Tiếng kim giây đồng hồ treo tường trong phòng khách kêu "tạch, tạch" đều đặn, khô khốc. Hạ Lam ngồi trên giường, hai mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà trắng toát. Cô không cần nhìn xuống chiếc điện thoại đặt trên gối cũng biết những con số trên đó đang nhảy về phía nào.
7:58. 7:59.
Và rồi, một âm thanh chói tai vang lên. Tiếng chuông báo thức mặc định của điện thoại - bản nhạc "Radar" mà cô ghét cay ghét đắng.
8:00 sáng. Ngày 1 tháng 9.
Hạ Lam không vội tắt báo thức. Cô để âm thanh đó tra tấn màng nhĩ mình thêm vài giây nữa, như một cách để xác nhận rằng xúc giác và thính giác của mình vẫn còn hoạt động. Cô ngồi dậy, cảm nhận hơi lạnh của sàn nhà đá hoa cương mơn trớn lòng bàn chân. Cảm giác này, độ lạnh này, và cả vệt nắng hình chữ nhật xiên qua khe rèm cửa chiếu thẳng vào góc bàn học kia nữa… tất cả đều chính xác đến từng milimet.
Cô bước đến trước gương. Trong gương là một cô gái mười sáu tuổi, làn da trắng đến hơi nhợt nhạt, đôi mắt to nhưng thiếu đi ánh sáng của sự sống. Bộ đồng phục mới tinh, phẳng phiu, thơm mùi vải mới và nước xả vải hương hoa nhài của mẹ. Hạ Lam đưa tay vuốt ve logo của trường THPT Thanh Xuân thêu trên ngực trái.
"Lại bắt đầu rồi," cô thì thầm, giọng khàn đặc như người vừa trải qua một cơn ác mộng dài hàng thế kỷ.
Đây là lần thứ bao nhiêu? Cô không nhớ rõ nữa. Có lẽ là lần thứ mười, hoặc lần thứ một trăm. Kể từ khi cô nhận ra mình bị kẹt trong cái rãnh thời gian này, cô đã ngừng đếm. Ban đầu là sự hoảng loạn, sau đó là nỗ lực thay đổi, và cuối cùng là sự dửng dưng đến tột cùng. Cô biết rõ mẹ mình sẽ gọi gì cho bữa sáng, biết rõ bố cô sẽ phàn nàn về cái cà vạt bị lệch, và biết rõ rằng khi bước chân qua cổng trường, địa ngục sẽ mở ra chào đón cô bằng những nụ cười giả tạo.
"Lam ơi, xuống ăn sáng đi con! Nay khai giảng mà, nhanh lên không muộn!"
Tiếng mẹ gọi từ dưới bếp. Vẫn là tông giọng đó, sự hào hứng đó. Mẹ không biết rằng đứa con gái của mẹ đã "tốt nghiệp" ngôi trường này hàng chục lần trong tâm tưởng. Mẹ không biết rằng mỗi ngày khai giảng đối với Lam giống như một bản án chung thân được thi hành lại từ đầu.
Hạ Lam xuống nhà, ngồi vào bàn ăn. Đĩa bánh mì ốp la nằm im lìm, lòng đỏ trứng vẫn còn sóng sánh – đúng kiểu cô thích. Cô cầm nĩa, đâm thủng lòng đỏ, nhìn nó tràn ra mặt đĩa như một vết thương hở.
"Con sao thế? Lo lắng vì vào môi trường mới à?" Bố cô vừa lật tờ báo vừa hỏi, không ngẩng đầu lên.
"Vâng, con hơi lo," Lam trả lời, một câu thoại cô đã lặp lại đến mức thuộc lòng từng nhịp ngắt nghỉ.
Bữa sáng kết thúc trong sự tĩnh lặng quen thuộc. Bố chở cô đến trường bằng chiếc xe máy cũ. Gió buổi sáng tháng chín mang theo hơi nóng của mùa hè còn sót lại, thổi tung mái tóc thề của cô. Lam nhắm mắt lại, tận hưởng chút gió này. Cô biết, chỉ lát nữa thôi, không khí sẽ trở nên đặc quánh và khó thở.
Cổng trường THPT Thanh Xuân hiện ra với băng rôn đỏ rực: "Chào mừng học sinh khóa mới". Đám đông ồn ào, náo nhiệt. Những tiếng cười nói của bạn bè mới quen, tiếng loa phóng thanh thử mic "alo, 1, 2, 3, 4". Tất cả những âm thanh ấy đối với Lam đều là tiếng nhiễu trắng của một cuốn phim hỏng.
Cô bước vào lớp 10A1. Vẫn là sơ đồ lớp đó. Cô đi thẳng về phía dãy bàn thứ ba, cạnh cửa sổ. Đó là vị trí an toàn nhất, hoặc ít ra cô đã từng nghĩ thế.
"Chào cậu! Tớ là Linh, ngồi cạnh cậu nhé?"
Một cô gái với mái tóc đuôi ngựa cao, nụ cười rạng rỡ chìa tay ra. Lam nhìn Linh. Cô biết Linh. Trong vài vòng lặp đầu tiên, Linh là người bạn duy nhất của cô. Nhưng sau đó, khi áp lực từ nhóm của Thùy lớn dần, Linh đã chọn cách im lặng, rồi quay sang hùa theo đám đông để bảo vệ bản thân.
Lam không bắt tay. Cô chỉ khẽ gật đầu rồi quay mặt đi chỗ khác. Sự tử tế của Linh vào lúc này giống như một loại quả ngọt có độc, cô không muốn nếm lại lần nữa để rồi cảm nhận vị đắng cháy cổ sau này.
Lễ khai giảng diễn ra theo đúng quy trình. Thầy hiệu trưởng đọc diễn văn dài dằng dặc, những con chim bồ câu được thả lên trời, những quả bóng bay đủ màu sắc bay vút đi. Mọi người vỗ tay. Lam nhìn theo những quả bóng, tự hỏi liệu chúng có bao giờ bay thoát khỏi bầu khí quyển này không, hay cũng sẽ vỡ tung ở một độ cao nào đó rồi rơi lại xuống mặt đất, trở thành những mẩu rác thải.
Đúng 10:30 sáng, lễ khai giảng kết thúc. Các lớp về phòng để sinh hoạt. Và đây là lúc "kịch bản" thực sự bắt đầu.
Trong lúc di chuyển lên cầu thang, Lam cảm thấy một lực đẩy mạnh từ phía sau. Theo phản xạ, cô đưa tay bám vào lan can để không ngã nhào.
"Ôi, xin lỗi nhé, tớ không cố ý. Tại đông người quá."
Giọng nói ngọt như mía lùi đó là của Thùy – "nữ hoàng" của khối lớp 10, xinh đẹp, giàu có và là kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn ở cái trường này. Đi sau Thùy là hai "cận thần" thân tín, trang điểm đậm và nặc mùi nước hoa đắt tiền.
Lam không quay lại, không nói gì, chỉ lẳng lặng phủi bụi trên tay áo.
"Này, bị điếc à? Người ta xin lỗi rồi mà không biết trả lời à?" Đứa con gái tên nhọn hoắt cạnh Thùy lên tiếng, giọng đầy thách thức.
Lam vẫn bước tiếp. Cô biết nếu cô phản kháng vào lúc này, drama sẽ nổ ra sớm hơn. Nếu cô khóc, chúng sẽ càng phấn khích. Sự dửng dưng là vũ khí duy nhất cô có, dù nó chẳng giúp cô thoát khỏi vòng lặp, nhưng ít nhất nó giữ cho trái tim cô không bị bóp nghẹt ngay lập tức.
Vào đến lớp, Lam thấy chỗ ngồi của mình đã bị thay đổi. Cặp sách của cô bị vứt xuống sàn nhà, mặt bàn bị vẽ bậy bằng bút xóa những từ ngữ tục tĩu. Cả lớp im lặng. Linh – người bạn vừa nãy còn cười nói – giờ đang cúi gầm mặt đọc sách, vai hơi run lên vì sợ hãi.
Lam bình thản nhặt cặp lên, lấy khăn giấy trong túi ra, lẳng lặng lau sạch mặt bàn. Cô làm mọi việc một cách chậm rãi, tỉ mỉ như một buổi lễ tế. Đám con gái phía sau bắt đầu cười khúc khích.
"Nhìn nó kìa, cứ như con robot ấy. Chắc là bị tự kỷ rồi."
"Tội nghiệp, nhà nghèo mà còn bị chập mạch."
Những lời miệt thị rót vào tai Lam. Cô không thấy đau. Thần kinh cô đã chai sạn. Cô chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi vô tận. Cô tự hỏi, tại sao mình lại phải ở đây? Tại sao thời gian không trôi tiếp đến ngày cô tốt nghiệp? Hay tại sao nó không dừng hẳn lại ở một vực thẳm nào đó?
Tiết sinh hoạt kết thúc. Lam là người cuối cùng rời khỏi lớp. Cô đi xuống nhà vệ sinh để rửa mặt. Khi cô đang đứng trước gương, tiếng cửa nhà vệ sinh đóng sầm lại. Khóa trái.
Tiếng cười rộ lên. Một xô nước từ phía trên dội xuống.
Lạnh. Nước tràn vào mắt, vào mũi, vào miệng. Mùi nước lau sàn nồng nặc khiến cô sặc sụa. Lam đứng im, nước chảy ròng ròng từ mái tóc xuống áo đồng phục trắng, biến nó thành một lớp màng trong suốt bám chặt lấy cơ thể.
"Chào mừng đến với trường Thanh Xuân nhé, con nhỏ tự kỷ!"
Tiếng bước chân chạy xa dần. Lam vẫn đứng đó. Cô không lau nước trên mặt. Cô nhìn mình trong gương. Đầu tóc rũ rượi, trông cô giống như một con ma nước hiện về từ quá khứ. Cô nhắm mắt lại.
Chỉ cần nhắm mắt đủ lâu, khi mở mắt ra, mình sẽ lại thấy mẹ gọi dậy vào lúc 8:00 sáng. Mình sẽ lại ăn món trứng ốp la đó. Mình sẽ lại thấy nắng chiếu vào góc bàn.
Cô lẩm nhẩm trong đầu: 1, 2, 3... Reset.
Nhưng lần này, có một âm thanh lạ phá vỡ quy luật. Không có tiếng kim giây "tạch, tạch". Thay vào đó là tiếng huýt sáo vang lên từ phía cửa sổ nhà vệ sinh nữ – cái cửa sổ thông ra phía sau vườn trường.
"Này, trong đó có người không? Cho mượn cái xô được không, tôi đang cần múc nước tưới mấy cây xương rồng héo úa ở đây!"
Một giọng nam cao, trong trẻo và có chút... vô tri.
Lam mở mắt ra. Cô vẫn đang ở trong nhà vệ sinh đầy mùi hóa chất. Vòng lặp không kết thúc. Lịch trên tường nhà vệ sinh vẫn ghi ngày 1 tháng 9. Cô quay đầu nhìn về phía cửa sổ nhỏ trên cao. Một cái đầu với mái tóc bù xù hiện ra, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò.
Đó là Khôi Nguyên.
Trong tất cả những lần lặp lại trước đây, chưa bao giờ có một ai xuất hiện vào lúc này. Không có một ai huýt sáo, và chắc chắn không có một ai đi múc nước tưới xương rồng giữa cái ngày khai giảng chết tiệt này.
"Ôi trời đất ơi! Cậu đang đóng phim kinh dị đấy à?" Nguyên nhìn thấy Lam, thay vì sợ hãi hay lo lắng, cậu ta lại thốt lên một câu đầy phấn khích. "Ướt như chuột lột luôn! Cậu định hóa trang thành Sadako để hù mấy đứa bắt nạt hả? Thông minh đấy!"
Lam ngây người nhìn cậu thiếu niên lạ mặt đang bám trên khung cửa sổ. Đây là ai? Tại sao cậu ta lại có mặt ở đây? Trong "cuốn sổ tay ký ức" của cô, hoàn toàn không có cái tên Khôi Nguyên.
"Cậu... cậu là ai?" Lam hỏi, giọng run rẩy.
"Tôi hả? Tôi là học sinh mới chuyển đến. Tên Khôi Nguyên. Đáng lẽ là vào lớp 10A1 nhưng tôi đi lạc mẹ nó ra vườn sau." Cậu ta cười toe toét, đưa tay lên gãi đầu. "Mà này, cậu đứng đó tắm nước lau sàn mãi không thấy lạnh à? Bước ra đây, tôi kéo cậu ra khỏi cái chỗ hôi hám này."
Nguyên chìa tay ra qua khung cửa sổ chật hẹp.
Bàn tay của cậu ta to, thô ráp và nắng cháy. Dưới ánh mặt trời gay gắt của buổi trưa tháng chín, bàn tay đó giống như một thứ gì đó rực rỡ đến mức chói mắt.
Hạ Lam đứng chôn chân tại chỗ. Tim cô bỗng nhiên đập nhanh một nhịp – một cảm giác mà cô tưởng mình đã đánh mất từ hàng ngàn ngày trước. Đây không phải là kịch bản của cô. Đây không phải là ngày 1 tháng 9 mà cô từng biết.
"Nhanh lên! Bảo vệ mà thấy tôi trèo tường là tôi bị đuổi học ngay ngày đầu đấy!" Nguyên hối thúc, mặt nhăn nhó trông cực kỳ hài hước.
Lam nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn xuống những vệt nước bẩn dưới chân. Lần đầu tiên, cô không chờ đợi thế giới tự reset. Cô chậm rãi đưa tay lên, chạm vào những ngón tay ấm nóng của Khôi Nguyên.
Khi hai bàn tay chạm nhau, một luồng điện xẹt qua khiến Lam rùng mình.
"Được rồi, bám chắc vào nhé! Một... hai... ba... Lên là lên luôn!"
Khôi Nguyên dùng lực kéo mạnh. Lam cảm thấy mình được nhấc bổng lên, rời khỏi mặt đất, rời khỏi căn phòng đầy u ám và mùi hóa chất. Cô chui qua khung cửa sổ nhỏ hẹp, ngã nhào xuống bãi cỏ xanh phía sau vườn trường.
Hơi thở của cô dồn dập. Mùi cỏ cháy dưới nắng, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi nhè nhẹ từ chiếc áo phông của Nguyên xộc vào mũi. Cô nằm trên cỏ, nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
"Cậu có sao không?" Nguyên cúi xuống, mặt sát rạt mặt cô. "Này, đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi là người ngoài hành tinh thế chứ. Tôi biết tôi đẹp trai, nhưng cũng không cần chiêm ngưỡng kỹ vậy đâu."
Lam chớp mắt. Cậu ta thực sự rất "vô tri". Cái sự hài hước ngớ ngẩn đó đáng lẽ phải khiến cô khó chịu, nhưng vào lúc này, nó giống như một gáo nước lạnh tạt vào sự u mê của cô, khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết.
"Tại sao cậu lại cứu tôi?" Lam hỏi, ngồi dậy phủi cỏ trên áo.
"Cứu? Tôi thấy cậu đứng đó như tượng, tôi tưởng cậu cần giúp thôi." Nguyên nhún vai. "Với lại, đứng trong đó một mình buồn lắm. Ra đây nắng đẹp hơn nhiều."
Nguyên đưa cho cô một chiếc khăn tay nhăn nhúm, có hình một con vịt vàng ngốc nghếch.
"Lau mặt đi. Trông cậu giống như vừa mới tham gia lễ hội té nước ở Thái Lan về vậy."
Lam cầm chiếc khăn, nhìn con vịt vàng rồi nhìn Nguyên. Một sự thật chấn động đang diễn ra trong đầu cô: Thời gian vẫn trôi. Kim đồng hồ trên tay Nguyên đang chỉ 11:15 trưa.
Cô không quay lại 8:00 sáng. Cô đang ở 11:15 trưa ngày 1 tháng 9.
Mọi khi, vào giờ này, cô sẽ ngồi bó gối trong nhà vệ sinh cho đến khi trời tối, khóc đến cạn nước mắt rồi mới được reset. Nhưng bây giờ, cô đang đứng dưới nắng, cạnh một gã lạ mặt có nụ cười tỏa nắng và chiếc khăn tay con vịt.
"Này, Lam đúng không?" Nguyên hỏi, chợt hạ giọng.
"Sao cậu biết tên tôi?"
"Thì cái bảng tên trên áo cậu kìa." Nguyên chỉ vào ngực áo cô, rồi cười hì hì. "Hạ Lam. Cái tên nghe mát mẻ nhỉ? Trái ngược hẳn với cái nóng chảy mỡ này."
Lam cúi đầu nhìn bảng tên của mình. Nó vẫn ở đó, nhòe nhoẹt nước lau sàn nhưng vẫn đọc rõ được tên cô.
"Đi thôi, tôi biết một quán kem gần đây ngon lắm. Coi như là quà gặp mặt bạn cùng lớp đi!"
Nguyên không đợi cô đồng ý, cậu nắm lấy cổ tay Lam, kéo cô chạy về phía bức tường thấp ở cuối vườn.
Lam chạy theo cậu. Đôi giày vải của cô ướt sũng, phát ra tiếng "chẹp chẹp" mỗi khi chạm đất. Gió thổi qua làn áo ướt lạnh buốt, nhưng bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô lại nóng hổi như một hòn than nhỏ.
Lần đầu tiên sau bao nhiêu "vòng lặp", Hạ Lam nhận ra rằng tiếng ve sầu của năm nay không còn khô khốc như trước. Chúng dường như đang hát một bản nhạc khác, một bản nhạc có những nốt thăng đầy bất ổn và những nốt trầm đầy hy vọng.
8:00 sáng ngày 1 tháng 9 đã trôi qua. Và lần này, có vẻ như nó sẽ không quay lại nữa. Hoặc ít nhất, cô hy vọng là vậy.
"Này, Khôi Nguyên!" Lam gọi to.
"Ơi?" Nguyên quay lại, tóc bay trong gió, đôi mắt lấp lánh dưới nắng.
"Cậu thực sự... không biết tôi là ai à?"
Nguyên nghiêng đầu, suy nghĩ một giây rồi lại cười: "Tôi chỉ biết cậu là cô gái Sadako cần đi ăn kem ngay lập tức để không bị tan chảy dưới cái nắng này thôi. Thế là đủ rồi chứ gì?"
Hạ Lam mỉm cười. Một nụ cười mỏng manh như sương sớm, nhưng là thật. Cô bước tiếp, bỏ lại sau lưng ngôi trường đang chìm trong sự im lặng của giờ nghỉ trưa, bỏ lại những kẻ bắt nạt, bỏ lại cái bóng ma của quá khứ.
Cuộc đời cô, vốn là một vòng tròn khép kín, nay bỗng dưng nứt ra một kẽ hở. Và từ kẽ hở đó, ánh sáng mang tên Khôi Nguyên đang tràn vào, rực rỡ và vô tri một cách lạ thường.