MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9Chương 12: Ký ức bị đánh cắp và con số 091

8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9

Chương 12: Ký ức bị đánh cắp và con số 091

2,148 từ · ~11 phút đọc

Cơn mưa rào thứ Hai không gột rửa được sự ngột ngạt đang bủa vây lấy Hạ Lam, nó chỉ khiến những bí mật vừa lộ ra trở nên ẩm ướt và nặng nề hơn. Ngồi phía sau xe đạp của Khôi Nguyên, Lam áp mặt vào tấm lưng sũng nước mưa của cậu, lắng nghe tiếng tim mình đập liên hồi hòa cùng tiếng bánh xe rẽ nước. Tin nhắn đe dọa lúc nãy vẫn còn nhảy múa trước mắt cô như một lời nguyền. “Hãy quay lại ngày 1 tháng 9 đi”. Tại sao kẻ đó lại muốn cô quay lại cái địa ngục lặp lại đó? Và quan trọng nhất, tại sao họ lại gọi cô là "091"?

Nguyên đưa Lam đến một tiệm net cũ kỹ nằm sâu trong hẻm. Ánh sáng xanh le lói từ những màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt đầy suy tư của cậu. Nguyên chọn một góc khuất nhất, bật máy và nhanh chóng rút tập hồ sơ 091 ra khỏi cặp.

"Nghe này Lam," Nguyên nói nhỏ, đôi mắt cậu dán chặt vào những trang giấy ố vàng. "Tập hồ sơ này không phải chỉ là danh sách nạn nhân. Nó giống như một bản báo cáo thí nghiệm tâm lý. Và '091' không phải là một dãy số ngẫu nhiên. Nó là mã số bệnh nhân của một trung tâm điều trị tâm lý đã đóng cửa cách đây mười năm."

Lam cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. "Trung tâm điều trị tâm lý? Nhưng tôi chưa từng đến nơi nào như thế cả."

"Có thể cậu không nhớ," Nguyên trầm giọng, cậu lật đến trang cuối cùng của tập hồ sơ, nơi có một bản sao bệnh án cũ. "Nhìn vào ngày nhập viện đi."

Lam cúi sát vào màn hình. Ngày nhập viện: 1 tháng 9 năm 2016. Đúng mười năm trước. Và tên bệnh nhân trên đó không phải là Hạ Lam. Nó là một cái tên hoàn toàn xa lạ: Nguyễn Hạ.

"Nguyễn Hạ? Đó là ai?" Lam lắp bắp, đầu óc cô bắt đầu quay cuồng.

"Đó là cậu, Lam ạ. Hoặc ít nhất là một phần của cậu mà họ đã cố tình xóa bỏ," Nguyên nhìn cô với ánh mắt chứa chan sự xót xa. "Bố mẹ cậu không bao giờ kể cho cậu về vụ tai nạn năm đó sao? Vụ tai nạn khiến cậu mất đi một phần trí nhớ và phải điều trị tâm lý dài hạn?"

Lam bàng hoàng lùi lại, va vào chiếc ghế dựa. Trong trí nhớ của cô, mười năm trước chỉ là một khoảng không mờ tịt với những buổi chiều nằm trong bệnh viện ngửi mùi thuốc sát trùng. Bố mẹ luôn bảo cô bị suy nhược cơ thể nặng sau một trận ốm. Họ bảo cô phải bắt đầu lại từ đầu. Họ bảo ngày 1 tháng 9 là ngày cô "tái sinh".

Hóa ra, ngày 1 tháng 9 không phải là khởi đầu của một năm học mới. Nó là ngày khởi đầu của một sự giam cầm.

"Họ đã dùng vòng lặp để giữ cậu lại trong trạng thái đó," Nguyên gõ liên hồi lên bàn phím, tìm kiếm thông tin về trung tâm điều trị nọ. "Mỗi khi cậu bắt đầu nhớ ra điều gì đó về quá khứ, mỗi khi cậu bắt đầu nhận thức được thực tại quá rõ ràng, họ sẽ tác động để cậu muốn 'reset'. Vòng lặp không phải là lỗi của vũ trụ, Lam ạ. Đó là một cơ chế tâm lý mà họ đã cài đặt vào cậu thông qua sự ám thị và bạo lực."

Lam cảm thấy nghẹt thở. Những xô nước của Thùy, những lời chửi bới, sự cô lập... tất cả đều là những "cú hích" để cô tự nhấn vào nút Reset trong tâm trí mình. Họ hành hạ cô để cô chán ghét thực tại và tìm về sự an toàn của quá khứ – nơi mà ngày 1 tháng 9 luôn bắt đầu lại một cách sạch sẽ, không có ký ức, không có nỗi đau cũ.

"Vậy... Thùy cũng chỉ là một quân cờ?" Lam hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng gió.

"Đúng. Thùy là kẻ thi hành. Còn người gửi tin nhắn cho cậu, kẻ đứng sau tập hồ sơ này, chính là kẻ điều phối 'thí nghiệm' này. Họ gọi cậu là 'khả năng chịu đựng vô hạn' vì cậu đã sống qua hàng trăm vòng lặp mà chưa hoàn toàn phát điên."

Nguyên bỗng dừng tay, màn hình máy tính hiện lên một tấm ảnh cũ của trung tâm điều trị. Trong ảnh, một vị bác sĩ trẻ đang đứng giữa những bệnh nhân nhỏ tuổi. Lam nhìn vào khuôn mặt vị bác sĩ đó và chợt thấy tim mình như ngừng đập. Gương mặt đó, dù trẻ hơn bây giờ rất nhiều, nhưng đôi mắt sắc sảo và nụ cười điềm tĩnh ấy không thể lẫn vào đâu được.

"Thầy giám thị..." Lam thốt lên.

"Chính là ông ta," Nguyên nghiến răng. "Bác sĩ trưởng của trung tâm mười năm trước, và giờ là giám thị của ngôi trường này. Ông ta không giám sát học sinh, ông ta giám sát vật thí nghiệm."

Sự thật vỡ òa khiến Lam thấy rùng mình. Ngôi trường Thanh Xuân rực rỡ nắng vàng kia hóa ra là một cái lồng kính khổng lồ, nơi những học sinh như cô bị đưa vào để thử nghiệm những phương pháp điều khiển tâm trí. Những kẻ bắt nạt được dung túng để tạo ra áp lực, và những giáo viên là những quan sát viên lạnh lùng.

"Chúng ta phải thoát khỏi đây, Nguyên," Lam nắm lấy tay cậu, nước mắt cô chảy ròng rã. "Bọn họ sẽ không để chúng ta yên đâu. Tin nhắn đó... họ biết chúng ta đã tìm thấy hồ sơ."

"Tôi sẽ không để họ chạm vào cậu thêm một lần nào nữa," Nguyên khẳng định, bàn tay cậu ấm áp và rắn chắc bao bọc lấy đôi tay lạnh ngắt của cô. "Nhưng chúng ta không thể chạy trốn theo cách thông thường. Nếu chúng ta bỏ trốn, họ sẽ lại 'reset' cậu bằng một biện pháp mạnh hơn. Chúng ta phải phá hủy hệ thống này từ bên trong."

Cậu lật trang cuối cùng của tập hồ sơ 091. Ở đó có một dòng chữ viết tay nhỏ: "Khóa mã hóa nằm ở ký ức gốc. Phải tìm thấy ngày 31 tháng 8."

Ngày 31 tháng 8. Ngày trước khi mọi thứ bắt đầu.

"Lam, cậu phải nhớ lại," Nguyên nhìn sâu vào mắt cô. "Không phải ngày 1 tháng 9. Mà là ngày trước đó. Chuyện gì đã thực sự xảy ra vào ngày 31 tháng 8 mười năm trước? Đó là chìa khóa để phá vỡ sự ám thị của bọn họ."

Lam nhắm mắt lại. Cô cố gắng lặn sâu vào vùng tối của trí nhớ. Cô thấy mình mười tuổi, mặc chiếc váy màu xanh nhạt, đang đứng trước một cánh cổng lớn. Không phải cổng trường. Đó là cổng của một ngôi nhà cũ... có mùi hoa ngọc lan. Có tiếng cãi vã, tiếng đổ vỡ của thủy tinh, và tiếng khóc xé lòng của một người phụ nữ.

"Mẹ..." cô thì thầm.

Trong ký ức của Lam, mẹ cô luôn là người phụ nữ hiền hậu, lo lắng cho cô từng miếng ăn giấc ngủ. Nhưng người phụ nữ trong ký ức kia lại vô cùng hoảng loạn, bà đang cố gắng đẩy cô ra xa một người đàn ông có gương mặt bị che khuất bởi bóng tối.

"Chạy đi Lam! Đừng nhìn lại!" tiếng người phụ nữ hét lên.

Và rồi là một tiếng động mạnh. Ánh đèn pha ô tô lóe lên chói mắt. Mọi thứ chìm vào bóng tối.

Lam mở choàng mắt, hơi thở dồn dập. "Có một vụ tai nạn... nhưng không phải ngẫu nhiên. Bố tôi... không, người đàn ông đó..."

"Bố cậu bây giờ là ai?" Nguyên hỏi một câu khiến Lam sững sờ.

Cô nhận ra một điều kinh khủng: Cô không có bất kỳ tấm ảnh nào của bố từ mười năm trước. Mọi tấm ảnh gia đình đều bắt đầu từ sau vụ tai nạn. Người đàn ông mà cô gọi là bố suốt mười năm qua, người luôn im lặng đọc tờ báo giống hệt nhau vào mỗi sáng 1 tháng 9... là ai?

"Hệ thống này không chỉ ở trường học," Nguyên nhận định, giọng cậu run lên vì giận dữ. "Nó nằm ngay trong nhà cậu. Bố mẹ cậu... họ có thể là những người giám sát được thuê để giữ cậu trong vòng lặp."

Mọi thứ xung quanh Lam sụp đổ hoàn toàn. Căn nhà ấm cúng, bữa sáng thơm phức, sự quan tâm của mẹ... tất cả chỉ là một phần của vở kịch dài hạn? Cô cảm thấy mình như một con búp bê bị đặt trong một mô hình nhà giả, bị quan sát bởi những đôi mắt lạnh lùng từ phía sau tấm gương một chiều.

"Nguyên, tôi không còn nơi nào để đi nữa..." Lam gục đầu xuống bàn, tiếng khóc nghẹn ngào của cô khiến những người trong quán net cũng phải ngoái nhìn.

Khôi Nguyên không nói gì, cậu chỉ ôm lấy cô, để đầu cô tựa vào vai mình. Cậu biết rằng nỗi đau này quá lớn đối với một cô gái mười sáu tuổi. Cậu biết rằng cậu đang kéo cô vào một cuộc chiến chống lại những thế lực mà họ không thể tưởng tượng nổi. Nhưng cậu cũng biết, nếu không đi tiếp, Lam sẽ mãi mãi là "091", mãi mãi là một linh hồn bị đánh cắp.

"Cậu có tôi," Nguyên thì thầm. "Tôi không phải là một phần của thí nghiệm. Tôi chuyển đến đây là vì tôi đã tìm thấy tên cậu trong đống hồ sơ cũ của bố tôi – người cũng từng là bác sĩ ở trung tâm đó nhưng đã bị thủ tiêu vì định tiết lộ sự thật. Tôi đến đây để tìm cậu, Lam ạ. Tôi không phải là một sự tình cờ."

Lam ngẩng đầu nhìn Nguyên. Hóa ra, "lỗi hệ thống" này đã được chuẩn bị từ rất lâu. Cậu không phải chỉ là một gã ngốc nhảy qua cửa sổ. Cậu là người mang theo di nguyện của cha mình, là người duy nhất thực sự thuộc về phe cô.

"Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?" Lam hỏi, lau nước mắt, ánh mắt cô bắt đầu ánh lên sự kiên định của một người đã không còn gì để mất.

"Tối nay, chúng ta sẽ không về nhà," Nguyên nói, cậu tắt máy tính và thu dọn hồ sơ. "Chúng ta sẽ quay lại trường. Tập hồ sơ này chỉ là một phần. Toàn bộ dữ liệu gốc nằm trong máy tính của thầy giám thị. Nếu chúng ta lấy được nó, chúng ta có thể giải mã hoàn toàn 'khóa mã hóa' tâm lý trong đầu cậu và tố cáo bọn họ."

Họ bước ra khỏi quán net. Cơn mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo và đặc quánh hơi ẩm. Thành phố đã lên đèn, nhưng trong mắt Lam, những ánh đèn kia giờ đây giống như những con mắt đang dõi theo mỗi bước chân của cô.

Đêm hôm đó, ngôi trường Thanh Xuân hiện ra lừng lững dưới ánh trăng mờ, như một con quái vật đang ngủ say. Lam nhìn lên tầng 3, nơi văn phòng giám thị nằm im lìm trong bóng tối. Cô biết, khi bước vào đó, cô sẽ không bao giờ có thể quay lại là một Hạ Lam dửng dưng, cam chịu của trước đây nữa.

"Cậu sẵn sàng chưa?" Nguyên nắm lấy tay cô trước hàng rào sắt.

"Sẵn sàng," Lam đáp.

Cô nắm chặt cuốn sổ tay trong túi. Cuốn sổ từng ghi chép những trò bắt nạt, giờ đây sẽ là nơi ghi lại sự kết thúc của một đế chế đen tối. Cô không còn sợ ngày 1 tháng 9 nữa, vì cô biết rằng mình đang tiến về ngày 31 tháng 8 – ngày mà cô sẽ lấy lại chính mình.

Họ leo qua hàng rào, bóng hai người tan vào bóng tối của sân trường. Đêm nay, con số 091 sẽ không còn là một mã số bệnh nhân. Nó sẽ là mật mã để phá vỡ cái lồng kính đã giam cầm cô suốt mười năm qua.

Trên cao, mặt trăng bị mây che khuất, nhưng trong lòng Lam, một ngọn lửa đã được thắp lên. Ngọn lửa của sự thật, và ngọn lửa của một tình bạn vượt qua cả sự thao túng của thời gian. Cô bước đi bên cạnh Nguyên, cảm nhận thực tại đang rung chuyển dưới chân mình, sẵn sàng cho một cú nhảy cuối cùng vào vùng ký ức bị đánh cắp.