MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9Chương 5: "Cậu không có trong nhật ký của tôi"

8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9

Chương 5: "Cậu không có trong nhật ký của tôi"

2,120 từ · ~11 phút đọc

Ánh nắng của ngày 2 tháng 9 không giống với bất kỳ thứ ánh sáng nào mà Hạ Lam từng thấy trong suốt "kỷ băng hà" tâm tưởng của mình. Nó không gắt gỏng, không mang theo vị cháy nồng của những trò bắt nạt, mà dịu nhẹ và hơi hanh hao, đặc trưng của tiết trời sang thu. Lam đứng giữa phòng khách, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Sự yên lặng của ngôi nhà vào một ngày nghỉ lễ đáng lẽ phải bình thường, nhưng với cô, nó lại là một sự tĩnh lặng đầy chấn động.

Lần đầu tiên sau hàng ngàn giờ bị giam cầm, cô thấy mẹ mình không còn cầm chiếc chảo chống dính với món trứng ốp la quen thuộc. Mẹ đang ngồi thong thả nhặt rau muống, tivi đang phát bản tin buổi sáng về không khí lễ Quốc khánh. Mọi thứ đã trôi đi. Bánh xe thời gian, thứ mà cô tưởng đã rỉ sét và gãy rời, đột nhiên quay một vòng đầy mạnh mẽ, hất văng cô ra khỏi cái rãnh sâu hoắm mang tên ngày 1 tháng 9.

Lam lảo đảo bước lại gần bàn học, lật tung cuốn sổ tay "Kịch bản của những kẻ khốn khổ". Cô lật từ trang đầu đến trang cuối, rồi lật ngược lại. Những trang giấy chi tiết về mọi hành động của Thùy, mọi sự phản bội của Linh, mọi xô nước và cái tát... tất cả vẫn còn đó, nhưng chúng đã trở thành quá khứ. Ở trang gần cuối, dòng chữ cô viết về Khôi Nguyên đêm qua vẫn nằm im lìm, đậm nét và kiêu hãnh.

"Tại sao lại là cậu?" Lam thì thầm, đầu ngón tay run rẩy chạm vào cái tên mới mẻ đó.

Cô vội vã thay quần áo, mặc đại một chiếc áo thun rộng và quần jeans, rồi lao ra khỏi nhà. Cô không biết mình đi đâu, hay đúng hơn, tiềm thức đang dẫn dắt cô quay trở lại nơi mà "lỗi hệ thống" đã xảy ra. Trường THPT Thanh Xuân vào ngày nghỉ lễ vắng lặng như một bối cảnh phim bị bỏ hoang. Cổng trường đóng chặt, nhưng Lam biết một kẽ hở ở phía hàng rào phía sau, gần chỗ những bụi xương rồng.

Cô chui qua khe hở, bước vào sân sau. Những hạt hướng dương mà Nguyên trồng hôm qua vẫn nằm yên dưới lớp đất mới xới. Chúng chưa nảy mầm, nhưng chúng là minh chứng duy nhất cho thấy ngày hôm qua không phải là một giấc mơ. Lam ngồi xuống bãi cỏ, bên cạnh cái hố nhỏ mà Nguyên đã đào. Cô mở cuốn sổ tay ra, đặt nó lên đầu gối.

"Cậu không có trong nhật ký của tôi," cô nói với khoảng không, giọng lạc đi vì một nỗi sợ hãi không tên. "Trong hàng trăm lần tôi sống lại ngày khai giảng, chưa bao giờ có một Khôi Nguyên nào xuất hiện. Cậu từ đâu đến? Cậu là ai?"

"Tôi là người đang đứng ngay sau lưng cậu đây."

Lam giật nảy mình, cuốn sổ suýt nữa rơi xuống đất. Cô xoay người lại và thấy Khôi Nguyên đang đứng đó, tay cầm một chiếc túi giấy lớn, miệng vẫn nở nụ cười "vô tri" thương hiệu. Cậu mặc một bộ đồ thể thao màu xanh dương nhạt, mái tóc bù xù trông như vừa mới ngủ dậy và chưa kịp chải chuốt.

"Cậu... cậu làm gì ở đây? Nay là ngày nghỉ mà!" Lam lắp bắp, cố gắng giấu cuốn sổ vào sau lưng.

"Thì tôi đến tưới nước cho đám con của tôi chứ sao." Nguyên chỉ vào những hạt giống dưới đất. "Trời nắng thế này, không tưới là chúng nó héo từ trong trứng nước đấy. Mà còn cậu, Sadako, cậu đến đây để... cầu nguyện cho vòng lặp quay lại à?"

Lam lặng người. Câu hỏi của Nguyên không mang tính mỉa mai, nó chân thành đến mức đáng sợ. Cô nhìn cậu, đôi mắt to tròn của cô chứa đựng sự hoang mang tột độ.

"Cậu biết đúng không? Cậu biết về vòng lặp?" Lam tiến lại gần, giọng cô trở nên dồn dập. "Cậu biết rằng lẽ ra hôm nay tôi phải tỉnh dậy vào lúc 8:00 sáng ngày hôm qua? Tại sao khi cậu xuất hiện, mọi thứ lại thay đổi? Cậu đã làm gì?"

Nguyên đặt túi giấy xuống cỏ, thong thả lấy ra một bình tưới nước nhỏ. Cậu bắt đầu tưới lên vệt đất nâu, từng giọt nước long lanh rơi xuống, thấm nhanh vào lòng đất.

"Tôi chẳng làm gì cả, Lam ạ." Nguyên vừa tưới vừa nói, giọng cậu bình thản lạ lùng. "Tôi chỉ là một người chuyển trường đến muộn. Có lẽ thời gian nó thấy cậu buồn quá nên nó gửi tôi đến để làm rối kịch bản của cậu thôi. Mà này, cuốn sổ cậu đang giấu sau lưng ấy... cho tôi mượn xem chút được không?"

"Không được!" Lam hét lên, lùi lại vài bước. "Đây không phải là thứ để cậu xem."

"Tại sao? Có bí mật quốc gia trong đó à? Hay là cậu vẽ hình tôi đang nhảy qua cửa sổ?" Nguyên cười hì hì, định tiến lại gần nhưng thấy vẻ mặt căng thẳng của Lam, cậu dừng lại. "Thôi được rồi, không xem thì thôi. Nhưng tôi đoán, trong đó chắc toàn là những điều tồi tệ đúng không?"

Lam cúi đầu, hai tay ôm chặt cuốn sổ vào lòng như ôm lấy chính linh hồn vụn vỡ của mình. "Trong này... là tất cả những gì tôi phải chịu đựng. Nó là bằng chứng cho thấy tôi đã tồn tại qua hàng ngàn ngày đau đớn. Và cậu... cậu không có ở đây. Trong nhật ký của tôi, không có chỗ cho một người như cậu."

Nguyên im lặng một lúc. Cậu đặt bình tưới xuống, tiến lại gần Lam, lần này cậu không đùa giỡn nữa. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, đủ để Lam nhìn thấy những đốm sáng nâu trong đôi mắt của cậu.

"Vậy thì tốt quá còn gì." Nguyên nói khẽ. "Nếu tôi không có trong nhật ký cũ của cậu, nghĩa là tôi thuộc về một tương lai mới. Một trang giấy trắng hoàn toàn. Cậu không thể dùng những kinh nghiệm cũ để đoán xem tôi sẽ làm gì tiếp theo, và tôi cũng không cần phải diễn theo cái kịch bản bắt nạt chán ngắt đó."

"Cậu không hiểu đâu..." Lam nghẹn ngào. "Tôi sợ lắm. Nếu ngày mai tôi tỉnh dậy và nhận ra ngày hôm nay cũng chỉ là một phần của vòng lặp thì sao? Nếu sự xuất hiện của cậu chỉ là một sự nhầm lẫn của định mệnh và nó sẽ sửa chữa lại vào ngày mai?"

"Thì tôi lại chuyển trường đến một lần nữa." Nguyên nhún vai, nụ cười quay trở lại. "Tôi đã bảo rồi, tôi là lỗi hệ thống mà. Mà lỗi hệ thống thì khó sửa lắm. Cậu cứ yên tâm đi, tôi đã cắm rễ ở đây cùng đám hướng dương này rồi."

Cậu lấy từ trong túi giấy ra một ổ bánh mì kẹp thịt còn nóng hổi, chìa về phía cô: "Ăn đi. Sáng nay mẹ tôi làm hơi nhiều. Đừng có ngồi đó mà suy diễn về vũ trụ nữa, dạ dày cậu không quan tâm đến vòng lặp thời gian đâu."

Lam nhìn ổ bánh mì, rồi nhìn Nguyên. Cái sự đối lập giữa những suy tư nặng nề của cô và sự thực tế đến mức ngớ ngẩn của cậu khiến cô không nhịn được mà bật cười hụt một cái. Cô nhận lấy ổ bánh mì, cảm giác hơi ấm từ nó truyền qua lòng bàn tay. Vị của thịt nướng, vị của dưa chuột giòn tan và chút cay nồng của tương ớt... nó thật quá sức tưởng tượng.

Họ ngồi cạnh nhau trên bãi cỏ của ngôi trường vắng lặng. Một học sinh bị kẹt trong bóng tối quá khứ và một học sinh chuyển trường mang theo những tia sáng không mời mà đến.

"Này Nguyên," Lam lên tiếng sau một lúc im lặng. "Tại sao cậu lại đối tốt với tôi? Chúng ta chỉ mới gặp nhau chưa đầy 24 tiếng."

Nguyên nhai nhồm nhoàm miếng bánh mì, ngước nhìn bầu trời: "Chẳng vì tại sao cả. Có lẽ vì tôi thấy cậu giống mấy cái cây xương rồng này. Gai góc, xù xì, nhưng bên trong thì chứa toàn nước mắt. Tôi chỉ là thích tưới nước thôi, không cần lý do đâu."

Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Mà này, đừng gọi tôi là biến số nữa. Gọi là bạn đi. Bạn bè thì không cần phải có trong nhật ký trước khi gặp mặt, đúng không?"

Lam nhìn xuống cuốn sổ tay của mình. Cô chợt nhận ra rằng, suốt thời gian qua, cô đã dùng cuốn sổ này để cầm tù chính mình. Cô ghi chép mọi thứ để phòng thủ, để không bị bất ngờ trước nỗi đau, nhưng vô tình cô cũng đóng sập cánh cửa dẫn đến những điều bất ngờ hạnh phúc.

Cô cầm bút bi lên, lật sang trang mới. Trước mặt Khôi Nguyên, cô dứt khoát xé bỏ những trang giấy ghi chép về kịch bản bắt nạt của ngày hôm qua. Tiếng giấy rách vang lên sột soạt, nghe thật đanh gọn và thỏa mãn. Những mảnh giấy vụn bay lả tả trong gió, rơi xuống đất, lẫn vào đám lá khô.

"Cậu làm gì thế?" Nguyên ngạc nhiên hỏi.

"Tôi đang xóa sổ nhật ký cũ." Lam nói, ánh mắt cô lần đầu tiên hiện lên sự kiên định. "Cậu nói đúng. Cậu không có trong nhật ký của tôi, vì cậu không thuộc về cái quá khứ đó. Từ bây giờ, nhật ký của tôi sẽ bắt đầu từ cậu."

Cô viết vào trang giấy trắng tinh dòng chữ: "Ngày 2 tháng 9. Bữa sáng với Khôi Nguyên. Trời nắng đẹp. Không có vòng lặp."

Nguyên nhìn dòng chữ, rồi nhìn cô, cậu cười hì hì: "Cậu viết chữ đẹp đấy, nhưng nhớ ghi thêm là tôi rất đẹp trai vào nhé, cho nó khách quan."

"Mơ đi!" Lam liếc xéo cậu, nhưng môi cô đã cong lên thành một nụ cười thực sự.

Buổi sáng ngày lễ Quốc khánh trôi qua trong tiếng cười nói râm ran ở sân sau trường học. Lam nhận ra rằng, thực tại này dù có thể biến mất, dù có thể là một ảo giác, nhưng cảm giác được ngồi dưới nắng và ăn một ổ bánh mì cùng một người bạn là thứ mà không có vòng lặp nào có thể ban tặng.

Khi họ chuẩn bị ra về, Nguyên bỗng dừng lại trước hàng rào. Cậu lấy trong túi ra một chiếc máy ảnh film nhỏ xíu, màu bạc đã hơi trầy xước.

"Này Sadako, nhìn sang đây cái xem nào!"

Tách!

Tiếng màn trập vang lên khô khốc. Lam ngơ ngác nhìn cậu: "Cậu làm gì thế?"

"Lưu lại bằng chứng." Nguyên vẫy vẫy chiếc máy ảnh. "Để nếu mai cậu có lỡ quên mất ngày hôm nay, tôi sẽ mang tấm ảnh này đến và đập vào mặt cậu, bắt cậu phải nhớ ra là chúng ta đã cùng ăn bánh mì ở đây."

Lam đứng lặng đi. Một tấm ảnh film. Một thứ lưu giữ khoảnh khắc vĩnh cửu trong một thế giới mà cô luôn sợ hãi sẽ bị xóa sạch. Cô nhìn bóng lưng cao gầy của Nguyên đang nhảy chân sáo phía trước, lòng bỗng thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

Có lẽ cậu ta không phải là lỗi hệ thống. Có lẽ cậu ta là phím "Save" duy nhất mà cuộc đời đã ban cho cô để lưu lại những gì quý giá nhất.

"Đợi tôi với!" Lam gọi to rồi chạy theo.

Ngày 2 tháng 9 vẫn tiếp diễn. Mặt trời vẫn lên cao. Và trong túi xách của Hạ Lam, cuốn nhật ký đen nhám giờ đây đã bớt đi những trang đau thương, nhường chỗ cho một chương mới chưa biết trước kết thúc, nhưng chắc chắn sẽ không còn cô độc. Bởi vì dù Khôi Nguyên không có trong nhật ký cũ của cô, cậu đã chính thức trở thành người dẫn đường cho những trang giấy trắng phía trước.

Tiếng ve sầu trên những vòm lá phượng vĩ kêu ran, nhưng lần này chúng không còn nghe như tiếng chuông báo tử của thời gian nữa. Chúng nghe như một bản giao hưởng chào đón một kẻ vừa mới được sinh ra một lần nữa từ đống tro tàn của những vòng lặp vô tận.