MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9Chương 4: Kẻ lạ mặt nhảy qua cửa sổ - Chào cậu, tôi là Khôi Nguyên!

8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9

Chương 4: Kẻ lạ mặt nhảy qua cửa sổ - Chào cậu, tôi là Khôi Nguyên!

2,086 từ · ~11 phút đọc

Tiếng kim giây của chiếc đồng hồ treo tường vẫn tàn nhẫn gõ nhịp vào không gian tĩnh lặng của buổi chiều ngày 1 tháng 9. Hạ Lam ngồi bó gối dưới gốc cây phượng vĩ già cỗi ở góc khuất nhất của sân sau trường. Bộ đồng phục của cô đã khô đi một nửa nhờ cái nắng hầm hập, nhưng mùi nước lau sàn vẫn nồng nặc, bám riết lấy da thịt như một lời nhắc nhở nhục nhã về sự tồn tại của cô trong chuỗi thức ăn này.

Cô nhìn hộp sữa dâu mà Khôi Nguyên vừa đưa, những giọt nước đọng bên ngoài hộp nhựa chảy xuống kẽ tay, lành lạnh. Lam vẫn chưa hết bàng hoàng. Trong suốt những vòng lặp trước đó, sân sau này luôn là nơi cô trốn chạy để khóc một mình, nơi duy nhất không có tiếng cười nhạo, nhưng cũng chẳng có hơi ấm con người. Vậy mà giờ đây, một "biến số" cao gầy đang lúi húi đào đất ngay trước mặt cô.

"Cậu định đào kho báu à?" Lam khẽ lên tiếng, giọng cô vẫn còn chút run rẩy sau cái tát chát chúa ở nhà vệ sinh.

Khôi Nguyên dừng tay xẻng, quệt mồ hôi trên trán làm vệt bùn càng loang rộng ra như một hình xăm kỳ quặc. Cậu quay lại, nhe răng cười: "Kho báu gì tầm này. Tôi đang đào hố chôn... nỗi buồn đấy. Nói đùa thôi, tôi đang tìm chỗ trồng mấy hạt giống hướng dương này. Ở trường cũ, tôi có cả một vườn cơ, sang đây mà không có hoa nhìn đời nó cứ xám xịt thế nào ấy."

Nguyên lôi từ trong túi quần ra một gói giấy nhỏ nhăn nhúm, bên trong là những hạt mầm đen lánh. Cậu ta nhìn chúng bằng ánh mắt trìu mến đến mức Lam cảm thấy kỳ lạ. Giữa một ngôi trường mà ai cũng cố gồng mình lên để tỏ ra sành điệu, học giỏi hoặc quyền lực, thì sự quan tâm của Nguyên dành cho vài hạt giống trông thật ngớ ngẩn. Nhưng cái ngớ ngẩn ấy lại là thứ duy nhất khiến Lam thấy mình đang thực sự được thở.

"Này, cậu có muốn thử không?" Nguyên chìa cái xẻng về phía cô.

Lam lắc đầu, lùi lại một chút: "Tôi không biết trồng cây. Vả lại... ngày mai chúng cũng sẽ biến mất thôi."

Câu nói buột miệng của cô khiến Nguyên khựng lại. Cậu nheo mắt nhìn cô, vẻ mặt vô tri thường ngày bỗng thoáng qua một nét suy tư sâu sắc. Cậu không hỏi "Tại sao lại biến mất?", cậu cũng không bảo cô bị điên. Cậu chỉ thản nhiên cắm cái xẻng xuống đất rồi ngồi bệt xuống cỏ cạnh cô.

"Biến mất thì sao chứ? Hôm nay nó đã ở đây, hôm nay tôi và cậu đã nhìn thấy nó, thế là đủ rồi. Cậu sống cho ngày mai nhiều quá đấy, Sadako ạ."

Lam cúi mặt, ngón tay bứt nát một ngọn cỏ gấu. Sống cho ngày mai? Không, cô đang bị giam cầm trong ngày hôm nay. Cô muốn nói với cậu rằng cái ngày 1 tháng 9 này đối với cô dài như một kỷ băng hà, rằng mọi nỗ lực của cậu đều sẽ bị nút "Reset" của vũ trụ xóa sạch vào đúng 8:00 sáng mai. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của Nguyên, lời nói bỗng nghẹn lại ở cổ họng.

"Mà này, tôi chưa chào hỏi đàng hoàng nhỉ." Nguyên đột ngột đứng phắt dậy, phủi phủi mông quần rồi chìa tay ra một cách trịnh trọng, như thể họ đang ở trong một buổi dạ tiệc sang trọng chứ không phải ở bãi cỏ sau nhà vệ sinh bốc mùi. "Chào cậu, tôi là Khôi Nguyên. Kẻ vừa mới chuyển trường đến và cũng là kẻ vừa mới phá hỏng buổi 'tắm gội' miễn phí của cậu ở trên kia. Rất vui được làm quen với người bạn cùng lớp bí ẩn."

Lam nhìn bàn tay đang chìa ra trước mặt mình. Một bàn tay to, đầy những vết chai và hơi bẩn vì bùn đất, nhưng nó lại mang theo một loại năng lượng sống mãnh liệt. Cô ngập ngừng một lúc lâu, rồi chậm rãi đặt bàn tay nhỏ bé, xanh xao của mình vào lòng bàn tay cậu.

"Hạ Lam." Cô nói khẽ.

"Biết rồi, Hạ Lam mát mẻ như gió mùa hè." Nguyên siết nhẹ tay cô rồi buông ra ngay, không để cô thấy khó xử. "Cậu biết không Lam, tôi có một khả năng đặc biệt. Tôi có thể nhìn thấy những thứ mà người khác cố tình giấu đi."

Tim Lam hẫng một nhịp: "Cậu nhìn thấy gì?"

"Tôi nhìn thấy cậu đang cố gắng trèo qua một bức tường vô hình." Nguyên chỉ tay vào khoảng không trước mặt. "Nhưng cậu cứ trèo lên rồi lại tự nhảy xuống. Tại sao thế? Bức tường đó có cao đến thế đâu?"

Lam im lặng. Cậu ta không biết. Cậu ta không biết bức tường đó được xây bằng sự lặp lại của thời gian, bằng những nỗi đau được nhân bản lên hàng trăm lần. Cô muốn cười vào sự ngây thơ của cậu, nhưng lồng ngực lại đau nhói.

"Cậu nói chuyện cứ như triết gia ấy," cô mỉa mai để giấu đi sự bối rối.

"Hì, thực ra là tôi xem phim hoạt hình nhiều quá đấy." Nguyên lại trở về vẻ nhí nhố thường ngày. Cậu nhảy chân sáo quanh gốc cây phượng. "Này, cậu có biết tại sao tôi lại nhảy qua cửa sổ không? Không phải chỉ để cứu cậu đâu. Mà vì cái cửa chính bị mấy bà kia khóa rồi, tôi thì không muốn phá cửa vì tiền đền bù đắt lắm. Nhảy cửa sổ vừa ngầu, vừa miễn phí, lại vừa được gặp mỹ nhân ngư trong nhà vệ sinh. Lời quá còn gì!"

Tiếng cười của Nguyên vang lên, lấn át cả tiếng ve sầu đang râm ran. Lam chợt nhận ra, sự hiện diện của cậu giống như một kẻ đột nhập trái phép vào hệ thống vận hành của vòng lặp. Cậu không tuân theo quy tắc, cậu không quan tâm đến logic, và cậu mang đến những câu thoại mà cô chưa từng được nghe.

Buổi chiều trôi qua trong tiếng luyên thuyên của Nguyên về việc cậu đã bị đuổi học ở trường cũ ra sao (vì tội thả ếch vào phòng thí nghiệm để 'giải cứu' chúng), về việc cậu ghét món hành tây như thế nào, và về việc cậu tin rằng xương rồng thực ra là những sinh vật ngoài hành tinh đang quan sát loài người. Lam chỉ ngồi nghe, thỉnh thoảng khẽ nhếch môi. Sự dửng dưng của cô đang bị cái gã này bào mòn từng chút một.

Khi bóng tối bắt đầu phủ xuống sân trường, báo hiệu một ngày sắp kết thúc, Lam thấy lòng mình nặng trĩu.

"Tôi phải về rồi," cô nói, đứng dậy phủi bụi trên váy.

"Ừ, về đi kẻo mẹ mong. À mà này!" Nguyên gọi với theo khi cô đã bước đi được vài bước.

Lam quay lại. Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu, Khôi Nguyên đứng đó, bóng cậu đổ dài trên mặt đất. Cậu đưa tay lên làm biểu tượng chữ V, nụ cười vẫn rạng rỡ nhưng ánh mắt lại có chút gì đó nghiêm túc đến lạ thường.

"Hẹn gặp lại cậu vào ngày mai nhé, Hạ Lam. Nhớ nhé, là ngày mai, không phải là 'ngày hôm nay lặp lại' đâu!"

Lam sững người. Cậu ta vừa nói gì? Không phải ngày hôm nay lặp lại? Phải chăng cậu ta biết? Hay đó chỉ là một lời chào vô tình? Cô định mở miệng hỏi, nhưng Nguyên đã quay lưng chạy biến vào bóng tối của dãy hành lang, vừa chạy vừa huýt sáo một bản nhạc không tên.

Trên đường về nhà, Lam cứ suy nghĩ mãi về câu nói đó. Cô nhìn dòng người hối hả trên đường, nhìn những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng. Mọi thứ vẫn giống hệt những vòng lặp trước, nhưng bên trong cô, một hạt mầm hoài nghi đã được gieo xuống.

Về đến nhà, bữa tối vẫn diễn ra trong sự im lặng của bố và sự lo lắng thái quá của mẹ. Lam vào phòng, khóa chặt cửa. Cô lấy cuốn sổ tay ra, lật sang một trang mới hoàn toàn. Lần này, cô không viết về những trò bắt nạt, không viết về Thùy hay Linh. Cô cầm bút, bàn tay hơi run rẩy, viết xuống một dòng chữ thật to ở giữa trang giấy:

"KHÔI NGUYÊN - BIẾN SỐ CỦA NGÀY 1 THÁNG 9"

Cô đặt tay lên dòng chữ, cảm nhận sự tồn tại của nó. Nếu sáng mai dòng chữ này biến mất, cô sẽ biết rằng mọi thứ vẫn chỉ là ảo ảnh. Nhưng nếu... nếu nó vẫn còn ở đó?

Lam nằm xuống giường, hai mắt vẫn mở to nhìn trần nhà. Cô đếm từng nhịp tim của mình, đếm từng phút trôi qua trên chiếc đồng hồ điện tử. 23:58. 23:59. 00:00.

Ngày 1 tháng 9 đã chính thức khép lại. Theo lý thuyết, cô sẽ ngủ thiếp đi và tỉnh dậy vào lúc 8:00 sáng khai giảng. Nhưng lần này, Lam cố giữ cho mình tỉnh táo. Cô muốn chứng kiến khoảnh khắc thời gian bị bẻ cong.

Cơn buồn ngủ ập đến như một làn sóng đen ngòm, nhấn chìm cô vào hư vô. Trong giấc mơ màng, cô lại nghe thấy tiếng cười của Nguyên, thấy cái xẻng làm vườn và thấy hạt giống hướng dương đang nảy mầm giữa một vùng trắng xóa.

"Chào cậu, tôi là Khôi Nguyên!"

Tiếng nói ấy vang vọng bên tai, ấm áp và chân thực đến mức cô muốn khóc.

Sáng hôm sau, ánh nắng lại rọi qua khe rèm. Hạ Lam ngồi bật dậy, mồ hôi đầm đìa. Cô nhìn xuống chiếc điện thoại đặt trên gối.

7:59. 8:00.

Bản nhạc "Radar" vang lên. Lam nhắm mắt lại, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không dám thở, không dám mở mắt. Cô sợ hãi cái thực tại cũ rích đang chờ đợi mình.

Nhưng khi cô mở mắt ra và nhìn vào cuốn sổ tay trên bàn, hơi thở của cô bỗng nghẹn lại.

Dòng chữ "KHÔI NGUYÊN - BIẾN SỐ CỦA NGÀY 1 THÁNG 9" vẫn nằm đó. Nó không biến mất. Những nét mực vẫn còn hơi đậm, hơi nhòe đi vì mồ hôi tay của cô đêm qua.

Lam run rẩy đưa tay chạm vào trang giấy. Nó là thật. Những gì xảy ra ngày hôm qua là thật. Cô nhìn xuống điện thoại một lần nữa. Dòng chữ số bên dưới giờ giấc khiến cô chết lặng.

Thứ Ba, ngày 2 tháng 9.

"Ngày 2 tháng 9..." Cô thốt lên, giọng lạc đi vì kinh ngạc. "Không phải ngày 1 tháng 9 sao?"

Lần đầu tiên sau hàng trăm vòng lặp, thời gian đã trôi tiếp. Bức tường vô hình mà Nguyên nói đến, dường như đã nứt ra một khe hở nhỏ. Cô không biết tại sao, không biết bằng cách nào, nhưng cô biết chắc chắn một điều: Thế giới của cô đã không còn giống như trước nữa.

"Lam ơi, xuống ăn sáng đi con! Nay được nghỉ lễ, mẹ làm bánh đa cua con thích đây!"

Tiếng mẹ gọi từ dưới nhà. Không còn là câu nói về ngày khai giảng. Không còn là đĩa bánh mì ốp la vị rác. Một thực tại mới đã bắt đầu.

Hạ Lam bật dậy, cô không kịp chải tóc, cứ thế lao xuống lầu. Cô cần phải xác nhận. Cô cần phải gặp "biến số" của đời mình. Khôi Nguyên, cậu là ai? Cậu là thiên thần cứu rỗi hay là một trò đùa mới của định mệnh?

Nhưng dù là gì đi nữa, Lam cũng biết rằng, từ khoảnh khắc cậu nhảy qua cửa sổ vào cuộc đời cô, cái vòng lặp u tối mang tên 8:00 sáng ngày 1 tháng 9 đã chính thức bị khai tử.

Cô mở cửa sổ phòng khách, để gió mùa thu thực sự tràn vào. Gió mang theo mùi cỏ mới, mùi của sự bắt đầu, và có lẽ, mang theo cả mùi hương của những bông hoa hướng dương mà một gã ngốc đang trồng ở sân sau trường học.

Chào cậu, Khôi Nguyên. Và chào một tương lai mà tôi chưa từng dám mơ tới.