MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9Chương 2: Cuốn sổ tay "Kịch bản của những kẻ khốn khổ"

8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9

Chương 2: Cuốn sổ tay "Kịch bản của những kẻ khốn khổ"

2,462 từ · ~13 phút đọc

Ánh nắng của buổi chiều ngày đầu tiên sau khai giảng không rực rỡ như buổi sáng. Nó mang một màu vàng quánh, đặc sệt như mật ong bị bỏ quên, đổ dài trên những dãy hành lang hun hút của trường THPT Thanh Xuân. Hạ Lam ngồi trong góc khuất của thư viện, nơi những kệ sách cũ kỹ phủ đầy bụi bặm che chắn cô khỏi những ánh nhìn soi mói. Cô đặt cuốn sổ tay bìa da đen nhám lên mặt bàn gỗ đã mòn vẹt.

Cuốn sổ này là vật bất ly thân của cô. Nó không phải là nhật ký, cũng chẳng phải là vở ghi chép bài học. Cô gọi nó là "Kịch bản của những kẻ khốn khổ".

Hạ Lam lật từng trang giấy. Những dòng chữ mảnh khảnh nhưng cứng cỏi hiện ra, ghi chép tỉ mỉ từng mốc thời gian, từng sự kiện, từng câu thoại mà những kẻ bắt nạt sẽ nói.

8:15 sáng: Thùy sẽ giả vờ va vào mình ở cầu thang. 9:30 sáng: Linh sẽ tránh ánh mắt mình khi cô giáo yêu cầu chia nhóm. 11:00 sáng: Xô nước ở nhà vệ sinh tầng 3.

Lam đưa ngón tay lướt qua dòng chữ cuối cùng. Cô khựng lại. Hôm nay, xô nước đó đã đổ xuống, nhưng kết thúc của nó lại không giống như những gì cô đã viết. Đáng lẽ cô phải ở đó một mình cho đến khi tiếng chuông báo thức 8:00 sáng mai vang lên và đưa cô về vạch xuất phát. Đáng lẽ cô phải tiếp tục chìm đắm trong sự nhục nhã âm thầm đó như một thói quen.

Nhưng Khôi Nguyên đã xuất hiện.

"Lỗi hệ thống," cô thì thầm, đôi mắt dán chặt vào khoảng trống trắng tinh giữa trang giấy. "Cậu ta là một lỗi hệ thống."

Sự xuất hiện của Nguyên giống như một vết mực loang trên bức tranh đã được vẽ sẵn. Nó làm nhòe đi những quy luật mà cô hằng tin tưởng. Tại sao cậu ta lại chuyển trường vào đúng ngày này? Tại sao cậu ta lại đi lạc vào vườn sau? Và tại sao, giữa hàng trăm học sinh trong ngôi trường này, cậu ta lại chọn cách chìa tay ra cho một kẻ đang nhếch nhác như cô?

Lam cầm cây bút bi, định viết tên "Khôi Nguyên" vào cuốn sổ, nhưng rồi cô lại hạ tay xuống. Cô sợ. Cô sợ rằng nếu cô ghi tên cậu vào đây, cậu cũng sẽ trở thành một phần của cái kịch bản tồi tệ này. Cậu sẽ trở thành một quân cờ bị thời gian thao túng, hoặc tệ hơn, cậu sẽ biến mất như chưa từng tồn tại khi vòng lặp tiếp theo bắt đầu.

Cảm giác ấm áp từ bàn tay Nguyên khi kéo cô qua cửa sổ vẫn còn phảng phất trên cổ tay. Đó là một cảm giác quá đỗi chân thực, chân thực đến mức đáng sợ. Trong thế giới của Lam, mọi thứ đều nhợt nhạt và vô thực. Những cái tát không còn đau, những lời chửi bới không còn cay nghiệt, bởi vì cô biết chúng chỉ là những thước phim lặp đi lặp lại. Nhưng hơi ấm của Nguyên... nó làm cô thấy đau. Một cái đau âm ỉ của sự tỉnh thức, nhắc nhở cô rằng cô vẫn còn là một con người bằng xương bằng thịt, không phải một hồn ma bị kẹt trong cỗ máy thời gian.

"Tìm thấy cậu rồi nhé, đồ mọt sách!"

Một giọng nói vang lên ngay bên tai khiến Lam giật nảy mình. Cô nhanh chóng gập cuốn sổ lại, giấu nó dưới đống sách tham khảo. Khôi Nguyên đang đứng đó, tay cầm hai túi bánh tráng trộn, nụ cười vẫn rạng rỡ như thể cái nóng hầm hập của thư viện không hề làm cậu khó chịu.

"Cậu... sao cậu vào được đây?" Lam lắp bắp, tim đập loạn nhịp vì sợ bị phát hiện bí mật.

"Thì đi bằng chân chứ sao. Cậu trốn kỹ thật đấy, tôi đi vòng quanh cả cái trường này mới thấy cái đầu tóc vẫn còn hơi ẩm của cậu lộ ra sau kệ sách." Nguyên thản nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, đặt túi bánh tráng lên bàn. "Ăn không? Bánh tráng bà Năm cổng sau, đỉnh của chóp đấy!"

Lam nhìn túi bánh tráng, rồi nhìn Nguyên. Cậu ta dường như không hề có khái niệm về "khoảng cách cá nhân" hay "sự tế nhị". Trong cái không gian tĩnh mịch và có phần u ám của thư viện, sự hiện diện của Nguyên giống như một vệt màu neon chói lọi, không hề ăn nhập.

"Tôi không đói," Lam đáp lạnh lùng, cố gắng lấy lại vẻ dửng dưng thường ngày.

"Nói dối là xấu lắm đấy nhé. Bụng cậu vừa mới kêu 'rột' một cái rõ to kìa." Nguyên cười hì hì, đẩy túi bánh về phía cô. "Ăn đi, coi như trả công tôi cứu mạng cậu sáng nay. Cậu mà xỉu ở đây là tôi không cõng về nổi đâu, tôi trông thế thôi chứ yếu lắm."

Lam nhìn cái vẻ mặt "vô tri" của cậu, bỗng dưng cảm thấy một sự nực cười len lỏi trong lòng. Làm sao một người có thể sống một cách hồn nhiên đến thế giữa cái thực tại này? Hay cậu ta cũng giống cô, cũng đang che giấu một nỗi đau nào đó sau lớp mặt nạ hài hước?

Cô chậm rãi cầm lấy đôi đũa tre, gắp một miếng bánh tráng đưa vào miệng. Vị cay của ớt, vị chua của xoài và mùi thơm của hành phi bùng nổ trên đầu lưỡi. Đã bao lâu rồi cô mới lại nếm được mùi vị của thức ăn một cách rõ ràng như thế này? Trong những lần lặp lại trước, mọi thứ cô ăn đều có vị như tro xám và nước lã.

"Ngon không?" Nguyên chống cằm hỏi, đôi mắt lấp lánh niềm vui.

"Cũng được," Lam ngắn gọn đáp, nhưng tay cô đã gắp thêm miếng thứ hai.

"Đấy, thấy chưa! Đời còn nhiều thứ ngon lắm, đừng có lúc nào cũng trưng cái bộ mặt như sắp đi đưa đám thế." Nguyên bỗng nhiên hạ giọng, ánh mắt cậu lướt qua đống sách mà Lam đang cố dùng để che cuốn sổ bìa đen. "Cậu đang viết gì trong đó thế? Nhật ký tình yêu hả?"

"Không phải!" Lam phản ứng hơi quá khứ, cô vội vàng ôm lấy đống sách vào lòng. "Chỉ là... ghi chép linh tinh thôi."

Nguyên nheo mắt nhìn cô một lúc, rồi nhún vai: "Thôi được rồi, không nói thì thôi. Ai cũng có bí mật mà. Giống như việc tôi chuyển trường vì bị đuổi học ở trường cũ chẳng hạn."

Lam khựng lại: "Cậu bị đuổi học?"

"Ừ, vì tôi dám đổ keo dính chuột vào ghế của thầy hiệu trưởng," Nguyên nói bằng một tông giọng bình thản như thể đang kể chuyện đi mua rau. "Lão ấy bắt nạt một bạn học sinh nghèo, tôi thấy ngứa mắt nên ra tay thôi. Kết quả là tôi bay màu, còn lão ấy thì phải đi phẫu thuật để tách cái quần ra khỏi cái mông."

Nói xong, Nguyên tự cười khoái chí. Lam nhìn cậu, sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt. Hóa ra, cái vẻ ngoài vô tư ấy lại ẩn chứa một sự nổi loạn đến điên rồ. Cậu ta không chỉ là một lỗi hệ thống, cậu ta là một kẻ phá hoại trật tự.

"Cậu không sợ sao?" cô hỏi khẽ.

"Sợ gì? Sợ bị đuổi tiếp á? Đời người có bao nhiêu cái ba năm cấp ba đâu, không làm gì rực rỡ thì phí lắm." Nguyên nhìn thẳng vào mắt Lam, ánh nhìn bỗng trở nên sâu sắc lạ thường. "Này Lam, nếu ngày mai là ngày cuối cùng của thế giới, cậu sẽ làm gì? Cứ ngồi đây lau bàn và bị dội nước à?"

Câu hỏi của Nguyên như một mũi tên đâm xuyên qua lớp vỏ bọc mà Lam đã dày công xây dựng. Ngày cuối cùng của thế giới? Đối với Lam, mỗi ngày đều là ngày cuối cùng, vì nó sẽ lại bắt đầu lại vào sáng hôm sau. Cô bị kẹt trong một vòng tròn không lối thoát, nơi tương lai là một khái niệm xa xỉ.

"Tôi không có sự lựa chọn," cô đáp, giọng trĩu nặng.

"Lựa chọn là ở mình mà." Nguyên đứng dậy, đeo chiếc cặp một bên vai. "Chiều nay có buổi tập kịch của câu lạc bộ văn nghệ ở hội trường. Nghe bảo nhóm của 'công chúa' Thùy cũng ở đó đấy. Cậu có muốn đi xem tôi phá đám không?"

"Tôi không đi," Lam lập tức từ chối. Cô không muốn dây dưa thêm với Thùy, cũng không muốn cuốn mình vào những rắc rối của Nguyên.

"Tùy cậu thôi. Nhưng nếu đổi ý thì cứ đến nhé. Tôi sẽ để dành một chỗ ngồi 'vô hình' cho cậu."

Nguyên vẫy tay chào rồi bước đi, để lại Lam một mình với túi bánh tráng ăn dở và cuốn sổ tay bí mật.

Căn phòng thư viện lại trở nên yên tĩnh, nhưng cái sự yên tĩnh này không còn bình yên như trước. Nó bồn chồn, nó thôi thúc. Lam mở cuốn sổ tay ra, trang giấy trắng mà cô định viết tên Nguyên vẫn nằm đó.

Cô cầm bút lên, nhưng thay vì viết tên cậu, cô lại vẽ một vòng tròn nhỏ. Rồi cô vẽ một đường thẳng đâm xuyên qua vòng tròn đó.

Vòng lặp và sự phá vỡ.

Lam bước ra khỏi thư viện khi trời đã bắt đầu sẩm tối. Thay vì đi ra cổng trường để về nhà, chân cô lại tự động bước về phía hội trường. Cô tự nhủ rằng mình chỉ đi ngang qua thôi, chỉ để xem cái gã ngốc kia sẽ làm trò gì.

Tiếng nhạc kịch vang lên từ bên trong hội trường. Lam đứng nép sau cánh cửa lớn, nhìn qua khe hở. Trên sân khấu, Thùy đang đóng vai một nàng tiểu thư kiêu kỳ, vây quanh là đám bạn tung hô. Đó là một vở kịch về tình yêu học đường sáo rỗng.

Đột nhiên, tiếng nhạc bị cắt ngang bởi một âm thanh chói tai. Toàn bộ đèn trên sân khấu phụt tắt, rồi một ánh đèn spotlight duy nhất bật sáng, nhưng nó không chiếu vào Thùy, mà chiếu vào... một con bù nhìn rơm mặc đồng phục trường đang treo lủng lẳng từ trần nhà xuống, trên cổ đeo tấm biển: "Tôi là kẻ thích đi bắt nạt".

Cả hội trường nháo nhào. Thùy hét lên kinh hãi. Và từ trong bóng tối, tiếng huýt sáo quen thuộc vang lên.

Lam đứng sau cánh cửa, đôi môi cô khẽ run rẩy. Cô muốn cười, nhưng đồng thời lại thấy sợ hãi. Đây là điều chưa từng có trong kịch bản. Trong tất cả những lần trước, buổi tập kịch này diễn ra vô cùng suôn sẻ, Thùy sẽ nhận được vai chính và sự nghiệp "ngôi sao" của cô ta sẽ bắt đầu từ đây.

Nhưng Khôi Nguyên đã thay đổi nó.

Lam nhanh chóng quay đầu chạy đi. Cô chạy thục mạng qua những dãy hành lang, qua sân trường vắng lặng. Cô chạy cho đến khi ra đến bến xe bus, lồng ngực phập phồng vì thiếu oxy.

Ngồi trên xe bus, cô lấy cuốn sổ tay ra. Cô lật đến trang cuối cùng – trang giấy mà cô luôn để trống vì cô nghĩ cuộc đời mình sẽ không bao giờ có kết thúc.

Lần này, cô đặt bút viết.

Ngày 1 tháng 9. Lần thứ n. Khôi Nguyên xuất hiện. Kịch bản bị xé nát.

Cô nhìn dòng chữ của mình dưới ánh đèn mờ ảo của xe bus. Lòng cô ngổn ngang những cảm xúc không tên. Sự dửng dưng đã biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi xen lẫn phấn khích. Liệu ngày mai, khi đồng hồ điểm 8:00 sáng, cô có còn nhớ được vị bánh tráng trộn cay nồng và hình ảnh con bù nhìn rơm đó không? Liệu Khôi Nguyên có còn ở đó để gọi cô là "đồ mọt sách" không?

Về đến nhà, Lam thấy mẹ đang đứng ở cửa, gương mặt lo lắng.

"Sao con về muộn thế? Khai giảng xong phải về ngay chứ!"

"Con... con đi ăn kem với bạn," Lam nói dối, trái tim đập mạnh. Đây là lần đầu tiên cô nói dối mẹ trong suốt hàng trăm vòng lặp.

Mẹ cô ngớ người ra một lúc, rồi gương mặt giãn ra, nở một nụ cười ấm áp: "Bạn à? Con có bạn mới rồi sao? Tốt quá, Lam ơi!"

Lam nhìn nụ cười của mẹ, lòng thắt lại. Mẹ không biết rằng "bạn" của cô có thể chỉ là một ảo ảnh của thời gian.

Cô đi lên phòng, nằm vật xuống giường. Cô không tắt đèn, cứ để ánh sáng ấy bao trùm lấy mình. Cô sợ bóng tối, sợ rằng nếu nhắm mắt lại, mọi thứ sẽ reset.

Cô cầm chiếc điện thoại lên, nhìn vào dòng chữ số: 22:30.

Chỉ còn chưa đầy mười tiếng nữa.

"Làm ơn," Lam thì thầm vào khoảng không, "đừng bắt tôi quay lại nữa. Tôi muốn thấy ngày 2 tháng 9."

Trong cơn mơ màng, cô lại thấy gương mặt của Khôi Nguyên với nụ cười "vô tri" và đôi mắt lấp lánh. Cô thấy bàn tay mình được cậu nắm chặt, kéo đi qua những cánh cửa thời gian đang dần sụp đổ.

Cô không biết rằng, ở một góc nào đó của thành phố, trong một căn phòng đầy những mô hình xương rồng và sách tâm lý học, Khôi Nguyên cũng đang ngồi bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời đêm và lẩm bẩm một cái tên: "Hạ Lam".

Trên bàn của cậu là một tập hồ sơ có dán ảnh của Lam, nhưng kỳ lạ thay, bức ảnh đó trông già dặn hơn cô của hiện tại rất nhiều. Dòng chữ đỏ trên hồ sơ ghi: "Bệnh nhân số 091 - Rối loạn phân ly nặng".

Đồng hồ treo tường vẫn kêu "tạch, tạch". Thời gian vẫn chảy, bất chấp những tâm hồn đang cố gắng níu kéo hay đẩy lùi nó.

8:00 sáng đang đến gần. Và lần này, nó mang theo một bí mật mà chính Hạ Lam cũng không thể ngờ tới. Cuốn sổ tay "Kịch bản của những kẻ khốn khổ" của cô, từ ngày mai, có lẽ sẽ phải viết lại từ đầu. Không phải bằng những nỗi đau cũ, mà bằng những biến số mới, những nụ cười mới, và cả những giọt nước mắt thực sự của một người đang học cách để sống lại một lần nữa.