MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9Chương 8: Tại sao cậu luôn nhìn thế giới như thể nó sắp kết thúc?

8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9

Chương 8: Tại sao cậu luôn nhìn thế giới như thể nó sắp kết thúc?

2,028 từ · ~11 phút đọc

Thứ Sáu, ngày 5 tháng 9.

Tiết trời bắt đầu chuyển mình rõ rệt hơn. Những cơn gió heo may mang theo cái lạnh se sắt của buổi sớm mai luồn qua những tán lá phượng, thổi vào căn phòng học lớp 10A1 một không khí trầm mặc đến lạ kỳ. Sau những náo loạn mà Khôi Nguyên gây ra vào ngày hôm qua, cả lớp dường như rơi vào một trạng thái đình trệ. Nhóm của Thùy im lặng một cách bất thường, chúng ngồi tụm lại, thì thầm to nhỏ và thi thoảng liếc nhìn về phía hốc cây cổ thụ nơi sân sau với vẻ bất an lộ rõ.

Hạ Lam ngồi ở vị trí quen thuộc của mình, tay cầm cây bút bi nhưng không viết chữ nào. Ánh mắt cô vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những dải nắng nhạt màu đang nhảy múa trên mái ngói đỏ của khu nhà hiệu bộ. Cô vẫn đang suy nghĩ về chiếc hộp thiếc giấu trong hốc cây. Những mảnh giấy vụn, những lời đe dọa, và cả chiếc điện thoại vỡ màn hình ấy... chúng giống như những mảnh linh hồn bị bỏ quên của một ai đó đã từng đứng ở vị trí của cô.

"Này, cậu đang nhìn thấy người ngoài hành tinh đổ bộ à?"

Giọng nói của Khôi Nguyên vang lên sát bên cạnh, kéo Lam ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Cậu ta không còn đội nón tai mèo hay mặc áo choàng nilon nữa, hôm nay Nguyên mặc đồng phục chỉnh tề, nhưng mái tóc vẫn bù xù như cũ và chiếc cặp sách thì đeo lệch một bên vai, trông vẫn chẳng giống một học sinh gương mẫu chút nào.

Lam quay lại, khẽ thở dài: "Tôi chỉ đang suy nghĩ một chút thôi."

Nguyên không về chỗ của mình mà kéo một chiếc ghế trống, thản nhiên ngồi xuống cạnh cô. Cậu chống cằm lên bàn, chăm chú nhìn vào gương mặt của Lam như thể đang soi một món đồ cổ quý hiếm.

"Lam này," Nguyên bỗng gọi, giọng cậu không còn vẻ nhí nhố thường ngày.

"Hửm?"

"Tôi quan sát cậu mấy ngày nay rồi. Tại sao cậu luôn nhìn thế giới như thể nó sắp kết thúc thế?"

Lam khựng lại, ngòi bút bi chọc một lỗ thủng nhỏ trên mặt giấy nháp. Cô tránh ánh mắt của cậu, quay lại nhìn ra cửa sổ. "Cậu nói gì vậy? Tôi bình thường mà."

"Không, không bình thường chút nào." Nguyên lắc đầu, bàn tay cậu gõ nhẹ theo nhịp lên mặt bàn gỗ. "Cách cậu nhìn mọi người, cách cậu cầm cuốn sổ tay, cả cách cậu đi đứng nữa. Trông cậu cứ như một người lữ hành đang đứng ở rìa vực thẳm, chờ đợi một cơn gió thổi bay đi hết mọi thứ vậy. Cậu không sống ở hiện tại, Lam ạ. Cậu đang sống ở một nơi nào đó... xa lắm, nơi mà mọi thứ đều đã biến thành tro bụi."

Lời nói của Nguyên giống như một lưỡi dao phẫu thuật, rạch đúng vào vết thương sâu nhất trong tâm hồn Lam. Cô cảm thấy lòng bàn tay mình bắt đầu đổ mồ hôi. Làm sao cậu ta có thể nhận ra? Làm sao một người "vô tri" như cậu lại có thể nhìn thấu cái lớp vỏ dửng dưng mà cô đã dày công xây dựng qua hàng ngàn ngày bị giam cầm?

"Cậu tưởng tượng nhiều quá rồi đấy," Lam cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể. "Tôi chỉ là không thích ồn ào như cậu thôi."

"Cậu nói dối." Nguyên thẳng thừng. "Người không thích ồn ào sẽ nhìn thế giới với sự bình yên. Còn cậu... cậu nhìn thế giới với sự tuyệt vọng. Cứ như thể cậu biết chắc chắn rằng 8:00 sáng mai mọi thứ sẽ không còn nữa. Tại sao thế? Cậu sợ điều gì à?"

Lam cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Cô muốn gào lên với cậu rằng: Đúng thế đấy! Tôi biết chắc chắn mọi thứ sẽ kết thúc! Tôi đã thấy nó kết thúc hàng trăm lần rồi! Tôi đã thấy mẹ tôi lặp lại cùng một câu nói, bố tôi đọc cùng một tờ báo, và chính cậu... cậu sẽ biến mất như một bóng ma khi vòng lặp quay lại!

Nhưng cô không thể nói. Những lời đó nếu thốt ra sẽ biến cô thành một kẻ tâm thần trong mắt mọi người. Cô chỉ có thể im lặng, siết chặt cuốn sổ tay trong lòng.

"Nguyên này," Lam lên tiếng, giọng cô run rẩy. "Nếu một ngày cậu tỉnh dậy và nhận ra tất cả những nỗ lực của cậu ngày hôm qua đều trở nên vô nghĩa, cậu sẽ làm gì?"

Nguyên nheo mắt suy nghĩ. Cậu lấy từ trong túi áo ra một hạt hướng dương chưa bóc vỏ, tung nhẹ lên không trung rồi bắt lấy.

"Vô nghĩa à? Chẳng có gì là vô nghĩa cả. Nếu ngày mai mọi thứ biến mất, thì ít nhất ngày hôm nay tôi đã được vui vẻ. Nếu tôi trồng một cái cây và ngày mai nó bị chặt đi, thì ít nhất hôm nay tôi đã được chạm vào mầm sống của nó." Cậu nhìn sâu vào mắt cô. "Cậu nhìn thế giới như thể nó sắp kết thúc, nên cậu không dám bắt đầu bất cứ điều gì. Cậu sợ sự gắn kết, vì cậu sợ sự chia lìa. Cậu sợ niềm vui, vì cậu sợ lúc nó tan biến. Đúng không?"

Nước mắt Lam bắt đầu chực trào. Sự thấu cảm của Nguyên khiến cô thấy mình trần trụi và yếu ớt. Cô nhận ra bấy lâu nay cô không chỉ bị kẹt trong vòng lặp của thời gian, mà còn bị kẹt trong vòng lặp của nỗi sợ. Cô sợ phải yêu thương một ai đó, sợ phải có một người bạn như Nguyên, vì cô biết định mệnh tàn nhẫn của mình sẽ tước đoạt tất cả vào mỗi sớm mai.

"Tôi không muốn đau thêm lần nào nữa," Lam thì thầm, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

Nguyên im lặng. Cậu không lấy khăn giấy con vịt ra, cũng không đùa cợt. Cậu chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô giống như cách người ta an ủi một con mèo nhỏ bị bỏ rơi dưới mưa.

"Đau cũng là một phần của sự sống mà, ngốc ạ. Chỉ có người chết mới không thấy đau thôi. Cậu đang sống, Lam à. Cậu không còn ở ngày 1 tháng 9 nữa. Nhìn xem, hôm nay là thứ Sáu rồi. Ngày mai là thứ Bảy, rồi sẽ đến Chủ Nhật. Thế giới này không kết thúc đâu, nó chỉ đang chờ cậu bước đi cùng nó thôi."

Nguyên đứng dậy, trả lại chiếc ghế về chỗ cũ. Trước khi đi, cậu đặt hạt hướng dương lúc nãy lên mặt bàn của cô.

"Giữ lấy đi. Coi như đây là bùa hộ mệnh cho hiện tại của cậu. Đừng nhìn về phía vực thẳm nữa, nhìn vào hạt mầm này này. Nó nhỏ bé, nhưng nó chứa đựng cả một tương lai đấy."

Cả buổi học hôm đó, Lam không rời mắt khỏi hạt hướng dương ấy. Nó nhám nhám, mang theo chút hơi ấm từ lòng bàn tay của Nguyên. Cô chợt nhận ra mình đã quá mệt mỏi với việc đóng vai một người lính canh giữ những mảnh vỡ của quá khứ. Lời nói của Nguyên đã thổi một luồng gió mới vào tâm hồn cằn cỗi của cô, khiến cô tự hỏi: Nếu ngày mai thực sự không kết thúc thì sao? Nếu lần này là thật thì sao?

Giờ tan trường, Lam không về nhà ngay. Cô bước chân ra sân sau, đứng trước cây đa cổ thụ. Hốc cây vẫn nằm đó, lặng lẽ giữ kín những bí mật đau thương. Cô nhìn xuống vệt đất mà Nguyên đã xới để trồng hoa hướng dương. Những hạt mầm vẫn chưa nhú lên, nhưng mặt đất dường như đang cựa mình.

"Lam ơi!"

Khôi Nguyên từ phía cổng trường chạy lại, trên tay cậu là hai chiếc diều bằng giấy tự dán, màu sắc sặc sỡ và có phần lem nhem.

"Gió chiều nay đẹp lắm! Chúng ta đi thả diều đi!"

"Thả diều? Giờ này á?" Lam ngạc nhiên.

"Chứ đợi đến khi nào? Đợi đến khi thế giới kết thúc à?" Nguyên cười hì hì, nắm lấy tay cô kéo đi. "Đi thôi, bãi cỏ phía sau sân vận động thành phố là nơi tuyệt nhất để thả hết nỗi buồn lên trời đấy!"

Lam để mặc cho cậu kéo đi. Họ chạy qua những con phố nhỏ, qua những hàng quán bắt đầu lên đèn. Gió mùa thu lồng lộng thổi tung mái tóc cô, mang theo mùi của lá khô và vị mặn của mồ hôi. Lần đầu tiên, cô không cảm thấy mình đang chạy trốn khỏi vòng lặp, mà là đang chạy đua với thời gian để bắt kịp niềm vui.

Tại bãi cỏ rộng mênh mông, Nguyên hì hục chạy lấy đà, chiếc diều màu xanh của cậu bay vút lên cao, chao liệng giữa bầu trời hoàng hôn tím biếc.

"Này, cầm lấy dây đi!" Nguyên đưa cuộn dây diều cho Lam. "Cảm nhận xem, cậu đang cầm sợi dây liên kết với bầu trời đấy!"

Lam nhận lấy cuộn dây. Cô cảm thấy sức căng của gió, cảm thấy chiếc diều đang giật mạnh như một sinh vật sống đang khát khao tự do. Cô nhìn lên cao, nơi chiếc diều của mình – một chiếc diều màu vàng cam – đang bay song song với chiếc của Nguyên. Giữa bầu trời rộng lớn, chúng trông thật nhỏ bé nhưng lại vô cùng kiên cường.

"Cậu thấy thế nào?" Nguyên đứng cạnh cô, hơi thở dồn dập vì chạy mệt.

"Rất... rất tuyệt," Lam mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. "Tôi cảm thấy như mình đang được bay vậy."

"Đúng rồi đấy!" Nguyên hét to vào không trung. "Thế giới này không kết thúc đâu! Nó chỉ đang bắt đầu một chương mới thôi! Hạ Lam cũng thế! Cậu đang bắt đầu lại rồi!"

Lam nhìn sang Nguyên. Dưới ánh sáng vàng vọt của buổi chiều tà, gương mặt của cậu hiện lên thật ấm áp. Cô nhận ra rằng, dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, dù vòng lặp có quay lại hay không, thì khoảnh khắc này là có thật. Hơi ấm từ bàn tay cậu khi nãy là thật. Niềm vui khi thấy cánh diều bay cao là thật. Và cả sự sống đang trỗi dậy trong lòng cô cũng là thật.

"Nguyên này," Lam nói khẽ, mắt vẫn nhìn lên bầu trời.

"Ơi?"

"Cảm ơn cậu đã kéo tôi ra khỏi ngày 1 tháng 9."

Nguyên im lặng một giây, rồi cậu vỗ mạnh vào vai cô: "Đừng có sến súa thế chứ! Lo mà giữ dây diều đi kìa, nó sắp đâm vào dây điện rồi kìa!"

Tiếng cười của cả hai vang vọng khắp bãi cỏ vắng.

Tối hôm đó, khi nằm trên giường, Lam không còn nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường với sự sợ hãi nữa. Cô đặt hạt hướng dương của Nguyên lên tủ đầu giường, ngay cạnh cuốn sổ tay đen nhám. Cô cầm bút, viết vào trang giấy mới:

Ngày 5 tháng 9. Tôi đã thả diều cùng Khôi Nguyên. Thế giới vẫn chưa kết thúc. Và tôi... tôi cũng chưa kết thúc.

Lam nhắm mắt lại, lần đầu tiên cô thấy bình yên khi chìm vào giấc ngủ. Cô không còn là người lữ hành đứng bên rìa vực thẳm nữa. Cô là một cô gái mười sáu tuổi, đang chờ đợi ngày thứ Bảy đến để xem những hạt hướng dương ngoài sân trường đã nảy mầm hay chưa.

Gió ngoài cửa sổ vẫn thổi rì rào, kể những câu chuyện về một tương lai đang rộng mở. Không còn những tiếng tích tắc khô khốc của sự lặp lại, chỉ còn nhịp đập của một trái tim đã bắt đầu học cách yêu thương cuộc đời này thêm một lần nữa.