MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ30 Ngày ta bên nhauChương 5: Ngày Thứ Năm - Lòng Tin Tuyệt

30 Ngày ta bên nhau

Chương 5: Ngày Thứ Năm - Lòng Tin Tuyệt

1,021 từ · ~6 phút đọc

Sáng Ngày Thứ Năm, Hà Nam thức dậy với một ý tưởng bất chợt. Tóc anh đã dài ra khá nhiều sau những tháng ngày nằm viện, và mặc dù Khánh Hy thường xuyên chăm sóc, mái tóc vẫn cần được tỉa tót lại.

"Hy Hy này," Hà Nam gọi, khi Khánh Hy đang loay hoay chuẩn bị đồ ăn sáng. "Em cắt tóc cho anh nhé."

Khánh Hy quay lại, trên tay vẫn cầm chiếc kẹp gắp bánh mì nướng. Cậu sửng sốt: "Em á? Anh đùa em đấy à? Em chỉ biết cắt rau củ thôi đấy, không phải cắt tóc."

Hà Nam bật cười. Nụ cười sảng khoái hiếm hoi này làm trái tim Khánh Hy như được sưởi ấm. "Không sao. Anh tin em mà. Cắt hỏng thì cũng chỉ có mình anh nhìn thấy. Anh muốn một kiểu tóc gọn gàng, như hồi còn đi học."

Yêu cầu này không phải là một sự ngẫu hứng. Khánh Hy hiểu. Hà Nam đang giao phó một phần nhỏ bé của bản thân mình cho cậu, một sự tin tưởng tuyệt đối. Hơn nữa, anh đang tạo ra một kỷ niệm thật đời thường, thật giản dị để cậu không quá xa cách anh khi anh đi xa.

"Được rồi, em sẽ thử," Khánh Hy đặt bánh mì xuống, quyết tâm. "Nhưng nếu hỏng thì đừng trách em nhé, Bếp trưởng."

Khánh Hy nhanh chóng dọn dẹp ban công, trải một tấm khăn lớn và mang một chiếc ghế ra ngoài. Ánh nắng sớm mùa đông dịu nhẹ, không quá gay gắt, rất thích hợp cho một buổi "làm tóc" ngoài trời.

Hà Nam ngồi xuống, tựa lưng vào lan can kính. Gió nhẹ luồn qua mái tóc anh, làm lay động những sợi tóc đen nhánh.

Khánh Hy lấy ra chiếc kéo làm bếp sắc bén nhất (cậu chỉ tìm được nó) và một bình xịt nước. Cậu đứng phía sau Hà Nam, hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh.

"Anh nhắm mắt lại đi, Nam. Đừng nhìn em. Em đang rất tập trung đấy."

Hà Nam nghe lời, anh nhắm mắt lại. Khuôn mặt anh, dù gầy đi nhiều, vẫn mang vẻ đẹp điềm tĩnh và an nhiên. Ánh nắng rọi lên đường nét góc cạnh, tạo nên một vẻ đẹp mong manh đến nao lòng.

Khánh Hy bắt đầu công việc. Cậu làm ướt tóc anh, rồi cẩn thận dùng tay vén tóc lên. Bàn tay cậu, vốn đã quen với việc chăm sóc anh, giờ đây lại càng thêm nhẹ nhàng, tỉ mỉ.

"Em đang làm gì thế? Sao lại dùng tay vuốt ve lâu vậy?" Hà Nam trêu.

"Im lặng! Em đang xác định đường cắt đấy!" Khánh Hy giả vờ quát. Thực ra, cậu đang cố gắng ghi nhớ cảm giác của mái tóc này, độ mềm mượt của từng sợi tóc dưới đầu ngón tay mình.

Tiếng "lách cách" của chiếc kéo vang lên đều đặn. Khánh Hy cắt rất chậm, rất cẩn thận. Cậu không phải thợ cắt tóc, nhưng cậu cắt bằng cả trái tim. Cậu muốn giữ lại vẻ đẹp, sự gọn gàng và tinh tế cho anh, cho đến phút cuối cùng.

Những sợi tóc đen nhánh rơi lả tả xuống sàn ban công, bay nhẹ theo gió. Mỗi sợi tóc rơi xuống như một giọt nước mắt lặng thầm của Khánh Hy.

"Anh thấy thế nào, Nam? Có đau không?"

"Không đau. Rất dễ chịu. Anh cảm thấy như... đang được gội đầu bằng tay em vậy."

Giọng Hà Nam trầm ấm, khiến Khánh Hy cảm thấy vừa ngọt ngào lại vừa xót xa. Anh đang cố gắng biến khoảnh khắc này thành một kỷ niệm đẹp đẽ, một phút giây thư giãn.

Sau gần nửa tiếng đồng hồ, Khánh Hy thở phào. "Xong rồi! Bếp trưởng Hà Nam, kiểu tóc sinh viên đã quay trở lại. Chuẩn bị trả tiền đi!"

Hà Nam từ từ mở mắt. Anh đưa tay sờ lên mái tóc vừa được cắt tỉa gọn gàng. Chiếc kéo làm bếp không làm được một kiểu tóc hoàn hảo, nhưng nó mang lại sự sạch sẽ, tinh tươm, đúng như ý anh mong muốn.

Anh quay người lại, nhìn Khánh Hy, ánh mắt đầy yêu thương. "Hoàn hảo, Hy Hy. Em cắt rất đẹp. Đây là kiểu tóc đẹp nhất anh từng có."

Khánh Hy cảm thấy khuôn mặt mình nóng ran vì lời khen đó. Cậu cúi xuống nhặt tóc trên sàn, cố gắng che đi sự xúc động.

Hà Nam đứng dậy, bước đến ôm lấy cậu từ phía sau, dựa cằm vào đỉnh đầu cậu.

"Khánh Hy, em biết không. Đặt cược cả vẻ ngoài của mình vào tay em... Anh cảm thấy thật sự tin tưởng. Anh không sợ em làm hỏng đâu. Bởi vì, dù thế nào đi nữa, anh vẫn sẽ yêu em."

"Anh nói lung tung gì vậy. Nếu em cắt hỏng thì anh xấu hổ lắm đấy." Khánh Hy vẫn cố gắng nói bằng giọng trêu chọc, nhưng tay cậu đã ôm chặt lấy vòng tay anh.

"Không đâu. Em là ánh sáng của anh. Dù anh có như thế nào đi nữa, chỉ cần có em bên cạnh, anh vẫn là Hà Nam của em."

Họ đứng im lặng như vậy, tận hưởng khoảnh khắc bình yên và thân mật hiếm có. Ánh nắng ban mai bao phủ lấy họ, tạo nên một khung cảnh ấm áp, nhưng man mác buồn.

Sau đó, họ cùng nhau ăn sáng. Bữa sáng với bánh mì nướng và cà phê trở nên ngon miệng hơn bao giờ hết, vì nó được ăn sau một kỷ niệm đáng yêu và đầy ý nghĩa.

Trước khi bắt đầu ngày mới, Hà Nam cầm tay Khánh Hy, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ. "Cảm ơn thợ cắt tóc của anh. Anh phải giữ kiểu này thật lâu đấy."

Khánh Hy nhìn anh. Anh nói "thật lâu", nhưng cả hai đều hiểu "thật lâu" của họ chỉ còn đếm bằng ngày. Cậu gật đầu, cố nén những giọt nước mắt chực trào.

"Em biết mà. Em sẽ giữ kiểu tóc này thật lâu, Nam."

Ngày thứ năm, kết thúc. Lòng tin, được thể hiện qua hành động giản dị.