Ngày Thứ Sáu, trời thành phố vào buổi chiều bắt đầu chuyển lạnh. Một cơn gió heo may mang theo hơi ẩm của sông Hàn thổi vào những con phố cũ kỹ, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn.
Sau bữa cơm chiều ấm cúng tại nhà, Hà Nam đề nghị: "Hy Hy, tối nay chúng ta đi dạo phố cũ nhé. Anh nhớ cái mùi của phố đó, mùi của tuổi thơ chúng ta."
Khánh Hy lập tức đồng ý. Cậu giúp Hà Nam mặc thêm một chiếc áo len dày, cẩn thận quấn khăn choàng cổ cho anh. Anh đã sụt cân rất nhiều, và cơ thể anh nhạy cảm hơn với thời tiết lạnh.
"Anh muốn đi đâu đầu tiên?" Khánh Hy hỏi, cài nút áo khoác cho anh.
"Chỉ cần đi bộ thôi. Đi qua trường tiểu học cũ, qua quán kem nhỏ, qua cái công viên mà chúng ta thường trốn học để chơi điện tử..." Giọng Hà Nam khẽ khàng, như thể anh đang vẽ lại một tấm bản đồ ký ức trong tâm trí mình.
Khoảng 7 giờ tối, hai người bước xuống những con phố lộng gió, nơi các tòa nhà cổ kính xen lẫn những cửa hàng nhỏ truyền thống. Ánh đèn vàng ấm áp từ những cột đèn đường và các cửa hiệu nhỏ chiếu rọi, tạo nên một bức tranh cổ điển, đối lập hoàn hảo với sự hối hả của khu đô thị họ đang sống.
Họ đi chậm rãi, sánh bước bên nhau. Hà Nam dựa nhẹ vào Khánh Hy, nhưng ánh mắt anh lại rất sáng, như một đứa trẻ đang được trở về nhà.
"Nhớ không, Khánh Hy?" Hà Nam chỉ vào một tiệm tạp hóa nhỏ đã cũ kỹ. "Hồi tiểu học, anh nhặt được 5.000 đồng ở đây, anh đã mua hết kẹo dẻo và chia cho em. Cô bán hàng còn mắng chúng ta vì tội làm ồn."
Khánh Hy cười. "Làm sao em quên được. Em còn nhớ anh cãi lại cô ấy, nói rằng anh sẽ trả lại tiền kẹo khi lớn. Và anh đã làm thật, khi anh nhận lương tháng đầu tiên."
"Đương nhiên. Anh phải giữ lời hứa với em." Hà Nam siết nhẹ tay cậu.
Họ đi qua trường tiểu học cũ, nơi cánh cổng sắt giờ đã khóa im lìm. Họ đứng lại một lúc, tưởng tượng lại hình ảnh hai cậu bé gầy gò, cặp sách to đùng, lén lút trốn học chạy ra ngoài.
"Giá mà chúng ta có thể quay lại khoảng thời gian đó, dù chỉ một ngày," Khánh Hy khẽ thì thầm.
Hà Nam nhẹ nhàng lắc đầu. "Không, Hy Hy. Anh không muốn quay lại. Anh trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại. Vì hiện tại, anh được yêu em một cách trọn vẹn nhất, với tất cả sự trưởng thành và hiểu biết của mình."
Họ đi đến một con hẻm nhỏ, nơi có một quán kem đã tồn tại hơn ba mươi năm. Quán kem vẫn giữ nguyên phong cách cũ, với chiếc bảng hiệu gỗ và những chiếc bàn ghế đơn giản.
"Vào đây nhé," Hà Nam nói.
Họ gọi hai ly kem vani truyền thống. Hà Nam chỉ ăn một chút, nhưng anh nhìn Khánh Hy ăn ngon lành.
"Em ăn kem nhanh như vậy, anh nhớ cái lần em bị đau răng, anh phải lén mua kem cho em, rồi bị mẹ em bắt gặp," Hà Nam kể.
"Đừng nhắc nữa! Em bị phạt cấm tivi một tuần đấy!" Khánh Hy bĩu môi.
Những câu chuyện cũ cứ thế tuôn ra không ngừng, như một cuốn phim quay chậm. Trong từng kỷ niệm, tình yêu của họ hiện hữu một cách tự nhiên, không cần lời nói hoa mỹ.
Trước khi về, Hà Nam kéo Khánh Hy vào một cửa hàng lưu niệm nhỏ. Anh dừng lại trước quầy bán những món đồ bằng gỗ thủ công. Anh chọn một chiếc móc khóa hình Chim Én đang sải cánh.
"Em cầm lấy cái này," Hà Nam đưa cho Khánh Hy. "Chim Én luôn bay lượn trên bầu trời, nhưng dù bay xa đến đâu, nó vẫn luôn biết đường về nhà."
Khánh Hy nhận lấy chiếc móc khóa, cảm nhận sự lạnh lẽo của miếng gỗ chạm khắc. Cậu hiểu ý anh. Anh muốn cậu phải bay cao, bay xa, nhưng đừng quên nơi mình thuộc về.
"Em sẽ giữ nó. Nó sẽ là bùa hộ mệnh của em," Khánh Hy nói, giọng cậu đã nghẹn lại.
Hà Nam nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cậu, anh nhẹ nhàng đưa tay lên, vuốt ve má cậu.
"Khánh Hy, em phải nhớ. Anh không muốn em đau khổ vì anh. Anh muốn em sống một cuộc đời trọn vẹn, không có sự ràng buộc hay hối tiếc nào cả. Em đã hứa với anh rồi đấy."
"Em nhớ mà. Em hứa sẽ sống tốt," Khánh Hy cố gắng mỉm cười, nước mắt vẫn rơi.
Hà Nam ôm Khánh Hy vào lòng, siết chặt. Hơi ấm từ anh, dù mong manh, vẫn là thứ duy nhất có thể giữ Khánh Hy đứng vững lúc này.
Đêm đó, họ trở về nhà. Căn hộ nhỏ lại tràn ngập sự bình yên. Nhưng sự bình yên này, Khánh Hy biết, là sự bình yên cuối cùng trước bão tố. Cậu treo chiếc móc khóa Chim Én vào chùm chìa khóa nhà.
Ngày thứ sáu, kết thúc. Ký ức, là hành trang cho tương lai.