạo ra một không gian tĩnh lặng và riêng tư tuyệt đối.

Sau bữa trưa nhẹ nhàng, khi Hà Nam đang đọc dở cuốn sách về Thành Babylon trên chiếc ghế tựa quen thuộc, Khánh Hy mang ra một hộp màu chì than và một tấm toan trắng.

"Nam, anh làm người mẫu cho em nhé," Khánh Hy nói, nụ cười nhẹ nhàng.

Hà Nam ngạc nhiên nhìn hộp màu và tấm toan. "Em... em biết vẽ sao, Hy Hy?"

Khánh Hy mỉm cười. "Em đã từng học vẽ phác họa cơ bản hồi cấp ba. Anh không nhớ à? Em giấu anh vì thấy nó hơi trẻ con. Nhưng hôm nay, em muốn vẽ anh. Em muốn lưu giữ lại khoảnh khắc này, mãi mãi."

Đây là lần đầu tiên Khánh Hy tiết lộ một tài năng tiềm ẩn của mình. Hà Nam thấy trong ánh mắt cậu sự quyết tâm và tình yêu thương sâu sắc. Anh biết Khánh Hy đang tạo ra một "phiên bản" của anh để mang theo.

"Được. Anh sẽ làm người mẫu nghiêm túc nhất của em," Hà Nam nhẹ nhàng nói.

Khánh Hy đặt Hà Nam ngồi đối diện cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên dịu dàng nhất. Hà Nam giữ một tư thế thoải mái, tay anh đặt trên cuốn sách Babylon, đôi mắt anh trầm tĩnh và dịu dàng.

Khánh Hy bắt đầu phác họa bằng chì than. Cậu tập trung tuyệt đối, mọi sự ồn ào của thế giới bên ngoài đều bị gạt bỏ. Khánh Hy không chỉ vẽ bằng kỹ thuật, cậu vẽ bằng tình yêu. Cậu cố gắng nắm bắt từng đường nét quen thuộc trên gương mặt anh: ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu, sống mũi cao, đôi môi thường trực nụ cười nhẹ, và cả sự tiều tụy hiện rõ trên xương gò má.

Mỗi nét chì than đặt xuống tấm toan là một sự lưu giữ. Đây không phải là một bức ảnh chụp nhanh; đây là một sự phản chiếu của tâm hồn.

"Khánh Hy," Hà Nam khẽ gọi, giọng anh nhỏ như tiếng thì thầm, "Đừng tô đậm quá nỗi buồn của anh. Anh không muốn em nhớ về anh với sự đau khổ."

"Không đâu, Nam," Khánh Hy đáp, không rời mắt khỏi tấm toan. "Em đang vẽ sự bình yên của anh. Sự an nhiên mà anh đang có, sau khi đã trao cho em tất cả tình yêu của mình. Anh là vẻ đẹp thuần khiết nhất, Nam."

Khánh Hy dành trọn buổi chiều để hoàn thành bức chân dung. Khi những nét vẽ cuối cùng được đặt xuống, cả hai cùng nhìn vào tấm toan.

Bức chân dung được vẽ bằng tông màu đen trắng của chì than, nhưng nó lại tràn đầy sức sống. Bức vẽ không che giấu sự mệt mỏi trên gương mặt Hà Nam, nhưng nó lại làm nổi bật lên ánh mắt yêu thương và sự dịu dàng không thể lẫn vào đâu được của anh. Anh trông thật thanh thoát và trang nghiêm.

Hà Nam nhìn bức vẽ rất lâu. Anh đưa tay chạm nhẹ vào nét vẽ gương mặt mình. "Thật giống. Em thật tài năng, Hy Hy."

Khánh Hy ôm lấy tấm toan, như ôm lấy chính Hà Nam. "Nó là tác phẩm đẹp nhất em từng vẽ, và có lẽ là tác phẩm cuối cùng. Em sẽ đóng khung nó thật cẩn thận."

Tối hôm đó, họ ngồi bên nhau, không cần nói nhiều. Bức chân dung được đặt trên giá vẽ, im lặng chứng kiến tình yêu và sự gắn kết của họ. Hà Nam cầm tay Khánh Hy, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn bạc trên ngón tay cậu.

"Em đã cho anh một món quà tuyệt vời, Khánh Hy. Khi anh đi, anh sẽ mang theo hình ảnh này trong tâm trí mình. Và em, em hãy giữ nó như một lời nhắc nhở rằng, anh đã yêu em nhiều như thế nào."

Khánh Hy gục đầu vào vai anh. "Em biết. Và em cũng yêu anh, mãi mãi."

Ngày thứ mười hai trôi qua trong sự tĩnh lặng của nghệ thuật và tình yêu. Bức chân dung bằng chì than đã trở thành một biểu tượng, một lời thề của Khánh Hy về việc lưu giữ hình ảnh Hà Nam không chỉ trong tim, mà còn bằng nghệ thuật.

Ngày thứ mười hai, kết thúc. Hình ảnh, được lưu giữ bằng nét vẽ của tình yêu.