MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9Chương 13: Đột nhập văn phòng giám thị - Trò chơi trốn tìm sinh tử

8:00 Sáng Ngày 1 Tháng 9

Chương 13: Đột nhập văn phòng giám thị - Trò chơi trốn tìm sinh tử

2,005 từ · ~11 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy ngôi trường Thanh Xuân giống như một tấm màn nhung dày đặc, nuốt chửng mọi âm thanh của phố thị ồn ào bên ngoài. Đêm nay, những dãy hành lang vốn dĩ tràn ngập nắng và tiếng cười bỗng trở nên sâu hun hút, lạnh lẽo như những đường hầm trong một hầm mộ cổ. Hạ Lam cảm thấy lồng ngực mình thắt lại mỗi khi tiếng giày vải chạm nhẹ xuống nền gạch, vang vọng vào không trung rồi tan biến trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Khôi Nguyên đi phía trước, thân hình cao gầy của cậu lách qua những khe hở của bóng tối một cách điêu luyện. Cậu không còn vẻ nhí nhố thường ngày. Gương mặt cậu dưới ánh trăng mờ nhạt hiện lên sự căng thẳng tột độ, đôi mắt sắc sảo liên tục quan sát mọi ngóc ngách. Trên tay cậu là một chiếc đèn pin nhỏ đã được bọc một lớp vải mỏng để giảm độ sáng, chỉ còn lại một tia sáng yếu ớt đủ để soi lối đi.

"Cẩn thận, camera ở góc kia đã bị tôi làm nhiễu bằng thiết bị cầm tay, nhưng chúng ta chỉ có mười lăm phút trước khi hệ thống tự động khởi động lại," Nguyên thì thầm, giọng cậu trầm xuống và gấp gáp.

Lam gật đầu, lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm chuyện này. Đột nhập vào văn phòng của thầy giám thị – kẻ mà chỉ mới chiều nay thôi cô còn run sợ khi nhìn vào mắt ông ta. Nhưng nỗi sợ hãi về sự thật, về cái mã số "091" và cái quá khứ bị đánh cắp còn lớn hơn cả nỗi sợ bị bắt quả tang. Cô không muốn là một vật thí nghiệm. Cô muốn là một con người.

Họ leo lên cầu thang tầng 3. Mỗi bậc thang gỗ dường như đều đang rên rỉ dưới chân họ. Lam cảm giác như ngôi trường này đang sống, nó đang thở, và nó đang theo dõi từng bước chân của những kẻ đột nhập. Đến trước cánh cửa gỗ sồi nặng nề có tấm biển đồng ghi chữ "Phòng Giám thị", Nguyên dừng lại. Cậu lấy từ trong túi ra một bộ dụng cụ nhỏ, tay run run bắt đầu thao tác với ổ khóa điện tử.

Tách.

Tiếng chốt cửa mở ra nghe thanh mảnh nhưng trong không gian này, nó chẳng khác nào một tiếng sấm. Nguyên đẩy nhẹ cửa, hơi lạnh từ máy điều hòa chưa tắt hẳn phả ra, mang theo mùi thuốc lá nồng nặc và mùi giấy tờ cũ.

Bên trong văn phòng, mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp đến mức cực đoan. Trên chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ lim, một chiếc máy tính để bàn đời cũ vẫn đang để chế độ ngủ, đèn nguồn nhấp nháy một màu xanh lục ma quái. Xung quanh tường là những tủ tài liệu cao đụng trần, chứa đựng hồ sơ của hàng ngàn học sinh đã từng đi qua ngôi trường này.

"Tìm ổ đĩa mạng hoặc tập tin có tên 'Dự án Thanh Xuân'," Nguyên ra lệnh khẽ, cậu nhanh chóng ngồi xuống ghế, khởi động máy tính.

Lam tiến về phía các tủ hồ sơ. Cô bắt đầu kéo từng ngăn kéo ra. Tiếng kim loại va chạm khiến tim cô nhảy lên tận cổ họng. Cô tìm kiếm trong các mục chữ N, chữ L... nhưng không có gì liên quan đến 091 hay Nguyễn Hạ.

Bỗng nhiên, ánh mắt cô dừng lại ở một ngăn tủ nhỏ được khóa bằng mật mã số, nằm khuất sau bức chân dung của người sáng lập trường. Một sự thôi thúc kỳ lạ bảo cô rằng thứ cô cần đang ở đó.

"Nguyên, mật mã!" cô gọi nhỏ.

Nguyên nhìn sang, rồi cậu liếc nhìn tờ lịch để bàn của thầy giám thị. Ngày hôm nay là ngày 8 tháng 9. Cậu thử nhập: 0-1-0-9. Không được. Cậu nhập tiếp ngày sinh của Thùy mà cậu từng thấy trong danh sách lớp: 1-5-0-5. Vẫn không được.

Lam tiến lại gần, cô chạm tay vào những con số. Một ký ức xa xăm hiện về. Ngày 31 tháng 8. Ngày mà mẹ cô đã hét lên "Chạy đi Lam!".

Cô nhập: 3-1-0-8.

Cạch.

Cánh cửa tủ bật mở. Bên trong không phải là giấy tờ, mà là một dãy những lọ thuốc nhỏ không nhãn mác và một chiếc máy ghi âm cũ kỹ. Lam cầm chiếc máy ghi âm lên, ngón tay cô run rẩy nhấn vào nút Play.

Một giọng nói trầm đục, lạnh lùng vang lên. Là giọng của thầy giám thị mười năm trước:

"Bệnh nhân 091 – Nguyễn Hạ. Giai đoạn 2 của quá trình xóa bỏ ký ức gốc đã hoàn tất. Đối tượng bắt đầu chấp nhận thực tại mới mang tên Hạ Lam. Vòng lặp tâm lý được thiết lập thông qua các tác nhân bạo lực có kiểm soát. Nếu đối tượng có dấu hiệu phục hồi nhận thức, cần tăng cường cường độ ám thị vào mỗi ngày 1 tháng 9. Lưu ý: Sự xuất hiện của các biến số ngoài ý muốn có thể làm hỏng toàn bộ công trình..."

Lam cảm thấy đôi chân mình khuỵu xuống. Từng lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim cô. "Bạo lực có kiểm soát"... "Thực tại mới"... Hóa ra cuộc đời cô mười năm qua chỉ là một chuỗi những sự sắp đặt tàn nhẫn. Sự đau khổ của cô là "công trình" của họ.

"Lam, nhìn này!" Nguyên gọi, giọng cậu đầy kinh hãi.

Trên màn hình máy tính, Nguyên đã truy cập được vào hệ thống camera ẩn của toàn bộ ngôi trường. Nhưng đó không phải là camera hành lang. Đó là camera đặt bên trong từng lớp học, thậm chí là cả trong nhà vệ sinh và... phòng ngủ của một số học sinh tại ký túc xá.

Nhưng điều khủng khiếp nhất là một sơ đồ mạng lưới. Sơ đồ này nối từ trường Thanh Xuân đến trung tâm tâm lý cũ, và cuối cùng dẫn đến một địa chỉ mà Lam biết rất rõ.

Địa chỉ nhà cô.

"Họ không chỉ giám sát cậu ở trường," Nguyên thì thầm, gương mặt cậu tái bệch dưới ánh sáng màn hình. "Họ đã biến ngôi nhà của cậu thành một phòng thí nghiệm vệ tinh. Bố mẹ cậu... họ không phải là người giám sát được thuê. Họ là những người đã bán cậu cho dự án này để đổi lấy một cuộc sống giàu sang và sự xóa nợ."

Sự thật cuối cùng còn tàn khốc hơn cả cái chết. Những người mà Lam yêu thương nhất, những người mà cô luôn muốn quay về để tìm sự an ủi, hóa ra lại là những kẻ cai ngục nhẫn tâm nhất. Cô thấy mình như một con cá nằm trên thớt, bị mổ xẻ bởi chính những người sinh ra mình.

Bỗng nhiên, đèn hành lang vụt sáng. Một tiếng bước chân đều đặn, nặng nề vang lên từ phía cầu thang.

Cộp. Cộp. Cộp.

Tiếng thước gỗ gõ nhẹ vào lòng bàn tay. Một thói quen không thể nhầm lẫn của thầy giám thị.

"Hỏng rồi, ông ta quay lại!" Nguyên nhanh chóng rút chiếc USB ra khỏi máy tính, tắt màn hình. "Chúng ta phải đi ngay!"

Nhưng cửa văn phòng là lối duy nhất ra vào. Tiếng bước chân đã dừng lại ngay trước cửa. Lam nhìn quanh trong tuyệt vọng. Văn phòng tầng 3 không có lối thoát nào khác ngoài cửa sổ, nhưng phía dưới là sân bê tông cứng ngắc.

"Cửa sổ! Nhanh lên!" Nguyên đẩy Lam về phía cửa sổ sát đất.

"Nhưng... cao lắm Nguyên!"

"Tin tôi đi!" Nguyên lấy từ trong góc phòng một cuộn dây thừng cứu hỏa chuyên dụng. Có vẻ như cậu đã chuẩn bị cho tình huống này từ trước. Cậu móc một đầu vào chân bàn gỗ nặng nề, đầu kia quấn quanh eo Lam.

Tiếng chìa khóa tra vào ổ lạch cạch.

"Nhảy đi Lam! Tôi sẽ xuống ngay sau cậu!"

Lam nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Cô không còn sợ chết nữa. Nếu phải chết, cô muốn chết với tư cách là Nguyễn Hạ, chứ không phải là vật thí nghiệm 091. Cô lao mình ra khỏi cửa sổ. Cảm giác hụt hẫng và gió rít bên tai khiến cô muốn hét lên, nhưng cô cắn chặt môi. Sợi dây thừng căng ra, giữ cô lại giữa không trung trước khi cô chạm đất một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

Nguyên lao xuống ngay sau đó, cậu cắt dây thừng bằng một con dao nhỏ rồi nắm lấy tay cô chạy thẳng về phía hàng rào.

Phía sau họ, trên tầng 3, bóng dáng của thầy giám thị hiện ra bên khung cửa sổ. Ông ta đứng đó, im lặng nhìn theo hai bóng người đang tan biến vào bóng đêm. Ông ta không đuổi theo, không hô hoán. Ông ta chỉ đưa tay lên chỉnh lại cặp kính, một nụ cười khó hiểu hiện ra trên môi.

"Trò chơi trốn tìm thực sự... bây giờ mới bắt đầu," ông ta thì thầm vào chiếc máy ghi âm cầm tay.

Lam và Nguyên chạy cho đến khi hai lá phổi tưởng như nổ tung. Họ dừng lại ở một công viên vắng vẻ, dưới ánh đèn đường vàng vọt. Lam ngồi sụp xuống ghế đá, chiếc USB và máy ghi âm cũ kỹ vẫn được cô ôm chặt trong lòng.

"Nguyên... chúng ta không thể về nhà nữa," Lam nói, hơi thở đứt quãng.

"Tôi biết," Nguyên ngồi xuống cạnh cô, cậu quàng tay qua vai cô, che chở. "Đêm nay chúng ta sẽ đến chỗ một người bạn cũ của bố tôi. Ông ấy là người duy nhất tôi có thể tin tưởng bây giờ."

Lam nhìn lên bầu trời đêm. Mây đen đã tan, để lộ ra những vì sao lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Cô cảm thấy mình như vừa mới thực sự tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài mười năm. Thực tại này thật tàn khốc, đầy rẫy sự phản bội và nguy hiểm, nhưng ít nhất, nó là của cô.

Cô lật mở cuốn sổ tay, trang giấy trắng tinh giờ đây đã dính chút bụi đất và mồ hôi. Cô không viết gì cả. Cô chỉ xé nát trang giấy có dòng chữ "091" mà cô đã thấy trong hồ sơ, để mặc những mảnh vụn bay theo gió.

"Chào Nguyễn Hạ," cô tự nhủ với chính mình.

Nguyên nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và thương cảm. "Cậu mạnh mẽ lắm, Hạ. Mạnh mẽ hơn bất kỳ kịch bản nào họ từng viết cho cậu."

Đêm thứ Hai mang theo một bước ngoặt không thể quay đầu. Họ đã bước ra khỏi lồng kính, nhưng thế giới bên ngoài là một rừng rậm đầy thú dữ. Lam nắm chặt tay Nguyên, cảm thấy hơi ấm duy nhất còn sót lại trong cuộc đời mình.

Trò chơi trốn tìm này, cái giá phải trả chính là sự tồn tại. Và cô sẽ không thua. Cô sẽ không để họ reset cô thêm một lần nào nữa. Bởi vì giờ đây, cô đã biết mình là ai, và cô có một người bạn sẵn sàng đi cùng cô đến tận cùng của sự thật.

Ánh bình minh của ngày thứ Ba đang dần ló rạng ở phía chân trời, một màu đỏ rực rỡ như máu. Một ngày mới bắt đầu, không có tiếng chuông báo thức, chỉ có tiếng nhịp tim của hai kẻ trốn chạy đang khao khát được sống một cuộc đời thực sự.

"Đi thôi Hạ. Chúng ta còn cả một cuộc đời để lấy lại."

Lam gật đầu. Cô đứng dậy, bước đi về phía ánh sáng đang dần lan tỏa, bỏ lại sau lưng bóng tối của ngôi trường Thanh Xuân và những ký ức bị đánh cắp. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.