Ngày Thứ Bảy, Hà Nam thức dậy từ rất sớm, điều hiếm thấy trong những ngày gần đây. Anh nhẹ nhàng lay Khánh Hy dậy, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích hiếm có.
"Hy Hy, dậy đi. Hôm nay, chúng ta có một buổi hẹn hò chính thức," anh nói, giọng anh đầy vẻ bí ẩn.
Khánh Hy ngơ ngác, dụi mắt nhìn anh. "Hẹn hò chính thức? Chúng ta hẹn hò hơn mười năm rồi mà?"
Hà Nam mỉm cười, nụ cười rạng rỡ làm gương mặt anh bừng sáng. "Hôm nay là buổi hẹn hò cuối cùng... theo cách mà anh muốn. Hãy chuẩn bị thật đẹp nhé. Anh muốn em trở thành người đàn ông đẹp trai nhất tối nay."
Khánh Hy hiểu. Anh đang tạo ra một ký ức hoàn hảo. Cậu không hỏi gì thêm, chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán anh. "Được, em sẽ là người đàn ông đẹp trai nhất của anh."
Buổi tối, Hà Nam và Khánh Hy bước vào nhà hàng La Lune – một nhà hàng Pháp sang trọng với phong cách cổ điển, ánh nến lung linh và tiếng dương cầm du dương. Đây là nơi Hà Nam đã dành dụm tiền để đưa Khánh Hy đến vào sinh nhật lần thứ 25 của cậu.
Khánh Hy mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng tinh tế, còn Hà Nam, dù cơ thể gầy gò, vẫn mặc một bộ vest lịch lãm. Sự yếu ớt của anh được che giấu khéo léo sau sự trang trọng của bộ trang phục.
Họ ngồi vào chiếc bàn nhỏ ở góc khuất, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố qua khung cửa kính lớn. Hà Nam yêu cầu một chai rượu vang đỏ quý hiếm, mặc dù anh chỉ nhấp môi một chút, và món sườn cừu nướng mà Khánh Hy thích.
Trong suốt bữa ăn, Hà Nam chăm chú nhìn Khánh Hy, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cậu một giây phút nào. Anh kể những câu chuyện vui, nhắc lại những trò nghịch ngợm của tuổi trẻ. Anh không để sự im lặng hay nỗi buồn len lỏi vào không gian của họ.
Khi bữa ăn gần kết thúc, và tiếng nhạc dương cầm chuyển sang một bản tình ca cổ điển, Hà Nam bỗng trở nên nghiêm túc. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc khăn ăn xuống, lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm.
Trái tim Khánh Hy đập thình thịch. Cậu biết điều gì sắp xảy ra.
Hà Nam mở chiếc hộp. Bên trong là một cặp nhẫn bạc đơn giản, không cầu kỳ, nhưng ánh lên sự tinh khiết và vĩnh cửu.
Anh nắm lấy tay Khánh Hy, đôi tay anh lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh.
"Khánh Hy của anh," Hà Nam nói, giọng anh trầm và đầy xúc cảm, "Em là người đã đi cùng anh từ những ngày thơ bé, là người đã chứng kiến những khoảnh khắc xấu xí nhất của anh, và là người đã cho anh biết thế nào là yêu thương thực sự."
Anh hít một hơi sâu, đôi mắt anh ngấn lệ nhưng anh cố kìm lại.
"Anh biết, anh không thể cùng em đi đến cuối con đường. Anh không thể làm chồng em theo đúng nghĩa, không thể mang lại cho em một lễ cưới rực rỡ dưới sự chứng kiến của mọi người. Nhưng... anh muốn em biết, trong tim anh, em đã là tất cả."
Hà Nam lấy chiếc nhẫn nhỏ hơn ra, nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của Khánh Hy.
"Chiếc nhẫn này không phải là lời hứa về một tương lai xa xôi, mà là lời thề về một tình yêu đã tồn tại, đang tồn tại, và sẽ mãi mãi tồn tại trong tim anh. Dù anh có ở đâu, anh vẫn sẽ là chồng của em, là người yêu của em, là gia đình của em."
Khánh Hy không thể kìm nén được nữa. Nước mắt cậu rơi xuống, lăn dài trên má, nhưng cậu vẫn mỉm cười. Nụ cười vừa đau đớn lại vừa hạnh phúc.
"Anh ngốc quá, Nam. Em không cần đám cưới, em chỉ cần anh."
Khánh Hy lấy chiếc nhẫn còn lại, cũng nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của Hà Nam. Chiếc nhẫn hơi lỏng lẻo trên ngón tay gầy gò của anh.
"Em chấp nhận lời cầu hôn này, Hà Nam. Em đồng ý làm chồng của anh. Và em thề, em sẽ giữ chiếc nhẫn này mãi mãi. Nó sẽ là bằng chứng cho tình yêu vĩnh cửu của chúng ta."
Khánh Hy cúi xuống, hôn lên bàn tay đang đeo nhẫn của anh. Nụ hôn ấy chứa đựng tất cả tình yêu, sự biết ơn và nỗi đau mà cậu không thể nói thành lời.
Hà Nam đặt tay lên chiếc nhẫn trên tay Khánh Hy, ánh mắt anh lấp lánh hạnh phúc. "Cảm ơn em, Hy Hy. Em đã cho anh một cuộc đời trọn vẹn."
Khoảnh khắc đó, giữa không gian sang trọng và lãng mạn của nhà hàng, họ trao nhau lời thề ước cuối cùng. Không cần sự chứng kiến của ai khác, tình yêu của họ đã đủ để minh chứng cho tất cả.
Sau buổi hẹn hò, khi họ trở về nhà, Hà Nam mệt lả nhưng vẫn giữ nụ cười mãn nguyện. Anh dựa vào vai Khánh Hy trên chiếc taxi.
"Hôm nay thật tuyệt vời, Hy Hy."
"Vâng, rất tuyệt vời, chồng yêu." Khánh Hy thì thầm, cậu đặt một nụ hôn lên tóc anh.
Đêm đó, họ ngủ trong vòng tay nhau, cả hai ngón áp út đều lấp lánh ánh bạc của lời thề ước. Chiếc nhẫn là bằng chứng cho những ngày tháng hạnh phúc đã qua, và là sức mạnh để Khánh Hy bước tiếp vào tương lai không có anh.
Ngày thứ bảy, kết thúc. Tình yêu, được đóng dấu bằng lời thề vĩnh cửu.