Thứ Tư, ngày 3 tháng 9.
Hạ Lam bước vào cổng trường với một tâm thế hoàn toàn khác lạ. Cảm giác bước đi trên dòng thời gian thực sự, nơi mỗi giây phút trôi qua đều là duy nhất và không thể lấy lại, khiến cô vừa phấn khích vừa sợ hãi. Cô không còn là kẻ tiên tri biết trước mọi chuyển động của thế giới. Hôm nay, cô không biết Thùy sẽ làm gì, không biết Linh sẽ nói gì, và quan trọng nhất, cô không biết Khôi Nguyên sẽ lại xuất hiện từ cái xó xỉnh nào.
Sân trường vẫn náo nhiệt, nhưng trong mắt Lam, màu sắc của vạn vật dường như đã được đẩy độ bão hòa lên cao hơn. Màu áo đồng phục trắng tinh khôi, màu lá bàng xanh thẫm và cả màu đỏ của những đóa hoa phượng muộn màng. Tất cả đều rực rỡ đến đau lòng. Cô đi lên cầu thang tầng 3, đôi tay bám chặt vào quai cặp. Đây là "điểm đen" trong ký ức của cô – nơi những trò bắt nạt thường bắt đầu nhen nhóm sau khi những dư vị của ngày khai giảng tan biến.
Vừa bước đến khúc quanh dẫn vào hành lang lớp 10A1, Lam nhìn thấy nhóm của Thùy. Chúng đang đứng tụm năm tụm ba, tay cầm những ly trà sữa đầy ắp trân châu, tiếng cười nói lanh lảnh vang cả một góc hành lang. Thùy nhìn thấy cô, ánh mắt ngay lập tức chuyển từ vui vẻ sang một sự khinh khỉnh lộ liễu. Vết tát hôm trước trên mặt Lam đã mờ hẳn, chỉ còn hơi đau khi chạm vào, nhưng sự căm ghét trong mắt Thùy thì dường như lại đậm đặc hơn.
"Ô, nhìn kìa tụi bây, con chuột nhắt hôm nay vẫn dám đi học à?" Thùy lên tiếng, giọng nói ngọt xớt nhưng đầy gai độc. "Hôm trước có anh hùng cứu mỹ nhân nên tưởng mình là vai chính à?"
Lam hít một hơi thật sâu, định cứ thế đi lướt qua như một cái bóng. Cô đã tự nhủ sẽ không để mình bị lôi vào cái vòng xoáy này nữa. Nhưng đám con gái nhanh chóng tản ra, chặn đứng lối đi của cô. Thùy cầm ly trà sữa trân châu đường đen, lắc lắc nhẹ khiến những hạt trân châu va vào thành ly nghe lạch cạch.
"Này, hôm qua nghỉ lễ vui không? Nghe bảo cậu đi hẹn hò với cái thằng dở hơi chuyển trường đó à?" Thùy tiến lại gần, mùi nước hoa hoa hồng nồng nặc lấn át cả không khí buổi sáng. "Cái loại như cậu mà cũng có người chơi cùng cơ đấy. Chắc thằng đó cũng bị hâm giống cậu rồi."
Lam vẫn giữ im lặng, đôi mắt nhìn thẳng vào khoảng không sau lưng Thùy. Sự im lặng này luôn là thứ khiến Thùy phát điên.
"Đang hỏi mà không trả lời à? Hay để tớ mời cậu uống trà sữa nhé? Loại này nhiều đường lắm, rất tốt cho não của những đứa bị tự kỷ đấy."
Thùy từ từ nghiêng ly trà sữa. Dòng nước màu nâu sẫm bắt đầu chực chờ trào ra khỏi miệng ly, nhắm thẳng vào mái tóc vừa mới gội sạch của Lam. Lam nhắm mắt lại, một thói quen cũ. Cô chuẩn bị đón nhận cái lạnh buốt và sự dính dớp của đường lên da thịt. Cô chuẩn bị cho một sự sụp đổ quen thuộc.
Rầm!
Một âm thanh khô khốc vang lên, kèm theo một tiếng hét thất thanh. Nhưng không có gì rơi xuống đầu Lam cả. Cô mở mắt ra và thấy một khung cảnh không thể tin nổi.
Khôi Nguyên – không biết từ đâu chui ra – đang nằm sóng soài dưới sàn nhà, ngay dưới chân Thùy. Cậu ta trông như vừa mới thực hiện một cú trượt băng nghệ thuật thất bại thảm hại trên nền gạch hoa. Điều đáng nói là, trên tay Nguyên cũng là một bịch trà sữa trân châu siêu to khổng lồ, và trong cú ngã "vô tình" đó, cậu đã bóp mạnh bịch trà khiến nó nổ tung như một quả bom nước.
Toàn bộ nước trà sữa, trân châu và đá lạnh bắn tung tóe từ dưới đất lên. Và vì Nguyên ngã ngay sát Thùy, nên nạn nhân hứng trọn "cơn mưa" này không ai khác ngoài nàng tiểu thư kiêu kỳ.
Chiếc váy đồng phục phẳng phiu của Thùy giờ đây lấm lem những vệt nâu đen, trân châu dính bết lên đôi giày hiệu đắt tiền, và thậm chí có vài hạt còn bắn lên cả khuôn mặt đang trang điểm kỹ càng của cô ta.
"Ôi trời ơi! Cái sàn này... ai lau mà trơn thế không biết!" Nguyên kêu lên, giọng vừa đau đớn vừa ngây ngô. Cậu lóng ngóng ngồi dậy, tay vẫn nắm cái bịch nilon rỗng tuếch. "Xin lỗi nhé bạn gì ơi! Tôi đang chạy nhanh quá để kịp giờ học, ai ngờ... ôi thôi xong, bộ váy của bạn! Tiếc quá, loại trà sữa này nhiều đường lắm, khó giặt cực kỳ luôn!"
Cả hành lang im bặt trong ba giây, rồi một vài tiếng cười trộm vang lên từ đám đông đang đứng xem. Thùy đứng sững như trời trồng, gương mặt từ trắng bệch chuyển sang đỏ gay vì giận dữ và nhục nhã. Cô ta nhìn xuống đôi giày của mình, rồi nhìn sang Nguyên đang gãi đầu cười hì hì.
"CẬU... CẬU CỐ Ý!" Thùy rít qua kẽ răng, tay run cầm cập.
"Cố ý gì cơ? Tôi ngã mà! Cậu nhìn xem, đầu gối tôi trầy cả rồi này!" Nguyên chìa cái đầu gối trắng trẻo ra, thực sự có một vệt xước nhỏ (mà Lam nghi là cậu tự cào vào từ trước). "Tôi còn chưa bắt đền cậu vì làm tôi đổ mất bịch trà sữa 35 nghìn của tôi đấy. Tiếc quá đi mất, mới hút được có một hơi..."
"CẬU CÓ BIẾT ĐÔI GIÀY NÀY BAO NHIÊU TIỀN KHÔNG?" Thùy hét lên, mất hết vẻ thanh lịch thường ngày.
"Chắc là đắt lắm nhỉ?" Nguyên chớp mắt vô tội. "Nhưng trà sữa của tôi là trà sữa 'tình bạn' đấy, tiền nào mua được. Thôi, để đền bù, tôi cho cậu cái ống hút này này, vẫn còn sạch lắm."
Cậu chìa cái ống hút nhựa màu vàng ra trước mặt Thùy. Đám đông xung quanh không nhịn được nữa, tiếng cười rộ lên khắp hành lang. Một vài đứa bạn của Thùy vội vàng lấy khăn giấy ra lau cho cô ta, nhưng càng lau thì vết trà sữa càng loang lổ ra trông thảm hại vô cùng.
Thùy nhìn sang Lam – người vẫn đang đứng ngơ ngác – rồi nhìn sang Nguyên. Cô ta nhận ra mình không thể làm gì được cái gã "vô tri" này giữa thanh thiên bạch nhật. Thùy dậm chân một cái thật mạnh, trân châu dưới đế giày nổ lụp bụp:
"Tụi bây nhớ mặt tao đó! Không xong với tao đâu!"
Nói rồi, Thùy ôm mặt chạy thẳng về phía nhà vệ sinh, đám cận thần cũng lật đật chạy theo sau. Hành lang chỉ còn lại Lam, Nguyên và cái bãi chiến trường trà sữa dưới đất.
Nguyên đứng dậy, phủi phủi quần áo, rồi quay sang nháy mắt với Lam: "Thấy chưa? Tôi đã bảo là kỹ thuật tát của tụi nó kém, mà kỹ thuật cầm ly cũng không xong. Phải đổ như tôi này mới gọi là nghệ thuật."
Lam nhìn cậu, lồng ngực cô rung lên. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, một tiếng cười thực sự bật ra từ cổ họng cô. Cô cười đến mức chảy cả nước mắt, cười vì sự hoán đổi ngoạn mục này, cười vì cái vẻ mặt không thể thảm hại hơn của Thùy, và cười vì sự hiện diện quá đỗi vô lý của Khôi Nguyên.
"Cậu... cậu điên thật rồi!" Lam vừa cười vừa nói.
"Điên gì chứ, tôi là người yêu chuộng hòa bình mà." Nguyên nhặt cái bịch nilon lên, vứt vào thùng rác gần đó. "Mà này, trà sữa đó thực ra là nước lã pha màu thôi, tôi chuẩn bị từ sáng đấy. Chứ ai ngu mà đem 35 nghìn đi đổ lên người mấy đứa đó."
Lam khựng lại: "Cậu chuẩn bị từ sáng? Vậy là cậu cố tình rình ở đây à?"
"Suỵt! Nói nhỏ thôi, lộ hết thiên cơ của tôi." Nguyên đặt ngón tay lên môi, gương mặt lại trở về vẻ nhí nhố. "Tôi thấy cậu cứ đi đứng như đi đưa đám, tôi đoán chắc chắn sẽ có chuyện nên đi theo bảo kê thôi. Thấy tôi ngầu không?"
Lam nhìn Nguyên. Dưới ánh nắng ban mai rọi qua cửa sổ hành lang, mái tóc bù xù của cậu như tỏa sáng. Cậu không chỉ là một lỗi hệ thống, cậu là một siêu anh hùng kỳ quặc nhất mà cô từng thấy. Cậu không dùng sức mạnh hay sự giận dữ để chống lại bạo lực, cậu dùng sự hài hước và cái vẻ "ngu ngơ" để biến những kẻ bắt nạt thành những trò hề.
"Cảm ơn cậu," Lam nói, giọng chân thành.
"Cảm ơn gì, lát nữa nhớ bao tôi bịch trà sữa thật là được." Nguyên vỗ vai cô. "Đi vào lớp thôi, kẻo thầy giáo vào lại tưởng chúng ta là thủ phạm gây ra cái bãi rác này."
Trong tiết học toán sáng hôm đó, Lam không còn ngồi cúi gầm mặt xuống bàn. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn sang phía Khôi Nguyên – người đang ngồi ở dãy bàn cuối, đang say sưa vẽ hình những con vịt vàng lên vở nháp. Sự hiện diện của cậu giống như một tấm lá chắn vô hình, đẩy lùi mọi áp lực và bóng tối vốn luôn bao trùm lấy cô.
Giờ ra chơi, Linh – cô bạn ngồi cạnh Lam – rụt rè đẩy một mẩu giấy sang phía cô. * "Lam ơi, chuyện hồi nãy... tớ xin lỗi nhé. Tớ không dám can thiệp."*
Lam nhìn mẩu giấy, rồi nhìn Linh. Nếu là ngày xưa, cô sẽ cảm thấy chua xót và khinh bỉ sự hèn nhát của Linh. Nhưng hôm nay, cô chỉ khẽ gật đầu. Cô hiểu rằng không phải ai cũng có can đảm như Nguyên, và không phải ai cũng may mắn có một "biến số" bên cạnh.
"Không sao đâu," Lam nói nhỏ.
Linh ngẩn người, có lẽ vì lần đầu tiên nghe thấy Lam trả lời một cách nhẹ nhàng như vậy.
Buổi trưa, Nguyên kéo Lam ra sau vườn trường, chỗ những hạt hướng dương đang nằm dưới đất. Cậu lấy trong cặp ra hai hộp cơm văn phòng mà mẹ cậu chuẩn bị.
"Này, hôm nay ăn cơm sườn nhé. Mẹ tôi bảo ăn sườn cho nó cứng xương, sau này có bị ai đẩy cũng không ngã."
Lam nhận lấy hộp cơm, ngồi xuống bãi cỏ. "Nguyên này, cậu không sợ Thùy trả thù sao? Nhà bạn ấy có cơ thế lắm đấy."
Nguyên vừa lùa cơm vào miệng vừa nói: "Sợ gì chứ. Nhà tôi có gì đâu mà sợ mất. Với lại, những đứa như Thùy ấy, chúng nó chỉ mạnh khi người khác sợ chúng thôi. Một khi mình coi chúng nó là trò đùa, chúng nó sẽ tự thấy mình yếu ớt."
Cậu nhìn Lam, ánh mắt bỗng trở nên sâu sắc: "Cậu cũng thế đấy Lam. Đừng coi những chuyện chúng nó làm là drama hay bi kịch. Hãy coi đó là những hạt trân châu rơi vãi dưới đất thôi. Nhìn thì bẩn, nhưng chỉ cần một cái chổi là quét sạch được mà."
Lam lặng lẽ ăn cơm. Những hạt cơm dẻo thơm, vị sườn đậm đà... mọi thứ đều thật đến mức cô thấy cay cay ở sống mũi. Cô lấy cuốn sổ tay ra, lật sang trang mới. Cô không còn ghi chép về "Kịch bản của những kẻ khốn khổ" nữa. Cô viết:
Ngày 3 tháng 9. Trà sữa trân châu và những tiếng cười. Khôi Nguyên bảo tôi đừng sợ những hạt trân châu dưới đất.
Cô nhận ra rằng, từ khi có Nguyên, cô không còn muốn thời gian dừng lại hay quay ngược nữa. Cô muốn thấy ngày mai. Cô muốn thấy những hạt hướng dương nảy mầm. Cô muốn thấy Nguyên sẽ còn làm trò gì để khiến cả trường phải kinh ngạc.
"Này Lam," Nguyên bỗng gọi.
"Ơi?"
"Cậu biết sự khác biệt giữa trà sữa và nỗi buồn là gì không?"
"Là gì?"
"Trà sữa càng nhiều đường càng ngon, còn nỗi buồn càng nhiều 'đường' thoát thì càng chóng hết. Cậu đã tìm thấy đường thoát chưa?"
Lam nhìn vào đôi mắt nâu của Nguyên, rồi nhìn ra khoảng sân trường ngập nắng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây và sự sống.
"Tôi nghĩ là... tôi đang đi trên con đường đó rồi."
Nguyên cười, nụ cười làm bừng sáng cả không gian. Cậu giơ hộp cơm không lên: "Vậy thì tốt! Ăn xong rồi thì đi quét hành lang giúp tôi nhé, hồi nãy tôi đổ hơi nhiều nước lã pha màu, sợ cô lao công mắng lắm!"
Lam bật cười, một tiếng cười lanh lảnh vang xa giữa trưa hè. Cái bóng ma của ngày 1 tháng 9 dường như đã lùi xa vào dĩ quá, nhường chỗ cho một thực tại mà ở đó, những bịch trà sữa đổ ngược có thể chữa lành những vết thương sâu nhất của tâm hồn.
Thế giới này vẫn đầy rẫy những kẻ bắt nạt và những trò đùa ác ý, nhưng khi bạn có một người bạn sẵn sàng "ngã" cùng bạn, thì mọi bãi chiến trường đều có thể trở thành một sân chơi. Và Hạ Lam biết, hành trình 3 năm cấp ba này, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Kết thúc một ngày dài, Lam đứng ở cổng trường, đợi xe bus. Cô nhìn lên bầu trời buổi hoàng hôn tím biếc. Không còn tiếng chuông báo thức nào vang lên trong đầu cô nữa. Chỉ có tiếng gió thổi qua tà áo và lời hẹn của Khôi Nguyên: "Mai gặp lại nhé, đồ mọt sách!"
Mai gặp lại. Một cụm từ đơn giản mà cô đã phải mất hàng ngàn lần "reset" mới có thể thực sự thốt ra một cách bình thản.
Mọi thứ sẽ ổn thôi, Lam tự nhủ. Vì cô đã không còn một mình trong vòng lặp này nữa. Cô đã có một "biến số" – một biến số mang hình hài của một gã ngốc đi trồng hướng dương và đổ trà sữa lên đầu những kẻ kiêu ngạo.