Nếu như cuộc đời của Hạ Lam trước đây là một bộ phim đen trắng chạy chậm với những tiếng nhiễu rè kéo dài bất tận, thì sự xuất hiện của Khôi Nguyên chính là một đoạn quảng cáo rực rỡ sắc màu, đầy tiếng ồn và vô cùng lạc quẻ nhảy bổ vào giữa màn hình. Cậu ta không chỉ đơn thuần là một người bạn; cậu ta là một kiểu năng lượng hỗn loạn mà không một định luật vật lý nào trong "thế giới vòng lặp" của Lam có thể giải thích nổi.
Thứ Năm, ngày 4 tháng 9.
Sáng sớm, không khí trong lớp 10A1 đặc quánh sự căng thẳng. Thùy đã đi học trở lại sau sự cố "cơn mưa trà sữa" hôm qua. Cô ta ngồi ở bàn đầu, gương mặt lạnh lùng như tiền, đôi mắt sưng mọng vì khóc (hoặc vì tức giận) ẩn sau lớp kính mát hàng hiệu dù đang ngồi trong nhà. Đám bạn xung quanh Thùy thì xì xào, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Lam bằng những ánh mắt sắc lẹm như muốn găm vào da thịt cô. Linh ngồi cạnh Lam, tay run rẩy giở từng trang sách, không dám thốt lên một lời nào. Bầu không khí ấy nặng nề đến mức người ta cảm giác chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để cả căn phòng nổ tung.
Lam cúi đầu, bàn tay cô vô thức siết chặt lấy quai cặp. Nỗi sợ hãi cũ kỹ lại trỗi dậy. Cô biết cái im lặng này. Đó là sự im lặng trước cơn bão, là khúc dạo đầu của một màn cô lập tập thể mà cô đã từng nếm trải hàng chục lần.
Rầm!
Cửa lớp bị đá văng ra một cách thô bạo. Cả lớp giật mình quay lại. Khôi Nguyên đứng đó, nhưng không phải trong bộ đồng phục chỉnh tề. Cậu ta đang khoác trên mình một chiếc áo choàng làm từ... túi nilon xanh, trên đầu đội một cái nón bảo hiểm màu hồng chóe có gắn tai mèo, và tay cầm một chiếc loa cầm tay nhỏ xíu của đoàn hướng dẫn viên du lịch.
"Chào buổi sáng các cư dân của hành tinh 10A1!" Nguyên hét vào chiếc loa, âm thanh rè rè vang lên chói tai. "Hôm nay là ngày 'Vũ trụ hòa bình', tôi có một thông báo cực kỳ quan trọng dành cho tất cả các bạn!"
Cả lớp ngơ ngác. Thùy tháo kính mát ra, nhìn Nguyên bằng ánh mắt như nhìn một kẻ trốn trại tâm thần. Thầy chủ nhiệm bước vào ngay sau đó, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực.
"Em Nguyên! Em làm cái trò gì thế hả? Vào chỗ ngồi ngay!"
"Thưa thầy, đây là nghi thức nhận lớp của bộ tộc em ở trường cũ ạ! Nếu không thực hiện, em sẽ bị xui xẻo cả học kỳ mất!" Nguyên nói dõng dạc, gương mặt nghiêm túc đến mức người ta suýt nữa đã tin cậu ta.
Cậu ta lạch bạch bước về phía dãy bàn cuối, cái áo choàng nilon bay phấp phới. Đi ngang qua bàn của Thùy, Nguyên dừng lại, rút từ trong túi áo ra một bông hoa hồng bằng nhựa có gắn lò xo. Cậu ta bấm nút, bông hoa bật ra ngay sát mũi Thùy kèm theo tiếng "teng" vui tai.
"Tặng bạn đấy, chúc bạn sớm vượt qua nỗi đau mất trà sữa hôm qua. Trông bạn đeo kính mát trong lớp giống hệt mấy con ruồi bướm ở vườn sau nhà tôi, ngầu lắm!"
Tiếng xì xào bắt đầu chuyển thành tiếng cười rúc rích. Thùy tái mặt, định gào lên thì thầy giáo đã gõ thước lên bàn: "Trật tự! Nguyên, em có thôi ngay cái trò hề đó đi không?"
Nguyên thu lại bông hoa nhựa, nháy mắt với Lam một cái rồi về chỗ ngồi. Bầu không khí u ám, căng thẳng lúc nãy bỗng chốc bị xé toạc ra bởi sự "vô tri" không giới hạn của cậu ta. Lam thấy tim mình nhẹ bẫng. Cô không còn cảm thấy mình là tâm điểm của sự thù ghét nữa, vì giờ đây, mọi sự chú ý đều đã đổ dồn vào cái gã đội nón bảo hiểm tai mèo kia rồi.
Giờ ra chơi, trong khi đám bạn vẫn còn đang xầm xì về bộ dạng của Nguyên, cậu ta lại kéo ghế sang ngồi cạnh Lam và Linh.
"Này, hai cô gái xinh đẹp, có muốn ăn kẹo 'biến hình' không?" Nguyên chìa ra một nắm kẹo mút đủ màu.
Linh rụt rè cầm lấy một cái, còn Lam thì nhìn cậu, khẽ thở dài: "Cậu không thấy mệt à? Cứ phải làm trò như thế, bọn họ sẽ coi cậu là kẻ điên đấy."
Nguyên bóc một cái kẹo, thản nhiên cho vào miệng: "Kẻ điên thì sao chứ? Kẻ điên thường hạnh phúc hơn người tỉnh táo mà. Cậu thấy không, nãy giờ không ai thèm nhìn cậu bằng ánh mắt hình viên đạn nữa, vì họ bận nghĩ cách tống cổ tôi vào trại rồi."
Cậu nghiêng đầu nhìn Lam, đôi mắt nâu sáng lấp lánh dưới ánh đèn lớp học: "Lam này, bầu không khí ở đây quá đặc. Nếu tôi không dùng túi nilon và nón bảo hiểm để quấy lên, cậu sẽ bị nó bóp nghẹt mất. Tôi không muốn người bạn đầu tiên của mình biến thành một pho tượng đá đâu."
Lam lặng người. Hóa ra mọi trò hề, mọi sự ngớ ngẩn của cậu từ sáng đến giờ đều có mục đích. Cậu đang dùng chính danh dự và hình ảnh của mình để làm "vật tế thần", thu hút hết mọi sự tiêu cực về phía mình để cô được yên ổn. Trái tim cô vốn đã khô cằn qua năm tháng, nay bỗng thấy một dòng nước ấm áp chảy qua.
"Nhưng cậu sẽ bị thầy cô để ý đấy," Lam nói nhỏ.
"Để ý thì đã sao? Thầy cô cũng cần chút giải trí mà. Nhìn thầy chủ nhiệm kìa, từ lúc tôi vào lớp, thầy cười nhiều hơn hẳn, dù là cười trừ." Nguyên cười hì hì, rồi bỗng nhiên hạ giọng, thì thầm vào tai cô: "Mà này, chiều nay đừng về vội. Tôi có một kế hoạch lớn. Chúng ta sẽ đi 'phá án'."
"Phá án gì cơ?"
"Bí mật! Đúng 4 giờ rưỡi tại vườn sau nhé."
Buổi chiều hôm đó, khi tiếng trống tan trường vừa dứt, Lam vội vã chạy ra sân sau. Cô thấy Nguyên đang đứng đợi sẵn, nhưng lần này cậu ta không mặc áo choàng nilon nữa. Cậu ta đang cầm một cái ống nhòm đồ chơi và một túi đựng đầy vôi bột.
"Cậu định làm gì với đống này thế?" Lam ngạc nhiên hỏi.
"Hôm qua, lúc tôi đang đào đất trồng hướng dương, tôi thấy nhóm của Thùy lén lút giấu một cái hộp gì đó vào hốc cây cổ thụ kia kìa." Nguyên chỉ tay về phía cây đa già ở góc tường rào. "Tôi cá là trong đó có bằng chứng về một vụ bắt nạt khác, hoặc ít nhất là nhật ký bí mật của 'công chúa' Thùy."
Lam nhíu mày: "Cậu tò mò quá đấy Nguyên. Lỡ trong đó là đồ của trường thì sao?"
"Thì chúng ta nộp lại cho văn phòng! Đi nào, đi phá án với tôi đi, một mình tôi đi không vui đâu."
Nguyên kéo tay Lam tiến về phía cây đa. Trong cái hốc cây tối om, đúng là có một chiếc hộp thiếc cũ kỹ bị che lấp bởi lá khô. Nguyên dùng một cái cành cây khều nó ra. Khi chiếc hộp được mở ra, cả hai đều sững sờ.
Không có nhật ký bí mật nào cả. Trong hộp là những lá đơn xin chuyển trường bị xé nát, những mẩu giấy ghi những lời đe dọa tục tĩu, và một chiếc điện thoại cũ bị vỡ màn hình.
Lam cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại. Đây không phải là của Thùy. Đây là của một nạn nhân trước đó – một người mà có lẽ cô đã từng nhìn thấy trong một vòng lặp nào đó, nhưng cô đã quá mệt mỏi để quan tâm.
"Thấy chưa Lam," giọng Nguyên bỗng trở nên trầm buồn, không còn chút đùa cợt nào. "Vòng lặp của cậu không phải là cái duy nhất. Có rất nhiều người đã bị kẹt lại ở cái trường này, không phải bởi thời gian, mà bởi sự độc ác của người khác."
Cậu nhìn vào những mảnh giấy vụn: "Nhóm của Thùy thường dùng hốc cây này để làm nơi 'lưu trữ' chiến tích. Chúng nó nghĩ không ai biết. Nhưng hôm nay, chuyên gia phá vỡ không khí là tôi đây đã tìm thấy rồi."
Lam nhìn Nguyên, rồi nhìn vào chiếc hộp thiếc. Cô thấy bóng dáng của chính mình trong những mảnh giấy bị xé vụn kia. Nỗi đau, sự u uất, và cảm giác bị bỏ rơi.
"Chúng ta phải làm gì?" Lam hỏi, giọng run rẩy.
"Chúng ta sẽ không báo giáo viên ngay bây giờ." Nguyên đóng hộp lại. "Vì giáo viên sẽ chỉ nhắc nhở rồi thôi. Chúng ta sẽ chơi một trò chơi lớn hơn. Tôi sẽ biến cái hộp này thành một 'món quà bất ngờ' trong buổi sinh hoạt lớp tuần tới."
Nguyên quay sang nhìn Lam, cậu nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô: "Lam này, tôi không chỉ muốn phá vỡ bầu không khí u ám quanh cậu. Tôi muốn phá vỡ luôn cái lồng kính mà đám người kia đã dựng lên để giam cầm cậu và những người khác. Cậu có dám giúp tôi một tay không?"
Lam nhìn vào đôi mắt kiên định của Nguyên. Lần đầu tiên, cô thấy mình không còn muốn trốn chạy nữa. Sự dửng dưng vốn là lớp khiên bảo vệ cô suốt bao năm nay, bỗng chốc trở nên thật hèn nhát trước sự dũng cảm ngây ngô của Khôi Nguyên.
"Được, tôi sẽ giúp cậu," Lam đáp, giọng cô chưa bao giờ chắc chắn đến thế.
Chiều hôm đó, họ không về nhà ngay. Nguyên kéo Lam đi ăn kem ở một quán nhỏ ven đường. Cậu lại tiếp tục kể những câu chuyện vô tri về việc cậu đã từng cố gắng dạy con mèo hàng xóm học tiếng Anh như thế nào. Tiếng cười của Lam vang lên, tan biến vào cơn gió chiều.
Cô nhận ra rằng, Khôi Nguyên không phải là một kẻ dở hơi. Cậu là một chiến binh. Một chiến binh dùng nụ cười để làm vũ khí, dùng túi nilon làm giáp trụ, và dùng tấm lòng chân thành để chữa lành những tâm hồn bị tổn thương. Cậu không chỉ phá vỡ bầu không khí u ám của lớp học, cậu đang phá vỡ cả những xiềng xích trong tâm trí cô.
Khi hoàng hôn buông xuống, bóng của hai người đổ dài trên mặt đường. Lam nhìn cái bóng của Nguyên – cái bóng cao gầy, hơi ngả nghiêng như đang nhảy múa – và cô thầm nghĩ: Có lẽ, đây là lần đầu tiên sau hàng ngàn ngày, cô thực sự muốn thấy ngày mai. Cô muốn thấy cái hộp thiếc kia sẽ làm thay đổi cuộc đời cô ra sao.
"Này Lam!" Nguyên gọi to.
"Ơi?"
"Ngày mai tôi định mặc áo bà ba đi học, cậu thấy sao?"
Lam bật cười: "Cậu mà mặc thế, thầy hiệu trưởng sẽ đích thân mời cậu về nhà đấy!"
"Thì cũng là một cách để nổi tiếng mà!"
Họ đi bên nhau, giữa thực tại rực rỡ và những kế hoạch điên rồ. Vòng lặp ngày 1 tháng 9 giờ đây chỉ còn là một ký ức mờ nhạt, nhường chỗ cho một cuộc hành trình đầy bất ngờ mà ở đó, không khí không bao giờ còn u ám, bởi vì đã có một "chuyên gia" luôn túc trực để thổi bay nó đi bằng những bịch trà sữa đổ ngược và những chiếc nón bảo hiểm tai mèo.
Lam hít một hơi thật sâu. Mùi hương của đất sau cơn mưa, mùi khói xe, và mùi của sự tự do. Cô biết, khó khăn vẫn còn ở phía trước, Thùy sẽ không để yên, và những bóng ma tâm lý sẽ còn quay lại. Nhưng chỉ cần có Nguyên ở đó, cô tin rằng mình sẽ không bao giờ bị bóp nghẹt thêm một lần nào nữa.
Chào ngày mai. Một ngày mai mà cô chắc chắn sẽ không phải là một bản sao của hôm nay.