Ngày thứ mười ba, Hà Nam đề nghị một hoạt động mà họ đã từng rất yêu thích thời trẻ: thưởng thức âm nhạc cổ điển.
"Anh muốn nghe lại bản Canon in D của Pachelbel," Hà Nam nói, anh đang cầm trên tay tấm toan với bức chân dung của chính mình. "Nó có một vòng lặp vĩnh cửu, cứ lặp đi lặp lại một cách đẹp đẽ. Anh thích cảm giác đó."
Khánh Hy hiểu. Bản Canon in D là một giai điệu quen thuộc trong các lễ cưới, nhưng nó cũng là một vòng lặp buồn bã và tuyệt đẹp, một hình ảnh ẩn dụ cho tình yêu của họ – một vòng lặp không bao giờ kết thúc.
Khánh Hy tìm thấy một buổi hòa nhạc nhỏ của một dàn nhạc giao hưởng thính phòng tại một nhà thờ cổ kính trong thành phố. Đây là một không gian lý tưởng, vừa trang nghiêm lại vừa ấm cúng.
Họ mặc những bộ đồ ấm áp nhất, Khánh Hy cẩn thận đỡ Hà Nam đi từng bước. Lần này, Hà Nam đã không còn quá chú trọng đến vẻ ngoài. Anh chỉ muốn tận hưởng âm nhạc một cách trọn vẹn nhất.
Khi bước vào nhà thờ, không khí trang nghiêm và trầm mặc bao trùm lấy họ. Ánh sáng vàng dịu dàng từ những ngọn nến và đèn chùm chiếu lên những mái vòm cao vút. Mùi hương gỗ và hoa ly thoang thoảng.
Họ ngồi ở hàng ghế giữa, nơi có thể nhìn rõ cả dàn nhạc. Khánh Hy nắm chặt tay Hà Nam, cảm nhận sự lạnh lẽo nơi đầu ngón tay anh.
Bản nhạc đầu tiên vang lên. Sau đó, bản Canon in D bắt đầu.
Từng nốt nhạc violin, cello và viola lặp lại nhau một cách kiên nhẫn và dịu dàng. Giai điệu cứ thế xoay tròn, xây dựng lên một bức tường âm thanh tuyệt đẹp. Trong bản nhạc đó, Khánh Hy cảm thấy được cả nỗi buồn và niềm hy vọng.
Hà Nam nhắm mắt lại. Anh dựa đầu vào vai Khánh Hy, nhịp thở anh đều đặn theo từng nhịp điệu. Anh dường như đang để cho âm nhạc đưa mình đi, vượt ra khỏi những đau đớn và giới hạn của cơ thể.
Khánh Hy nhìn anh. Khuôn mặt anh thanh thản, mọi sự mệt mỏi dường như tan biến. Giữa tiếng đàn violin thánh thót, Khánh Hy khẽ thì thầm vào tai anh:
"Nam, em sẽ luôn nghe bản nhạc này. Em sẽ luôn nhớ rằng, tình yêu của chúng ta là một vòng lặp vĩnh cửu. Không có kết thúc, chỉ có sự lặp lại của yêu thương."
Hà Nam mở mắt, anh mỉm cười, đôi mắt anh lấp lánh như có ánh nến. Anh siết nhẹ tay cậu, không nói một lời nào, nhưng Khánh Hy hiểu: Anh cũng nghĩ như vậy.
Trong suốt buổi hòa nhạc, họ không hề nói chuyện, chỉ giao tiếp bằng cái siết tay, bằng ánh mắt, và bằng những nhịp thở đều đều bên nhau. Âm nhạc trở thành ngôn ngữ của họ, là cây cầu nối giữa hai tâm hồn đang chuẩn bị chia xa.
Buổi hòa nhạc kết thúc. Họ rời nhà thờ, bước vào đêm đông lạnh giá.
"Tuyệt vời, Hy Hy," Hà Nam nói, giọng anh có vẻ yếu hơn nhưng đầy sự mãn nguyện. "Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Âm nhạc chữa lành mọi thứ."
Trên đường về, Hà Nam bỗng nhìn lên bầu trời đêm. "Em có nghe thấy không, Hy Hy? Nếu em lắng nghe kỹ, em sẽ nghe thấy tiếng các ngôi sao đang hát một bản tình ca cổ điển. Anh sẽ là một trong những ngôi sao đó."
Khánh Hy gật đầu, cố gắng không để nước mắt rơi. "Vâng, em nghe thấy rồi. Anh sẽ hát cho em mỗi đêm."
Khánh Hy dìu Hà Nam về nhà. Anh đã kiệt sức, nhưng tinh thần anh lại vô cùng thanh thản. Đêm đó, họ ngủ trong vòng tay nhau, âm thanh Canon in D vẫn vang vọng trong tâm trí Khánh Hy.
Ngày thứ mười ba, kết thúc. Vòng lặp yêu thương, được gói gọn trong giai điệu vĩnh cửu.