Ánh sáng rọi qua khe rèm vẫn là vệt nắng hình chữ nhật xiên một góc bốn mươi lăm độ. Hạ Lam mở mắt, nhịp tim cô đập nhanh hơn thường lệ, một sự kỳ vọng điên rồ và tội lỗi trỗi dậy trong lồng ngực. Cô hy vọng mình sẽ thấy một thứ gì đó khác. Một cơn mưa rào bất chợt, một bầu trời âm u, hay ít nhất là một tiếng chim hót lệch tông so với mọi khi.
Nhưng không.
7:59. 8:00.
Bản nhạc "Radar" lại vang lên, đều đặn và tàn nhẫn. Hạ Lam ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Cô nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ vẫn ở đó, tĩnh lặng và ngăn nắp đến mức đáng sợ. Cuốn sổ tay bìa đen nhám vẫn nằm trên bàn học, nhưng khi cô run rẩy lật trang giấy cuối cùng ra, nó trắng tinh.
Dòng chữ "Khôi Nguyên xuất hiện. Kịch bản bị xé nát" đã biến mất.
Cảm giác hụt hẫng đổ ập xuống như một trận lũ, cuốn trôi chút hy vọng mong manh cuối cùng. Lam bật cười, một tiếng cười khan khốc và đắng chát. Hóa ra tất cả chỉ là một giấc mơ tươi đẹp hơn thường lệ? Hay vòng lặp này có khả năng tự chữa lành, tự xóa bỏ những "lỗi hệ thống" để đưa mọi thứ về đúng quỹ đạo đau thương của nó?
Cô bước xuống lầu, đôi chân nặng trĩu như đeo chì.
"Lam ơi, xuống ăn sáng đi con! Nay khai giảng mà, nhanh lên không muộn!"
Vẫn là câu nói đó. Vẫn là tông giọng đó. Mẹ cô đứng bên bếp, tay cầm chiếc chảo chống dính, mùi nước xả vải hương hoa nhài thoang thoảng. Lam ngồi vào bàn, nhìn đĩa bánh mì ốp la. Lòng đỏ trứng vẫn sóng sánh. Nhưng hôm nay, đối với cô, nó không còn vị của thức ăn nữa.
Cô đưa một miếng bánh mì vào miệng. Vị nhạt nhẽo, dai nhách như nhai một tờ giấy cũ. Cô cố nuốt, nhưng cổ họng thắt lại. Cô chợt nhớ đến vị bánh tráng trộn cay nồng của ngày hôm qua – cái ngày mà cô tin rằng mình đã thoát. Sự tương phản đó khiến cô buồn nôn. Bữa sáng của gia đình hạnh phúc này, đối với một kẻ bị kẹt trong thời gian, chẳng khác nào một đống rác rưởi được trang trí đẹp đẽ.
"Con sao thế? Lo lắng vì vào môi trường mới à?" Bố cô hỏi, mắt vẫn không rời tờ báo.
Lam im lặng. Cô nhìn bố, nhìn mẹ, nhìn căn nhà ấm cúng này. Họ là thật, hay họ cũng chỉ là những bóng ma lặp lại một hành động duy nhất trong tâm trí vỡ vụn của cô? Cô muốn gào lên, muốn đập phá đĩa thức ăn này, muốn hỏi rằng tại sao họ không nhận ra đứa con gái của mình đang chết dần chết mòn trong cái vòng lặp quỷ quái này.
Nhưng cô chỉ nói: "Vâng, con hơi lo."
Chiếc xe máy cũ lại nổ máy. Gió lại thổi. Cổng trường lại hiện ra với tấm băng rôn đỏ rực. Mọi thứ chính xác đến mức buồn nôn. Lam bước vào lớp 10A1, đi thẳng đến dãy bàn thứ ba cạnh cửa sổ.
"Chào cậu! Tớ là Linh, ngồi cạnh cậu nhé?"
Lam không nhìn Linh. Cô chỉ lẳng lặng lấy cuốn sổ tay ra, đặt lên bàn. Cô muốn kiểm chứng một điều cuối cùng. Nếu Khôi Nguyên là thật, cậu ta phải xuất hiện. Nếu cậu ta là một phần của thực tại mới, cậu ta không thể biến mất dễ dàng như thế.
Lễ khai giảng diễn ra như một cuộn phim cũ bị trầy xước. Tiếng vỗ tay, tiếng chim bồ câu, tiếng loa rè. Lam ngồi đó, đôi mắt ráo hoảnh nhìn lên sân khấu. Cô đợi. Đợi một tiếng huýt sáo, đợi một cái đầu bù xù hiện ra ở góc sân trường. Nhưng cho đến khi buổi lễ kết thúc, chẳng có gì xảy ra cả.
10:30 sáng. Đám đông bắt đầu tản ra. Lam đi lên cầu thang.
Một lực đẩy mạnh từ phía sau. Lan can sắt lạnh buốt chạm vào lòng bàn tay cô.
"Ôi, xin lỗi nhé, tớ không cố ý. Tại đông người quá."
Thùy đứng đó, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh sự độc ác được che đậy khéo léo. Hai đứa cận thần phía sau bắt đầu cười khúc khích. Lam không nói gì, cô chỉ đứng thẳng người lại, nhìn chằm chằm vào Thùy.
"Này, nhìn cái gì? Bị điếc thật à?" Một đứa lên tiếng, định giơ tay đẩy Lam thêm một cái nữa.
Nhưng lần này, Lam không né tránh. Cô đứng yên, đón nhận cái đẩy đó. Cô muốn cảm nhận cái đau, muốn biết liệu nỗi đau thể xác có thể đánh thức cô khỏi cơn ác mộng này không.
"Đồ tự kỷ." Thùy nhếch mép, bước lướt qua cô, vai va mạnh vào vai cô như một lời tuyên chiến.
Lam đi vào lớp. Cặp sách của cô đã nằm dưới đất, mặt bàn đầy những vết mực đen ngòm. Cô nhặt cặp lên, cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có. Cô không lau bàn nữa. Cô cứ thế ngồi xuống, đặt cuốn sổ lên những dòng chữ chửi rủa đó.
Tiết sinh hoạt kết thúc trong sự im lặng đáng sợ. Lam đi xuống nhà vệ sinh tầng 3. Cô biết điều gì đang đợi mình. Cô đứng trước gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của một kẻ thất bại. Cô không khóa cửa. Cô muốn họ vào. Cô muốn cái vòng lặp này đạt đến đỉnh điểm của sự chịu đựng để cô có thể nổ tung.
Rầm!
Cửa nhà vệ sinh đóng sầm lại. Khóa trái.
Tiếng cười rộ lên từ phía trên. Và rồi, nước dội xuống.
Cái lạnh buốt giá của nước lau sàn xộc thẳng vào đỉnh đầu, chảy xuống cổ, xuống lưng. Lam đứng yên, không nhúc nhích. Cô không khóc, không sặc sụa. Cô chỉ thấy... không đau. Cái lạnh này không đau. Sự nhục nhã này không đau. Mọi thứ đều nhẹ tênh như một trò đùa rẻ tiền.
Cánh cửa nhà vệ sinh bật mở. Thùy bước vào, trên tay cầm một chiếc điện thoại đang quay phim. Hai đứa bạn đi cùng giữ chặt lấy vai Lam, ép cô nhìn vào ống kính.
"Nào, cười lên xem nào bạn học mới! Nhìn cậu giống như một con chó ướt ấy, đáng yêu lắm!" Thùy cười ngặt nghẽo.
Khi Lam vẫn im lặng, nụ cười trên môi Thùy vụt tắt. Cô ta tiến lại gần, giơ tay lên và giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Lam.
Chát!
Tiếng động vang vọng trong không gian chật hẹp của nhà vệ sinh. Đầu Lam lệch sang một bên. Cô cảm thấy má mình nóng bừng lên, một vị mặn chát của máu lan tỏa trong khoang miệng.
Nhưng kỳ lạ thay, cô lại cảm thấy nhẹ lòng. Nó đau rồi. Cái tát này đau thật sự. Nó không giống như cái tát hời hợt của những vòng lặp trước. Cái đau này mang theo sự căm ghét, mang theo thực tại.
"Vẫn không nói gì à?" Thùy tức tối, định giơ tay tát thêm cái nữa.
"Này! Các cậu đang đóng phim hành động à? Cho tôi xin một vai quần chúng với!"
Một giọng nói vang lên từ phía cửa. Cánh cửa nhà vệ sinh – vốn đã bị khóa trái từ bên trong – giờ đang mở toang. Khôi Nguyên đứng đó, tay cầm một cái xẻng làm vườn to tướng, bộ dạng lôi thôi với vệt bùn dính trên má.
Cả đám con gái đứng hình. Thùy hạ tay xuống, gương mặt biến sắc: "Cậu... cậu là ai? Ai cho cậu vào nhà vệ sinh nữ?"
"Tôi á? Tôi là người đi tìm cái xẻng bị mất. Ai ngờ tìm thấy một đám nữ sinh đang chơi trò tát nhau." Nguyên thản nhiên bước vào, cây xẻng chống xuống sàn gạch kêu 'cộp' một cái rõ to. "Mà này, kỹ thuật tát của cậu kém quá, tay thì dơ mà tiếng thì không giòn. Để tôi chỉ cho nhé?"
Nguyên tiến lại gần Lam, ánh mắt cậu lướt qua vệt máu ở khóe môi cô. Trong một giây ngắn ngủi, vẻ "vô tri" trên mặt cậu biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo thấu xương khiến Thùy và đám bạn vô thức lùi lại một bước.
"Cậu... cậu điên à? Đây là việc của chúng tôi, cậu không được xen vào!" Thùy hét lên, nhưng giọng run rẩy thấy rõ.
"Tôi không xen vào việc của các cậu. Tôi chỉ đang đòi lại cái xẻng của tôi thôi." Nguyên bỗng nhiên cười toe toét, quay sang nhìn Lam. "Này Sadako, cậu giữ cái xẻng của tôi đúng không? Đi thôi, trả xẻng cho tôi rồi tôi dắt đi ăn kem. Kem hôm nay có vị dâu, không phải vị nước lau sàn đâu."
Nguyên nắm lấy cổ tay Lam – chính xác là vị trí mà cậu đã nắm ngày hôm qua.
Lam nhìn cậu, nước mắt bỗng dưng trào ra. Cô không khóc vì cái tát của Thùy, cô khóc vì nhận ra rằng cậu ta vẫn ở đây. Vòng lặp không xóa nhòa được cậu. Cậu là lỗi hệ thống mạnh mẽ nhất mà cô từng gặp.
"Đi." Nguyên nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
Cậu kéo cô đi thẳng ra khỏi nhà vệ sinh, lướt qua Thùy và đám bạn đang đứng ngây người vì kinh ngạc. Không ai dám ngăn cản. Cái xẻng trong tay Nguyên trông giống như một món vũ khí đáng sợ trong tay một kẻ không có gì để mất.
Họ đi ra vườn sau, nơi có những bụi xương rồng héo úa. Nắng vẫn gắt, nhưng lần này Lam không thấy khó thở.
"Cậu có sao không?" Nguyên dừng lại, buông tay cô ra. Cậu lục tìm trong túi quần rồi đưa ra cái khăn tay hình con vịt vàng nhăn nhúm. "Lau đi. Máu dính vào áo trắng khó giặt lắm."
Lam cầm chiếc khăn, áp nó vào vết thương trên mặt. "Cậu... cậu thực sự đã đến."
"Thì tôi đã bảo tôi học lớp 10A1 mà. Sáng nay tôi ngủ quên, đến muộn mất buổi lễ khai giảng." Nguyên gãi đầu cười hì hì. "Vừa đến nơi thì nghe tiếng hét ở tầng 3, tôi đoán ngay là có chuyện vui nên chạy lên xem. Hóa ra lại gặp lại cậu."
Lam nhìn cậu, lòng ngổn ngang. Hóa ra lý do cậu không xuất hiện ở lễ khai giảng chỉ đơn giản là vì cậu... ngủ quên. Một lý do không thể nào "vô tri" hơn, nhưng nó lại cứu rỗi cả thế giới của cô.
"Cái tát đó đau không?" Nguyên hỏi, giọng trầm xuống.
"Đau," Lam thành thật đáp. "Nhưng tôi thích cái đau đó."
Nguyên nheo mắt nhìn cô, rồi thở dài: "Cậu đúng là kỳ lạ thật đấy. Người ta sợ đau, còn cậu lại thích đau. Nhưng thôi, đau một lần để tỉnh ra cũng tốt. Đừng có để bọn nó tát lần thứ hai, tay bọn nó bẩn lắm."
Nguyên lấy từ trong túi ra một hộp sữa dâu lạnh, áp vào má bên kia của Lam. "Chườm đi cho bớt sưng. Rồi sau đó tôi kể cho cậu nghe về kế hoạch 'đánh chiếm' căng tin của tôi."
Lam ngồi xuống bãi cỏ, áp hộp sữa lạnh vào má. Vị ngọt của dâu tỏa ra trong không gian, át đi mùi hóa chất nồng nặc trên quần áo cô. Cô nhìn Nguyên đang hì hục dùng cái xẻng đào bới một gốc cây khô héo, miệng không ngừng lẩm bẩm về việc trồng thêm hoa hướng dương.
Cô lấy cuốn sổ tay ra. Lần này, cô không cần phải trốn tránh. Dưới ánh nắng ban trưa, cô viết đè lên những trang giấy trắng tinh mà vòng lặp đã xóa sạch.
Ngày 1 tháng 9. Lần thứ n+1. Khôi Nguyên lại xuất hiện. Cậu ta ngủ quên, nhưng cậu ta vẫn đến. Cái tát đau thật, nhưng kem dâu sẽ ngọt.
Lam nhận ra một điều: Vòng lặp có thể xóa sạch những dòng chữ trên giấy, có thể đưa con người trở lại vị trí cũ, nhưng nó không thể xóa nhòa cảm giác của trái tim khi có một ai đó đứng về phía mình.
"Này Lam!" Nguyên gọi to từ phía gốc cây. "Cậu có biết tại sao xương rồng lại có gai không?"
"Vì nó muốn tự bảo vệ mình?" Lam đoán.
"Sai rồi! Vì nó không muốn ai ôm nó quá chặt đấy. Giống như cậu vậy." Nguyên cười, nụ cười làm bừng sáng cả một góc vườn u tối. "Nhưng tôi không sợ gai đâu, nên cậu cứ thoải mái đi."
Hạ Lam mỉm cười. Cái tát trên mặt vẫn còn nhức nhối, bộ đồng phục vẫn còn ướt sũng và bốc mùi, nhưng lần đầu tiên, cô thấy bữa sáng "vị rác" của mình đã được thay thế bằng một thứ gì đó thực sự có sự sống. Cô không biết ngày mai 8:00 sáng sẽ thế nào, nhưng ít nhất, buổi chiều hôm nay là của cô, của Khôi Nguyên, và của những đóa hoa hướng dương chưa kịp nảy mầm.
Dòng thời gian vẫn trôi, nhưng kịch bản đã chính thức bị viết lại bởi một cái xẻng làm vườn và một hộp sữa dâu.