Ngày Thứ Tư bắt đầu với một bầu không khí trầm lắng khác hẳn hai ngày trước. Hôm nay, Hà Nam muốn đến thăm mẹ.
Mẹ của Hà Nam đã qua đời khi anh còn nhỏ, vì căn bệnh tương tự. Đó là vết thương sâu nhất trong lòng anh, và cũng là lý do tại sao anh luôn giữ kín bệnh tình của mình cho đến phút cuối cùng, không muốn Khánh Hy phải chịu đựng sự đau khổ mà anh đã từng trải qua.
"Hy Hy, hôm nay chúng ta đi thăm mẹ anh nhé," Hà Nam nhẹ nhàng nói khi Khánh Hy đang giúp anh mặc áo khoác.
Khánh Hy biết, đây là một chuyến đi đầy ý nghĩa. Cậu biết Hà Nam muốn báo cáo với mẹ anh về cuộc sống hiện tại của mình, và quan trọng hơn, giới thiệu Khánh Hy – người mà anh yêu thương nhất – như một lời hứa của sự bình yên.
"Được. Chúng ta đi thôi." Khánh Hy nắm lấy tay anh.
Nghĩa trang nằm ở ngoại ô thành phố, nơi có không gian thoáng đãng và những hàng cây xanh mát. Trên đường đi, họ không nói nhiều. Khánh Hy lái xe chậm rãi, cố gắng giữ cho không gian trong xe yên tĩnh và ấm áp nhất.
Đến nơi, Khánh Hy mua bó hoa cúc trắng tinh khôi, loài hoa mẹ Hà Nam yêu thích. Hà Nam đi lại khó khăn, nhưng anh kiên quyết không để Khánh Hy đỡ quá nhiều, như thể anh muốn chứng minh cho mẹ thấy rằng anh vẫn còn mạnh mẽ.
Trước bia mộ đơn sơ, Khánh Hy cúi đầu chào. Trên bia mộ có bức ảnh người phụ nữ hiền từ, ánh mắt giống hệt Hà Nam.
Hà Nam quỳ xuống, anh đặt bó hoa cúc trắng lên mộ mẹ. Khánh Hy đứng cạnh anh, lặng lẽ nhìn. Ánh mắt Hà Nam chứa đầy nỗi buồn, sự hối tiếc, và cả tình yêu thương vô bờ bến dành cho người mẹ quá cố.
"Mẹ," Hà Nam khẽ gọi, giọng anh run run. "Con về thăm mẹ đây. Lâu lắm rồi con không về."
Anh im lặng một lúc, như đang chờ đợi một lời đáp từ không gian vô hình. Rồi anh quay sang Khánh Hy, nắm lấy tay cậu, kéo cậu ngồi xuống bên cạnh mình.
"Mẹ à, đây là Khánh Hy. Con đã kể với mẹ về em ấy nhiều lần rồi đấy. Em ấy là người đã lớn lên cùng con, là thanh mai trúc mã của con, và cũng là người con yêu thương nhất cuộc đời này."
Khánh Hy cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy từ bàn tay anh. Cậu nhẹ nhàng siết chặt tay anh, như một sự khẳng định.
"Mẹ ơi, em ấy rất tốt bụng, rất ngoan ngoãn. Em ấy đã chăm sóc con rất chu đáo, từ khi con bé tí cho đến tận bây giờ. Em ấy đang cố gắng lắm, cố gắng làm cho những ngày cuối cùng của con trở nên hạnh phúc và trọn vẹn nhất."
Hà Nam ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, đôi mắt anh cay xè. Anh không muốn khóc, anh muốn mẹ thấy anh kiên cường.
"Con... con biết mẹ lo lắng cho con về căn bệnh này. Nhưng mẹ đừng lo, con không còn sợ hãi nữa. Vì con có Khánh Hy. Em ấy đã hứa với con, sẽ sống thật tốt, thật mạnh mẽ."
Anh quay sang nhìn Khánh Hy, ánh mắt anh chứa đựng một lời nhắn nhủ không lời.
Khánh Hy biết mình phải nói gì. Cậu đưa tay vuốt nhẹ dòng chữ trên bia mộ, giọng nói cậu ấm áp và chân thành.
"Con chào bác gái. Con là Khánh Hy. Cháu xin lỗi vì không thể giữ Hà Nam lại được lâu hơn. Nhưng cháu hứa với bác, và hứa với Nam, cháu sẽ giữ lời hứa của mình."
Khánh Hy nhìn thẳng vào Hà Nam, lời nói của cậu như một lời thề sắt đá.
"Nam, dù sau này anh có đi đâu, em sẽ không đau buồn quá lâu đâu. Em sẽ sống tốt, chăm sóc bản thân, và em sẽ nhớ anh, nhớ tất cả những điều tốt đẹp anh đã dạy em. Em sẽ không làm anh thất vọng."
Hà Nam mỉm cười, một nụ cười đầy nhẹ nhõm. Anh đưa tay lên, lau đi giọt nước mắt vừa kịp lăn trên má Khánh Hy.
"Được rồi, Hy Hy. Anh tin em."
Họ ở lại đó một lúc lâu nữa, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm về mẹ anh, về những câu chuyện gia đình. Hà Nam kể cho Khánh Hy nghe về những món ăn mẹ anh nấu, về cách bà dạy anh tính cách điềm tĩnh và sự tử tế.
"Mẹ anh sẽ yêu em nhiều lắm, Hy Hy," Hà Nam nói khẽ. "Bà ấy luôn muốn anh tìm được một người thực sự yêu thương anh."
"Và anh đã tìm thấy rồi. Anh tìm thấy em," Khánh Hy khẳng định.
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, họ rời khỏi nghĩa trang. Khánh Hy đỡ Hà Nam bước từng bước chậm rãi ra xe. Dáng vẻ của anh yếu ớt, nhưng tâm hồn anh dường như đã được giải thoát một phần gánh nặng.
Trong xe, khi Khánh Hy đang lái, Hà Nam nhẹ nhàng nắm tay cậu, bàn tay lạnh đi trông thấy.
"Cảm ơn em, Hy Hy. Hôm nay, anh cảm thấy rất bình yên. Anh biết, mẹ anh cũng chấp nhận em. Em là người tuyệt vời nhất trong cuộc đời anh."
Khánh Hy siết chặt tay anh, trái tim cậu vừa đau đớn lại vừa cảm động. Hôm nay, họ không chỉ đối diện với sự ra đi của một người thân mà còn đối diện với chính cái chết đang cận kề. Và trong khoảnh khắc đó, họ đã trao cho nhau sự dũng cảm và lời hứa về một tình yêu vĩnh cửu.
Ngày thứ tư, kết thúc. Nỗi đau, được xoa dịu bằng lời hứa.