Thứ Bảy, ngày 6 tháng 9.
Trường học vào buổi sáng cuối tuần luôn có một vẻ uể oải đặc trưng. Sương sớm vẫn còn đọng trên những lá bàng to bản, và hơi lạnh của buổi đêm chưa kịp tan biến dưới ánh nắng vàng nhạt của mùa thu. Hạ Lam bước đi dọc dãy hành lang tầng 3, tiếng giày vải của cô chạm khẽ lên nền gạch, tạo ra những âm thanh khô khốc. Hôm nay cô đến sớm hơn mọi khi, không phải để trốn tránh, mà để tận hưởng cái cảm giác được làm chủ dòng thời gian của chính mình.
Cô mở cuốn sổ tay bìa đen. Những trang giấy vốn dĩ đầy rẫy những kịch bản bạo lực giờ đây đã bị xé bỏ hoặc gạch xóa. Thế nhưng, trí nhớ của cô thì không dễ dàng bị xóa sạch như vậy. Qua hàng trăm lần sống lại ngày khai giảng, Lam không chỉ nhớ những gì xảy ra với mình, cô còn nhớ rõ như in thói quen, mánh khóe và cả những "quy trình" bắt nạt của nhóm Thùy.
Cô biết, vào đúng 8:15 sáng nay, Thùy sẽ giả vờ làm đổ hộp phấn trang điểm để bắt Linh – cô bạn cùng bàn của Lam – quỳ xuống nhặt từng viên phấn. Cô biết vào giờ ra chơi, nhóm nam sinh hùa theo Thùy sẽ lén bỏ một con thạch sùng nhựa vào hộp bút của một nam sinh nhút nhát lớp bên cạnh để lấy tiếng cười. Những sự kiện này nhỏ nhặt, nhưng chúng là những mắt xích tạo nên vương quyền của Thùy.
"Lam! Cậu đến sớm thế?"
Khôi Nguyên từ phía sau chạy tới, hơi thở hổn hển. Hôm nay cậu ta mặc một chiếc áo thun in hình con rùa đang chạy bộ, trên cổ quàng một chiếc ống dòm bằng nhựa – món "vũ khí" phá án từ hôm trước.
"Tôi đang đợi cậu đấy," Lam nói, ánh mắt cô lạnh lùng nhưng kiên định. "Nguyên này, cậu có tin vào việc biết trước tương lai không?"
Nguyên nheo mắt nhìn cô, rồi cười hì hì: "Cậu lại định dọa tôi về vòng lặp à? Hay cậu mới đi xem bói về?"
"Không. Tôi chỉ biết rõ bọn họ quá thôi." Lam chỉ tay về phía cửa lớp 10A1, nơi Thùy và nhóm bạn đang bắt đầu tụ tập. "Trong vòng 5 phút nữa, Thùy sẽ đánh rơi hộp phấn mắt. Cậu có muốn ngăn chặn nó không?"
Nguyên đứng khựng lại, vẻ mặt "vô tri" thường ngày biến mất trong một giây. Cậu nhìn đồng hồ, rồi nhìn Lam: "Được thôi, 'kẻ tiên tri' của tôi. Nếu cậu nói đúng, tôi sẽ bao cậu thêm một bữa kem dâu."
Đúng 8:15. Một tiếng cạch vang lên trong lớp. Hộp phấn trang điểm đắt tiền của Thùy rơi xuống ngay dưới chân Linh.
"Ôi hỏng rồi, Linh ơi, cậu nhặt hộ tớ với? Tay tớ đang đau quá, không cúi xuống được," Thùy nói với tông giọng nhão nhẹt, trong khi đám bạn xung quanh bắt đầu nhìn Linh với ánh mắt chờ đợi một màn kịch vui.
Linh run rẩy, định cúi xuống theo bản năng của một nạn nhân đã quá quen với việc phục tùng. Nhưng trước khi tay Linh kịp chạm vào mặt đất, một bàn tay khác đã nhanh hơn.
"Hộp này màu đẹp đấy, nhưng hình như hết hạn sử dụng rồi Thùy ạ."
Khôi Nguyên đã đứng đó từ lúc nào, cậu dùng hai ngón tay kẹp lấy hộp phấn, đưa lên soi dưới ánh nắng với vẻ mặt của một chuyên gia thẩm định.
"Cậu làm cái gì thế? Trả đây cho tôi!" Thùy gắt lên.
"Ấy, từ từ đã. Tôi thấy dưới hộp có ghi ngày sản xuất... ồ, là từ năm ngoái rồi. Loại này dùng vào là hỏng da mặt đấy, Linh nhặt hộ là Linh đang hại cậu đấy nhé." Nguyên thản nhiên bỏ hộp phấn vào túi quần của mình. "Để tôi mang đi xử lý rác thải hóa học cho, không cần cảm ơn đâu!"
Cả lớp đứng hình. Thùy tức đến đỏ mặt nhưng không biết làm sao đòi lại. Lam đứng ở cửa lớp, nhìn cảnh tượng đó và khẽ nhếch môi. Lần đầu tiên, cô sử dụng những ký ức đau buồn của mình như một loại vũ khí phòng thủ.
Giờ ra chơi, sự việc lại tiếp diễn. Lam kéo Nguyên ra hành lang lớp bên cạnh.
"3, 2, 1... nhìn vào hộp bút của bạn nam kia đi."
Đúng lúc đó, một nam sinh mở hộp bút ra, định hét lên vì sợ hãi thì Nguyên đã đứng cạnh, nhanh tay chộp lấy con thạch sùng nhựa trước khi nó kịp gây ra bất kỳ sự hỗn loạn nào.
"Ồ! Con thạch sùng này mẫu mã mới nhỉ, nhìn như thật ấy!" Nguyên giơ con vật nhựa lên trước mặt đám nam sinh đang đứng gần đó chờ cười đểu. "Của ai đánh rơi này? Đồ chơi đẹp thế này mà vứt đi là phí lắm, để tôi mang về tặng con mèo nhà tôi nhé?"
Đám nam sinh nín bặt, mặt đứa nào đứa nấy nghệt ra như bị bắt quả tang.
Suốt cả buổi sáng hôm đó, Hạ Lam giống như một người quản trò bí ẩn. Cô biết trước từng nước đi của nhóm bắt nạt, từ việc chúng định giấu rẻ lau bảng vào cặp ai, đến việc chúng định tung tin đồn gì trong giờ ăn trưa. Mỗi lần như vậy, cô chỉ cần ra hiệu cho Khôi Nguyên, và cái gã "lỗi hệ thống" ấy lại xuất hiện đúng lúc để biến những trò ác ý thành những tình huống hài hước khó đỡ.
Khán giả trong lớp từ chỗ sợ hãi nhóm Thùy, dần dần chuyển sang trạng thái... xem kịch. Mỗi khi Thùy định làm gì đó, mọi người lại vô thức nhìn xem Khôi Nguyên đang ở đâu và cậu ta sẽ làm trò gì tiếp theo. Vị thế "nữ hoàng" của Thùy bị lung lay tận gốc rễ bởi sự dửng dưng của Lam và sự vô tri của Nguyên.
"Cậu làm tôi sợ đấy Lam ạ," Nguyên nói khi hai người ngồi ăn bánh mì ở vườn sau vào giờ nghỉ. "Làm sao cậu biết chính xác từng li từng tí như vậy?"
Lam nhìn xuống đôi bàn tay mình, những vết chai mờ nhạt do những lần bị bắt làm việc nặng trong các vòng lặp cũ. "Bởi vì tôi đã nhìn thấy nó hàng trăm lần rồi, Nguyên ạ. Khi cậu bị nhốt trong một căn phòng đủ lâu, cậu sẽ biết chính xác lúc nào con gián sẽ bò qua kẽ nứt trên tường."
Ánh mắt Lam thoáng qua một sự u uất sâu thẳm. Cô không muốn kể cho cậu nghe về nỗi đau của những lần "biết trước" đó mà không có ai bảo vệ. Cô chỉ muốn cậu thấy rằng, bây giờ cô đã khác.
"Cậu không phải là nạn nhân nữa," Nguyên đặt tay lên vai cô, giọng cậu trầm xuống, chân thành. "Cậu là người nắm giữ kịch bản. Nhưng đừng chỉ nhìn vào những trò xấu của bọn họ. Nếu cậu cứ mãi làm 'kẻ tiên tri' cho những điều tệ hại, cậu sẽ không bao giờ thấy được những điều bất ngờ tốt đẹp đâu."
Lam khựng lại. Câu nói của Nguyên giống như một gáo nước lạnh làm cô tỉnh người. Đúng vậy, cô đang dùng quá khứ để chống lại quá khứ, nhưng cô vẫn đang sống trong cái bóng của Thùy. Cô vẫn đang xoay quanh những hành động của bọn họ để phản ứng lại.
"Vậy tôi nên nhìn vào cái gì?" Lam hỏi, giọng nhỏ dần.
"Nhìn vào cái này này." Nguyên chỉ tay xuống gốc cây. Những hạt hướng dương họ trồng vài ngày trước, hôm nay đã bắt đầu nứt vỏ. Một vài mầm xanh bé xíu, yếu ớt nhưng đầy sức sống đang kiêu hãnh vươn lên từ lớp đất nâu.
"Hôm qua tôi chưa biết chúng nó sẽ nảy mầm hôm nay. Đó mới là tương lai thực sự, Lam ạ. Tương lai là những thứ mà cậu không biết trước được, nhưng cậu tin rằng nó sẽ đẹp."
Lam nhìn mầm xanh nhỏ bé ấy, cảm thấy một luồng điện chạy qua tim. Cô đã quá quen với việc biết trước nỗi đau, đến mức cô quên mất cách chờ đợi niềm vui.
Đột nhiên, từ phía hành lang vang lên tiếng la hét và tiếng đổ vỡ. Lần này, không có trong kịch bản của Lam. Cô giật mình đứng dậy: "Cái gì thế? Tôi không nhớ có chuyện này!"
"Thấy chưa? Tương lai đến rồi đấy!" Nguyên cười, nắm lấy tay Lam kéo chạy về phía tiếng ồn.
Tại hành lang, Thùy đang đứng run rẩy trước mặt thầy hiệu trưởng. Dưới chân cô ta là chiếc hộp thiếc giấu trong hốc cây đa – thứ mà Nguyên đã lén đặt vào tủ đồ cá nhân của Thùy vào giờ ra chơi, và chẳng hiểu sao nó lại "vô tình" rơi ra ngay lúc thầy đi ngang qua.
"Em giải thích sao về những thứ này, em Thùy?" Thầy hiệu trưởng cầm những lá đơn chuyển trường bị xé nát, giọng thầy nghiêm nghị.
Thùy lắp bắp, mặt tái mét. Cô ta nhìn quanh tìm sự cứu giúp nhưng đám bạn "cận thần" giờ đây đều cúi gầm mặt, tản ra xa như chưa từng quen biết. Vương quốc của cô ta sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc, không phải bởi một thế lực siêu nhiên nào, mà bởi sự thật đã bị phơi bày.
Lam đứng từ xa, nhìn Thùy bị dẫn về phòng giám hiệu. Đây là lần đầu tiên cô thấy Thùy khóc, không phải tiếng khóc giả tạo để trêu chọc người khác, mà là tiếng khóc của sự sợ hãi và nhục nhã.
Cô không cảm thấy hả hê như mình từng nghĩ. Cô chỉ cảm thấy nhẹ nhõm. Cuốn kịch bản bạo lực đã chính thức khép lại.
"Này, kẻ tiên tri," Nguyên huých vai cô. "Cậu có đoán được tối nay tôi định mời cậu ăn gì không?"
Lam nhìn cậu, đôi mắt cô lần đầu tiên long lanh những tia sáng của sự tò mò thực sự. "Không... tôi không biết."
"Tốt!" Nguyên cười rạng rỡ. "Vậy thì hãy đợi đến 6 giờ tối nhé. Bí mật sẽ làm cho món ăn ngon hơn gấp đôi đấy!"
Hạ Lam mỉm cười, một nụ cười không còn mang theo gánh nặng của quá khứ. Cô nhận ra rằng, dù cô có thể ghi nhớ mọi nỗi đau, nhưng cô không cần phải dùng nó để sống tiếp. Cô sẽ đóng lại cuốn sổ tay cũ, để những trang giấy trắng phía trước được lấp đầy bởi những điều không thể đoán trước.
Gió mùa thu thổi qua sân trường, mang theo mùi hương của cỏ mới và sự tự do. Lam bước đi bên cạnh Nguyên, cảm thấy mỗi bước chân đều nhẹ bẫng. Cô không còn là "kẻ tiên tri" của những nỗi đau. Cô chỉ đơn giản là một cô gái đang háo hức chờ đợi buổi tối đầu tiên của cuộc đời mình, nơi mà tương lai là một ẩn số ngọt ngào đang chờ được khám phá.
Bên gốc cây đa, những mầm hướng dương vẫn lặng lẽ vươn mình. Chúng không biết ngày mai nắng hay mưa, chúng chỉ biết rằng bây giờ là lúc để lớn lên. Và Hạ Lam cũng vậy.
Lần đầu tiên sau hàng ngàn ngày, cô không còn muốn reset thời gian nữa. Cô muốn sống hết hôm nay, và ngày mai, và nhiều ngày sau nữa. Vì cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô sẽ không phải đối mặt với nó một mình.
"Đi thôi Nguyên, tôi đói rồi!" Lam chạy lên phía trước, để lại tiếng cười tan trong nắng chiều.
Ngày 6 tháng 9 vẫn tiếp diễn, nhưng trong lòng Lam, một chương mới đã thực sự bắt đầu. Chương của sự sống, của tình bạn và của những điều bất ngờ mà không có vòng lặp nào có thể tiên đoán được.
Mai gặp lại, không phải là một lời hứa của sự lặp lại, mà là lời chào đón một bình minh hoàn toàn mới.