Bóng tối của rạng sáng ngày thứ Ba không còn mang lại cảm giác an toàn như những đêm trước. Sau khi thoát khỏi văn phòng giám thị, Hạ Lam — hay lúc này đã bắt đầu chấp nhận cái tên Nguyễn Hạ — cảm thấy mỗi gốc cây, mỗi cột đèn đường đều như đang mọc ra những đôi mắt theo dõi. Cô ngồi sau xe Khôi Nguyên, hai tay bám chặt lấy gấu áo cậu, hơi lạnh từ cơn mưa đêm vẫn còn thấm qua lớp vải, khiến cô không ngừng run rẩy.
Nguyên dẫn cô đến một khu phố cổ đã xuống cấp, nơi những căn nhà hình ống san sát nhau, dây điện chằng chịt như mạng nhện khổng lồ giăng trên đầu. Cậu dừng xe trước một hiệu sửa chữa đồng hồ cũ kỹ với tấm biển gỗ đã mục nát, chỉ còn lờ mờ ba chữ: "Vĩnh Cửu Đường".
"Chúng ta đến nơi rồi," Nguyên nói khẽ, giọng cậu khản đặc vì mệt mỏi.
Cậu gõ cửa theo một nhịp điệu kỳ lạ: ba nhịp ngắn, hai nhịp dài, rồi một nhịp gõ mạnh. Sau một hồi im lặng đáng sợ, tiếng lạch cạch của nhiều lớp khóa vang lên. Cánh cửa gỗ hé mở, một người đàn ông trung niên với mái tóc muối tiêu và đôi mắt đeo kính lúp chuyên dụng hiện ra. Ông nhìn Nguyên, rồi nhìn sang Lam đang đứng nép sau lưng cậu, ánh mắt ông thoáng hiện vẻ kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển thành sự cảnh giác.
"Vào đi, nhanh lên," ông chú nói, giọng trầm và đục.
Bên trong hiệu đồng hồ, không khí đặc quánh mùi dầu máy và tiếng tích tắc của hàng trăm cỗ máy thời gian đan xen vào nhau. Những chiếc đồng hồ quả lắc, đồng hồ vai bò, đồng hồ đeo tay... tất cả dường như đang cùng nhau tạo nên một nhịp đập kỳ quái, khiến Lam có cảm giác mình vừa bước vào một chiều không gian khác, nơi thời gian không bị thao túng bởi "Dự án Thanh Xuân".
"Đây là chú Thành, bạn thân nhất của bố tôi ngày trước," Nguyên giới thiệu khi họ đã ngồi xuống căn phòng phía sau chật chội nhưng ấm cúng. "Chú ấy là kỹ sư cơ khí chính xác, và cũng là người đã giúp bố tôi giải mã những tập tin đầu tiên về dự án đó."
Chú Thành rót cho hai đứa hai ly trà nóng. Hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi trà gừng cay nồng giúp Lam lấy lại chút tỉnh táo. Chú nhìn Nguyên, thở dài một tiếng dài thườn thượt.
"Cháu đã làm chuyện điên rồ, Nguyên ạ. Ta đã dặn cháu đừng quay lại đây, đừng dính dáng đến con bé này. Bọn chúng... bọn chúng không phải hạng người cháu có thể đối đầu bằng lòng dũng cảm của tuổi trẻ đâu."
"Nhưng cháu không thể bỏ mặc cô ấy, chú Thành!" Nguyên đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt cậu rực lửa. "Bố cháu đã chết vì muốn bảo vệ sự thật này. Cháu không muốn di nguyện của ông ấy bị vùi lấp trong cái đống hồ sơ thối nát kia. Nhìn đi chú, đây là những gì chúng cháu lấy được từ văn phòng của gã giám thị."
Nguyên đặt chiếc USB và chiếc máy ghi âm lên bàn. Chú Thành nhìn món đồ ấy như thể nhìn thấy một quả bom hẹn giờ. Đôi bàn tay gầy guộc của chú run rẩy khi cầm chiếc USB lên.
"Bố cháu... Khôi Minh... ông ấy là một thiên tài," chú Thành bắt đầu kể, giọng nghẹn lại. "Ông ấy không chỉ là bác sĩ tâm lý bình thường. Ông ấy là người đầu tiên phát hiện ra rằng thuốc an thần liều cao kết hợp với ám thị thính giác có thể bẻ gãy ký ức của một đứa trẻ. Nhưng ông ấy phát hiện ra điều đó quá muộn, khi 'Dự án Thanh Xuân' đã bắt đầu đi vào vận hành với nguồn vốn khổng lồ từ những kẻ giấu mặt."
Lam lắng nghe, tim cô thắt lại. "Tại sao họ lại chọn cháu? Tại sao lại là cháu?"
Chú Thành nhìn Lam bằng ánh mắt đầy thương cảm. "Vì cháu là 'số không'. Vụ tai nạn mười năm trước không phải là ngẫu nhiên, Hạ ạ. Bố cháu — bố thật của cháu — là một nhà báo điều tra đang theo đuổi đường dây tham nhũng giáo dục. Để bịt đầu mối, chúng đã dàn dựng vụ tai nạn. Mẹ cháu chết tại chỗ, còn cháu... cháu bị chấn thương sọ não, ký ức trở thành một tờ giấy trắng. Chúng thấy cháu là vật thí nghiệm hoàn hảo nhất: không gia đình, không ký ức, và có một bộ não đang trong quá trình tự chữa lành cực kỳ mạnh mẽ."
Lam cảm thấy thế giới như quay cuồng. Người đàn ông mà cô gọi là bố mười năm qua, hóa ra lại là một phần của những kẻ đã giết hại gia đình cô. Sự chăm sóc, sự im lặng, tất cả đều là một sự sỉ nhục khủng khiếp lên vong linh cha mẹ cô.
"Vậy Khôi Nguyên..." Lam nhìn sang người bạn bên cạnh.
"Bố của Nguyên là người đã điều trị cho cháu trong những ngày đầu," chú Thành tiếp tục. "Ông ấy nhận ra sự tàn độc của dự án nên đã cố tình để lại những 'khe hở' trong quá trình ám thị của cháu. Ông ấy đã cài đặt một mã lệnh ngầm vào tiềm thức của cháu, để khi có một tác động ngoại lực đủ mạnh — ví dụ như một người biết sự thật xuất hiện — vòng lặp sẽ bị phá vỡ. Đó là lý do vì sao khi Nguyên đến gần cháu, thời gian bắt đầu trôi tiếp."
Nguyên lặng đi. Cậu không ngờ rằng sự hiện diện của mình lại là một "chìa khóa" được bố cậu sắp đặt từ mười năm trước. Cậu không chỉ là người đi tìm sự thật, cậu chính là một phần của giải pháp mà bố cậu đã đánh đổi cả mạng sống để tạo ra.
"Bố cháu đã bị chúng sát hại vì ông ấy định đưa cháu đi trốn," chú Thành nói, những giọt nước mắt già nua lăn dài trên gò má nhăn nheo. "Chúng dàn dựng thành một vụ tự tử do áp lực công việc. Ta đã phải lẩn trốn trong hiệu đồng hồ này suốt mười năm, giả điên giả khùng để sống sót."
Chú Thành đứng dậy, mở một chiếc két sắt cũ kỹ được giấu sau đống linh kiện đồng hồ. Chú lấy ra một tệp tài liệu mỏng nhưng vô cùng quan trọng.
"Đây là những gì bố Nguyên để lại cho ta. Nó là sơ đồ của 'hệ thống máy chủ' tâm lý. Bọn chúng không dùng máy tính thông thường để điều khiển cháu, Hạ ạ. Chúng dùng một loại sóng âm tần số thấp phát ra từ hệ thống loa phóng thanh của trường và... từ chiếc đồng hồ treo tường trong phòng ngủ của cháu."
Lam rùng mình kinh hãi. Chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng cô, thứ tiếng tích tắc mà cô vẫn nghe mỗi đêm... hóa ra đó chính là máy thôi miên hằng ngày.
"Chúng ta phải làm gì bây giờ?" Nguyên hỏi, tay cậu nắm chặt thành nắm đấm.
"Chúng ta phải công khai chuyện này," chú Thành nói kiên định. "Nhưng không phải cho cảnh sát địa phương. Gần như toàn bộ hệ thống ở đây đã bị chúng mua chuộc. Chúng ta cần gửi dữ liệu này cho các tòa soạn báo lớn ở trung ương và các tổ chức bảo vệ trẻ em quốc tế. Nhưng trước đó, các cháu phải lấy được 'bản gốc' của bệnh án Nguyễn Hạ, thứ duy nhất chứng minh được danh tính thật của Hạ và sự tồn tại của dự án."
"Bản gốc đó ở đâu ạ?" Lam hỏi, ánh mắt cô hiện lên sự quyết tâm chưa từng có.
"Nó nằm ở căn hầm bí mật bên dưới thư viện trường Thanh Xuân. Đó là nơi đặt máy chủ trung tâm và là nơi thực hiện các ca 'điều chỉnh tâm lý' nặng nhất."
Căn hầm bí mật. Lam nhớ lại những lần cô đi ngang qua thư viện và luôn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo bốc lên từ phía sàn nhà. Cô cứ ngỡ đó là do hệ thống thông hơi cũ kỹ, nhưng hóa ra đó là nơi chứa đựng những ký ức bị đánh cắp của cô và có lẽ là của nhiều đứa trẻ khác nữa.
"Đêm mai," Nguyên nhìn Lam, giọng cậu chắc nịch. "Chúng ta sẽ quay lại đó một lần cuối. Chúng ta sẽ lấy lại bản gốc và đánh sập cái hệ thống khốn nạn đó."
"Cháu sẽ đi với cậu," Lam trả lời không do dự.
Đêm đó, chú Thành sắp xếp cho hai đứa ngủ lại ở gác mái của hiệu đồng hồ. Giữa hàng trăm tiếng tích tắc, lần đầu tiên Lam không thấy sợ hãi thời gian. Cô nằm nhìn lên trần nhà gỗ, cảm nhận sự tồn tại của chính mình — không phải là 091, không phải là Hạ Lam u sầu, mà là Nguyễn Hạ, con gái của một nhà báo chính trực.
"Hạ này," tiếng Nguyên vang lên từ phía góc phòng đối diện.
"Ơi?"
"Cậu có sợ không? Nếu ngày mai chúng ta không thành công..."
"Tôi không sợ nữa rồi," Lam nói, giọng cô trong trẻo và bình thản lạ lùng. "Dù chuyện gì xảy ra, ít nhất tôi đã biết mình là ai. Tôi đã biết có những người như bố cậu, như chú Thành, và như cậu đã chiến đấu vì tôi. Thế là đủ để tôi không bao giờ muốn quay lại vòng lặp nữa."
Nguyên im lặng một hồi lâu, rồi cậu nói khẽ: "Bố tôi đã làm đúng. Cậu thực sự là một điều kỳ diệu."
Trong bóng tối, Lam khẽ mỉm cười. Cô thấy lòng mình nhẹ bẫng. Những đồng minh trong bóng tối, những bí mật đau đớn và cả cái chết của cha mẹ... tất cả đang kết lại thành một động lực mạnh mẽ, đẩy cô về phía trước.
Ngày thứ Ba trôi đi trong sự tĩnh lặng trước cơn bão. Chú Thành giúp họ chuẩn bị các thiết bị cần thiết: đèn pin công suất cao, kìm cắt sắt và một loại thiết bị gây nhiễu sóng mà chú đã chế tạo suốt nhiều năm qua.
Khi nhìn những chiếc kim đồng hồ nhích dần về phía đêm muộn, Lam cảm thấy mỗi nhịp tích tắc đều là một lời cổ vũ. Thời gian không còn là kẻ thù, nó đã trở thành chứng nhân. Cô nắm chặt cuốn sổ tay trong túi — cuốn sổ giờ đây không còn là nơi ghi chép nỗi đau, mà là nơi cô sẽ ghi lại chiến thắng của sự thật.
"Sẵn sàng chưa, Nguyễn Hạ?" Nguyên đứng dậy khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm.
"Sẵn sàng, Khôi Nguyên."
Họ bước ra khỏi hiệu đồng hồ "Vĩnh Cửu Đường", tan vào màn sương mù của thành phố. Phía trước là ngôi trường Thanh Xuân, nơi trận chiến cuối cùng đang chờ đợi. Không còn trốn chạy, không còn reset. Chỉ có sự thật, hoặc là kết thúc mãi mãi.
Lam hít một hơi thật sâu không khí lạnh của đêm thu. Cô biết, sau đêm nay, hoặc cô sẽ được sống một cuộc đời thực sự dưới ánh mặt trời, hoặc cô sẽ trở thành một phần của những vì sao trên cao. Nhưng dù là gì, cô cũng sẽ không bao giờ hối hận vì đã chọn đi tiếp thay vì đứng lại trong sự bình yên giả dối của ngày 1 tháng 9.
Bước chân của hai kẻ đồng hành trẻ tuổi vang lên đều đặn trên vỉa hè, mạnh mẽ và quả cảm. Trận chiến với bóng tối đã thực sự bước vào hồi kết.