Đêm thứ Tư, bầu trời thành phố Thanh Xuân bị che phủ bởi những dải mây xám xịt, nặng nề như muốn sà xuống chạm vào đỉnh những tòa nhà cao tầng. Không khí đặc quánh hơi ẩm, báo hiệu một cơn bão lớn sắp đổ bộ. Nhưng đối với Nguyễn Hạ và Khôi Nguyên, cơn bão thực sự không nằm ở ngoài kia, mà nó đang nằm im lìm bên dưới nền gạch đá hoa của thư viện trường Thanh Xuân.
Họ đứng trước cổng sau của thư viện, nơi những bụi hoa giấy leo bám chằng chịt, tạo nên những bóng hình vặn vẹo dưới ánh đèn đường leo lét. Ngôi thư viện này vốn là một kiến trúc cổ từ thời Pháp thuộc, với những bức tường dày và hệ thống cửa sổ vòm cao vút. Ban ngày, nó là nơi yên bình nhất trường, nhưng đêm nay, nó hiện ra như một pháo đài cấm kỵ, canh giữ những bí mật đen tối nhất của con người.
"Cậu cầm lấy cái này," Nguyên đưa cho Hạ một chiếc tai nghe nhỏ. "Chú Thành đã thiết kế nó để chặn các tần số sóng âm lạ. Nếu chúng ta đi vào vùng phát sóng của hệ thống điều chỉnh tâm lý, cái này sẽ bảo vệ cậu khỏi bị thôi miên."
Hạ nhận lấy, cảm giác lớp kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt. Cô nhìn vào đôi mắt của Nguyên, thấy trong đó một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Cô không còn là cô gái nhút nhát đứng ở hành lang chờ đợi một xô nước đổ xuống đầu. Cô giờ đây là một chiến binh đang đi tìm lại linh hồn mình.
Họ lẻn vào bên trong qua một ô cửa thông gió ở tầng hầm mà Nguyên đã nới lỏng từ chiều. Không gian bên trong thư viện sực mùi giấy cũ, bụi bặm và một mùi gì đó rất lạ—mùi của ozone và hóa chất nồng nặc. Tiếng bước chân của họ bị nuốt chửng bởi những tấm thảm dày.
"Lối xuống hầm nằm sau kệ sách số 09," Hạ thì thầm, cô lục tìm trong ký ức vừa được đánh thức bởi lời kể của chú Thành.
Họ đẩy nhẹ kệ sách khổng lồ. Một tiếng động trầm đục vang lên, và phía sau đó hiện ra một cánh cửa sắt nặng nề, được bảo vệ bởi một hệ thống khóa vân tay và võng mạc hiện đại. Đây chính là lối vào "Dự án Thanh Xuân".
"Để đó cho tôi," Nguyên lấy ra một thiết bị bẻ khóa mà chú Thành đã chuẩn bị.
Những con số trên màn hình chạy liên tục, nhấp nháy xanh đỏ. Mồ hôi rịn ra trên trán Nguyên. Hạ đứng cảnh giới, tay nắm chặt cuộn dây thừng cứu hỏa trong túi. Cô cảm thấy sàn nhà dưới chân mình hơi rung nhẹ—một nhịp đập cơ khí đều đặn, như thể có một trái tim khổng lồ bằng thép đang hoạt động bên dưới.
Tạch. Cánh cửa sắt hé mở. Một luồng khí lạnh buốt tỏa ra, mang theo tiếng rầm rì của hàng trăm chiếc quạt tản nhiệt.
Họ bước xuống một cầu thang xoắn ốc sâu hun hút. Càng xuống sâu, ánh sáng càng trở nên xanh xao và ma quái. Khi xuống đến đáy, Hạ không khỏi kinh hoàng trước những gì hiện ra trước mắt. Đó không phải là một căn hầm chứa hồ sơ thông thường. Nó là một phòng thí nghiệm khổng lồ với những dãy máy chủ cao ngất, đèn tín hiệu nhấp nháy liên hồi như hàng ngàn con mắt quỷ.
Nhưng điều đáng sợ nhất nằm ở giữa căn phòng.
Đó là những chiếc buồng kính chứa đầy một loại chất lỏng màu xanh nhạt. Bên trong mỗi buồng là một học sinh đang trong trạng thái ngủ say, trên đầu họ là những chiếc mũ điện cực chằng chịt dây nhợ. Hạ nhận ra vài gương mặt quen thuộc—những học sinh từng đột ngột biến mất khỏi trường với lý do "chuyển trường vì bệnh" hoặc "đi du học".
"Họ không đi đâu cả..." Hạ nghẹn ngào, bàn tay cô run rẩy chạm vào mặt kính lạnh ngắt. "Họ vẫn ở đây, bị giam cầm trong những giấc mơ do máy tính điều khiển."
"Chúng là những linh hồn bị đóng băng," Nguyên rít qua kẽ răng, giọng cậu tràn đầy sự phẫn nộ. "Họ dùng những đứa trẻ này để thử nghiệm các thuật toán thao túng xã hội. Mỗi đứa trẻ ở đây là một dữ liệu sống."
Nguyên nhanh chóng lao về phía máy chủ trung tâm. Cậu cắm USB vào và bắt đầu quá trình sao chép dữ liệu gốc. "Hạ, tìm tủ hồ sơ màu bạc ở góc kia! Bản gốc bệnh án của cậu phải nằm ở đó."
Hạ chạy về phía tủ hồ sơ. Cô lục tìm trong điên cuồng. Chữ H... chữ N... Nguyễn Hạ. Đây rồi.
Cô rút ra một tập hồ sơ dày cộm, bên trong chứa đầy những tấm ảnh cô lúc nhỏ, những biểu đồ sóng não và cả những ghi chép lạnh lùng của thầy giám thị về từng lần cô cố gắng thoát khỏi vòng lặp.
“Đối tượng 091 có ý thức phản kháng cực cao. Đề xuất tăng cường ảo giác bạo lực để cưỡng chế reset.”
Hạ cảm thấy một luồng giận dữ bùng lên trong lồng ngực. Mười năm. Mười năm cô bị đối xử như một con chuột bạch. Cô nhìn vào tấm ảnh của cha mẹ ruột mình được đính kèm trong hồ sơ, đôi mắt họ hiền từ và chính trực. Cô ôm tập hồ sơ vào lòng, cảm giác như mình đang ôm lại chính mạng sống của cha mẹ mình.
Bỗng nhiên, toàn bộ hệ thống đèn trong hầm vụt tắt, nhường chỗ cho ánh sáng đỏ rực của đèn báo động.
"Ai đó đang cố tình truy cập trái phép vào hệ thống trung tâm?" Một giọng nói vang lên từ hệ thống loa âm trần. Không phải giọng thu âm, mà là giọng nói trực tiếp của thầy giám thị.
Hạ và Nguyên giật mình quay lại. Ở phía cuối hành lang máy chủ, bóng dáng thầy giám thị hiện ra, tay cầm chiếc thước gỗ quen thuộc, nhưng lần này ông ta mặc một chiếc áo choàng trắng của bác sĩ. Đi cạnh ông ta là hai người đàn ông cao lớn trong bộ đồ bảo hộ màu đen.
"Em thật sự khiến tôi ngạc nhiên đấy, Nguyễn Hạ," thầy giám thị thong thả bước tới, tiếng bước chân của ông ta vang vọng giữa những cỗ máy. "Và cả em nữa, Khôi Nguyên. Con trai của Khôi Minh. Cha em đã thất bại trong việc cứu con bé này, và giờ em cũng đang lặp lại sai lầm đó."
"Ông là một con quỷ!" Nguyên hét lên, tay vẫn không rời khỏi bàn phím máy tính đang sao chép dữ liệu.
"Quỷ dữ sao? Không, tôi là một kiến trúc sư của hòa bình," ông ta cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Hạ. "Thế giới ngoài kia đầy rẫy sự hỗn loạn và nỗi đau. Ở đây, các em được sống trong những vòng lặp an toàn, không có tương lai bất định, không có sự mất mát. Tôi chỉ đang bảo vệ các em khỏi sự tàn khốc của thời gian thôi."
"Ông bảo vệ chúng tôi bằng cách giết chết cha mẹ chúng tôi và biến chúng tôi thành những cái xác không hồn sao?" Hạ bước lên phía trước, tập hồ sơ trong tay cô rung lên vì giận dữ. "Tôi thà chết trong sự đau khổ của thực tại còn hơn được sống trong sự bình yên giả dối của ông!"
"Đáng tiếc," thầy giám thị ra hiệu cho hai kẻ bảo vệ. "Thí nghiệm này quá quý giá để bị phá hủy. Hãy đưa con bé vào buồng tái thiết lập. Còn cậu bé kia... xử lý đi."
Hai kẻ bảo vệ lao tới. Nguyên nhanh tay ném chiếc thiết bị gây nhiễu sóng của chú Thành xuống đất. Một tiếng nổ điện nhỏ vang lên, tạo ra một luồng xung điện mạnh khiến hệ thống máy chủ phát ra những tia lửa. Ánh sáng chớp tắt liên hồi, tạo ra một khung cảnh hỗn loạn.
"Chạy đi Hạ! Cầm lấy USB!" Nguyên hét lên, đẩy cô về phía lối thoát dự phòng mà cậu đã quan sát thấy trên bản đồ.
"Còn cậu?"
"Tôi sẽ chặn chúng lại! Đi ngay!"
Hạ nhìn Nguyên một giây cuối cùng—ánh mắt cậu chứa đựng một lời hứa rằng cậu sẽ không sao. Cô cắn chặt môi, ôm chặt hồ sơ và chiếc USB vừa hoàn thành sao chép, lao vào bóng tối của lối thoát hiểm.
Cô chạy trong những đường ống thông gió chật hẹp, hơi lạnh và bụi bặm làm cô ho sặc sụa. Phía sau cô, tiếng đổ vỡ và tiếng la hét của Nguyên vẫn còn vang vọng. Cô cảm thấy trái tim mình như bị xé rách. Cô muốn quay lại, muốn cùng cậu đối mặt, nhưng cô biết mình đang cầm thứ duy nhất có thể lật đổ toàn bộ tội ác này. Nếu cô bị bắt, sự hy sinh của cha mẹ cô, của cha Nguyên và của chính Nguyên sẽ trở nên vô nghĩa.
Hạ bò ra khỏi đường ống, nhận ra mình đang ở phía sau sân vận động của trường. Trời bắt đầu đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa xối xả như muốn gột rửa hết những nhơ nhớp của nơi này.
Cô không dừng lại. Cô chạy thẳng ra cổng trường, nơi chú Thành đang đợi sẵn trên chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ.
"Chú Thành! Cứu Nguyên với!" Hạ gào lên giữa màn mưa.
Chú Thành nhìn thấy bộ dạng tả tơi của Hạ và tập hồ sơ trên tay cô, sắc mặt chú biến đổi. "Nó đâu?"
"Cậu ấy còn kẹt ở dưới hầm!"
Vừa lúc đó, một tiếng nổ lớn phát ra từ phía thư viện. Những làn khói đen kịt bốc lên, bị màn mưa dập tắt ngay lập tức. Hệ thống điện của toàn bộ ngôi trường phụt tắt. Hạ đứng chết lặng, nhìn về phía tòa nhà thư viện đang chìm trong khói lửa.
"Lên xe ngay, Hạ! Chúng ta không còn thời gian!" Chú Thành kéo cô lên xe.
"Nhưng Nguyên..."
"Nó đã tính trước chuyện này rồi," chú Thành nói, giọng chú run lên. "Nó bảo nếu có chuyện, chú phải đưa cháu và dữ liệu này đi ngay lập tức. Đây là con đường duy nhất."
Chiếc xe lao đi trong màn đêm trắng xóa của cơn bão. Hạ ngồi ở ghế sau, toàn thân run rẩy, nước mưa hòa cùng nước mắt ướt đẫm gương mặt. Cô nhìn xuống tập hồ sơ "Nguyễn Hạ" và chiếc USB—những thứ đã đánh đổi bằng quá nhiều máu và nước mắt.
Đêm nay, căn hầm thư viện đã bị phá hủy, nhưng cô biết thầy giám thị và những kẻ đứng sau dự án sẽ không dừng lại dễ dàng như vậy. Và Khôi Nguyên... cô không dám nghĩ đến điều tồi tệ nhất.
Thời gian không còn quay lại nữa. Vòng lặp đã thực sự tan vỡ. Nhưng cái giá của sự tự do lại quá đắt đỏ. Hạ nhìn ra cửa sổ xe, thấy bóng dáng ngôi trường Thanh Xuân lùi xa dần, biến mất trong màn mưa đen kịt.
"Tôi sẽ quay lại," Hạ thì thầm vào khoảng không, bàn tay cô siết chặt chiếc USB đến trắng bệch. "Tôi sẽ không để bất kỳ linh hồn nào phải bị đóng băng thêm một lần nào nữa."
Trận chiến này mới chỉ đi được một nửa chặng đường. Nguyễn Hạ đã tìm thấy bản thân mình, nhưng cô đã mất đi người bạn duy nhất hiểu thấu linh hồn cô. Giữa cơn bão của thực tại, cô bắt đầu viết tiếp chương đời của mình bằng sự căm hờn và lòng quyết tâm sắt đá. Không còn là nạn nhân, cô giờ đây là kẻ báo thù mang theo sự thật.
Ngày thứ Năm sắp đến, và thế giới sẽ phải rúng động trước những gì cô đang nắm giữ.