Chiều thứ Bảy hôm ấy, thành phố chìm trong một thứ ánh sáng màu hổ phách đẹp đến nao lòng. Sau những ồn ào tại văn phòng giám hiệu và sự sụp đổ của "đế chế" do Thùy cầm đầu, không gian trường THPT Thanh Xuân bỗng trở nên yên ắng lạ thường. Hạ Lam đứng ở cổng trường, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, cảm giác trống trải xâm chiếm lấy lồng ngực. Khi kẻ thù không còn ở đó để đối phó, khi kịch bản cũ đã bị xé nát, cô chợt thấy mình giống như một diễn viên đứng trên sân khấu nhưng lại quên mất lời thoại của chương tiếp theo.
"Này, đứng đó hóa thạch à?"
Khôi Nguyên xuất hiện trên chiếc xe đạp cũ kỹ, bộ dạng vẫn lôi thôi với chiếc áo thun in hình con rùa và chiếc ống dòm nhựa lủng lẳng trước ngực. Cậu phanh xe cháy đường ngay trước mặt Lam, nhe răng cười một cách đắc chí.
"Lên xe đi 'kẻ tiên tri'. Đến giờ đi khám phá bí mật rồi."
Lam ngập ngừng: "Chúng ta đi đâu?"
"Đã bảo là bí mật mà. Cậu mà biết trước thì còn gì là tương lai nữa." Nguyên vỗ vỗ vào yên xe sau đã được lót một lớp vải mềm. "Nhanh lên, tôi không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc 5 giờ 30 đâu."
Lam ngồi lên phía sau, đôi tay rụt rè bám vào vạt áo của Nguyên. Chiếc xe đạp lọc cọc lăn bánh qua những con phố nhỏ rợp bóng cây. Gió chiều thổi tung mái tóc cô, mang theo mùi hương của hoa sữa đầu mùa và mùi mồ hôi nhè nhẹ, ấm áp từ lưng áo của Nguyên. Lam nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp chuyển động đều đặn của bàn đạp. Đây là thực tại. Một thực tại không có tiếng chuông báo thức 8:00 sáng, không có xô nước lau sàn, chỉ có tiếng xích xe kêu lạch cạch và hơi ấm của một người bạn.
Nguyên dẫn cô đến một khu chung cư cũ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ. Họ leo bộ lên tầng thượng, nơi những bồn nước inox và những dây phơi quần áo giăng mắc như một trận đồ bát quái. Nhưng khi bước ra phía rìa sân thượng, Lam hoàn toàn sững sờ.
Từ đây, cả thành phố hiện ra như một bức tranh thu nhỏ. Những dòng xe cộ như những vệt sáng lấp lánh, những mái nhà nhấp nhô và ở đằng xa, mặt trời đang từ từ chìm xuống dưới đường chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng trời bằng những mảng màu tím, hồng và cam rực rỡ.
"Đẹp quá..." Lam thốt lên, hơi thở cô như nghẹn lại trước vẻ đẹp lộng lẫy của tự nhiên.
"5 giờ 30 phút. Khoảnh khắc mà bóng tối và ánh sáng giao nhau." Nguyên đứng cạnh cô, tựa lưng vào lan can sắt rỉ sét. "Cậu biết không, mỗi ngày hoàng hôn đều có một màu sắc khác nhau. Không bao giờ có hai buổi chiều giống hệt nhau cả. Đó là lý do vì sao tôi thích nhìn lên trời hơn là nhìn vào đồng hồ."
Cậu quay sang nhìn Lam, ánh mắt không còn vẻ đùa cợt thường ngày mà trở nên sâu thẳm vô cùng.
"Cậu luôn sợ ngày mai sẽ quay lại ngày hôm qua, vì cậu nghĩ cuộc đời mình chỉ là một vòng tròn đóng kín. Nhưng nhìn xem, Lam. Thế giới này không vận hành theo hình tròn. Nó vận hành theo hình xoắn ốc. Chúng ta có thể quay lại những cảm xúc cũ, nhưng chúng ta luôn ở một độ cao khác."
Nguyên lấy từ trong túi xách ra một chiếc máy nghe nhạc cũ và một cặp tai nghe chia đôi. Cậu đưa một bên cho Lam.
"Nghe đi. Đây là âm thanh của hiện tại."
Lam đeo tai nghe vào. Tiếng nhạc không lời vang lên, dịu dàng và mênh mang như tiếng sóng biển. Đó là một bản nhạc buồn nhưng đầy hy vọng, một thứ âm thanh có thể xoa dịu mọi vết thương lòng.
"Lam này," Nguyên nói khẽ, giọng cậu hòa vào tiếng nhạc. "Tôi biết trong đầu cậu luôn có một nút 'Reset'. Mỗi khi cậu thấy đau, mỗi khi cậu thấy sợ, cậu lại muốn nhấn vào đó để mọi thứ trở về vạch xuất phát. Cậu nghĩ rằng việc quay lại sẽ giúp cậu tránh được tổn thương. Nhưng cậu sai rồi. Việc quay lại chỉ khiến cậu phải đau thêm một lần nữa, một cách nhàm chán."
Lam cúi đầu, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống sàn xi măng. Cậu nói đúng. Cô đã quá phụ thuộc vào ý nghĩ "đằng nào cũng sẽ reset" để trốn tránh việc đối diện với cảm xúc thật của mình.
"Tôi không muốn cậu phải reset nữa," Nguyên tiến lại gần hơn, bàn tay cậu nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Lam. "Từ hôm nay, tôi sẽ làm cậu quên mất cách reset. Tôi sẽ làm cho mỗi ngày của cậu trở nên độc nhất đến mức cậu sẽ nuối tiếc nếu nó qua đi. Tôi sẽ làm cho cậu khao khát được thấy 8:01, 8:02 và cả những ngày tiếp theo nữa."
Nguyên nhìn thẳng vào mắt cô, nụ cười của cậu rạng rỡ như ánh mặt trời cuối ngày.
"Nếu thế giới này là một cái máy lỗi, thì tôi sẽ là con ốc vít bị vặn lệch để ngăn nó quay lại vị trí cũ. Cậu sẽ không còn cô đơn trong dòng thời gian này đâu, Hạ Lam."
Trong khoảnh khắc ấy, Lam cảm thấy cái bóng ma của ngày 1 tháng 9 thực sự tan biến. Sợi dây ràng buộc cô với quá khứ bỗng chốc đứt lìa. Cô nhìn vào đôi mắt của Nguyên và thấy một tương lai mà cô chưa từng dám tưởng tượng: một tương lai có những buổi chiều lộng gió, có tiếng cười, và có một người sẵn sàng đứng lại cùng cô giữa dòng đời hối hả.
"Cậu có hứa không?" Lam hỏi, giọng cô nghẹn ngào giữa những tiếng nấc.
"Hứa bằng cả danh dự của một kẻ chuyên trồng hướng dương và đổ trà sữa!" Nguyên giơ tay lên làm biểu tượng thề. "Nếu ngày mai cậu tỉnh dậy và thấy mình quay lại ngày khai giảng, tôi sẽ lại nhảy qua cửa sổ nhà vệ sinh nữ một lần nữa để cứu cậu. Tôi sẽ làm thế hàng nghìn lần cho đến khi thời gian phải chịu thua thì thôi."
Lam bật cười, một tiếng cười hòa trong nước mắt. Cô tựa đầu vào vai Nguyên, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ cơ thể cậu. Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Thành phố dưới kia đã lên đèn, rực rỡ và sống động.
Họ ngồi lại đó rất lâu, chia nhau một ổ bánh mì kẹp thịt nguội lạnh và nói về những điều không tưởng. Nguyên kể về ước mơ được đi khắp thế giới để tìm những giống cây lạ, còn Lam lần đầu tiên kể về việc cô thích vẽ nhưng đã từ bỏ vì cảm thấy nó thật vô nghĩa trong một vòng lặp.
"Vẽ đi!" Nguyên khích lệ. "Vẽ lại tôi này. Vẽ tôi thật ngầu vào để tôi còn mang đi khoe với mấy đứa lớp dưới."
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Lam không còn cảm thấy căn phòng mình lạnh lẽo nữa. Cô ngồi vào bàn học, nhưng thay vì mở cuốn sổ tay đen nhám để ghi chép kịch bản phòng thủ, cô lấy ra một tờ giấy trắng và những cây bút màu đã đóng bụi từ lâu.
Cô vẽ. Cô vẽ lại buổi hoàng hôn trên tầng thượng, vẽ chiếc xe đạp cũ và vẽ một chàng trai có mái tóc bù xù đang đứng giữa những áng mây màu tím.
Đúng 11:59 đêm. Lam nhìn vào chiếc đồng hồ. Tim cô không còn đập loạn nhịp vì sợ hãi. Cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười với chính mình trong gương.
"Chào ngày mai," cô thì thầm.
Sáng hôm sau.
Không có bản nhạc "Radar" vang lên. Không có tiếng chuông báo thức 8:00 sáng. Lam tỉnh dậy bởi tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ và ánh nắng chan hòa rót vào phòng. Cô cầm điện thoại lên.
Chủ Nhật, ngày 7 tháng 9.
Dưới dòng chữ ngày tháng là một tin nhắn mới từ một số máy lạ: "8:00 rồi! Dậy đi kẻ tiên tri! Hôm nay là ngày thu hoạch hướng dương trong tưởng tượng, tôi đang ở cổng nhà cậu đây. Mang theo tranh vẽ tôi nhé!"
Lam bật dậy, trái tim cô reo vui như một đứa trẻ nhận được quà. Cô lao xuống lầu, bỏ qua món trứng ốp la của mẹ, chạy thẳng ra cửa.
Ngoài cổng, Khôi Nguyên đang đứng đó với chiếc xe đạp cũ, trên tay cầm một đóa hoa hướng dương thật – có lẽ cậu đã đi mua từ sớm vì hạt giống ở trường chưa thể nở hoa nhanh thế. Cậu vẫy tay chào cô, nụ cười vẫn vô tri và ấm áp như thế.
Hạ Lam nhận ra rằng, cô đã thực sự quên mất cách reset. Bởi vì khi thực tại đã trở nên ngọt ngào như thế này, ai lại muốn quay về nơi bắt đầu đau khổ cơ chứ?
Mỗi giây phút bây giờ đều là một món quà. Và cô sẽ trân trọng nó, từng chút một, bên cạnh biến số tuyệt vời nhất của cuộc đời mình.
Cánh cổng thời gian đã đóng lại sau lưng, và trước mặt cô là một con đường dài ngập tràn ánh nắng. Cô bước tới, nắm lấy tay Nguyên, sẵn sàng cho một ngày mới – một ngày 7 tháng 9 đầu tiên trong đời.
"Đi thôi Nguyên!"
Tiếng cười của họ tan vào không trung, bắt đầu một chương đời không còn những vòng lặp, chỉ có những bất ngờ đầy yêu thương.