733 từ · ~4 phút đọc
Đêm Thượng Hải chìm trong cơn mưa xối xả, những ánh đèn neon nhòe nhoẹt phản chiếu trên mặt đường nhựa đen kịt. Tại tầng thượng của khách sạn sáu sao lộng lẫy nhất thành phố, bầu không khí lại tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Diệp Khả Vi áp sát người vào tấm rèm nhung dày nặng, hơi thở cô duy trì ở nhịp độ tối thiểu. Trong bộ váy dạ hội đen xẻ cao khoe trọn đôi chân dài cực phẩm, không ai nghĩ rằng dưới lớp lụa mềm mại ở đùi cô lại là một bao súng bằng da thuộc và một con dao găm chế tác từ titan.
Mục tiêu của cô, Thẩm Quân Triệt, đang ngồi cách đó chưa đầy năm mét. Hắn ngồi trên chiếc ghế bành bọc da thủ công, một tay cầm ly rượu pha lê chứa thứ chất lỏng màu hổ phách, tay kia lơ đãng gõ nhịp trên mặt bàn gỗ gụ. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh, tạo nên những mảng tối đầy bí ẩn và quyền uy. Khả Vi siết chặt chuôi dao, đôi mắt vốn dĩ trong trẻo giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo của một kẻ đi săn. Đây là cơ hội duy nhất của cô. Chỉ cần một nhát đâm chính xác vào động mạch cổ, mọi nợ nần của gia tộc Diệp sẽ được xóa sạch.
Cô lao ra như một bóng ma, nhanh và dứt khoát. Thế nhưng, khi lưỡi dao chỉ còn cách mục tiêu một vài milimet, không gian dường như ngưng đọng. Thẩm Quân Triệt không hề né tránh, hắn chỉ khẽ nghiêng đầu, và với một tốc độ mà mắt thường khó lòng theo kịp, hắn tóm gọn lấy cổ tay cô. Một lực bóp cực mạnh khiến Khả Vi đau điếng, con dao titan rơi xuống thảm lông cừu không một tiếng động.
Hắn đứng dậy, thân hình cao lớn gần một mét chín đổ bóng xuống người cô, tạo nên một áp lực vô hình khiến lồng ngực Khả Vi thắt lại. Bằng một động tác dứt khoát, hắn xoay người cô lại, ép mạnh lưng cô vào mặt bàn đá lạnh buốt. Những ly rượu và giấy tờ bị gạt văng xuống sàn, tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch.
"Sát thủ của nhà họ Diệp chỉ có bấy nhiêu thôi sao?" Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn như tiếng gầm nhẹ của loài mãnh thú.
Khả Vi nghiến răng, cố gắng vùng vẫy nhưng hai tay đã bị hắn khóa chặt trên đỉnh đầu bằng một bàn tay duy nhất. Khoảng cách quá gần khiến cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với vị cay nồng của rượu Bourbon từ hơi thở của hắn. Ánh mắt xám tro của Thẩm Quân Triệt không có sự tức giận, mà chỉ có sự giễu cợt và một thứ dục vọng chiếm hữu đang âm ỉ cháy.
Hắn cúi sát xuống, chóp mũi hai người chạm nhẹ vào nhau. Khả Vi có thể cảm nhận được sức nóng từ cơ thể hắn đang xuyên qua lớp váy mỏng manh, đốt cháy làn da cô. "Giết tôi?" Hắn bật cười, một nụ cười tà mị khiến sống lưng cô lạnh toát. "Em nên học cách phục vụ tôi trên chiếc bàn này trước khi nghĩ đến việc cầm dao, Diệp tiểu thư."
Bàn tay rảnh rỗi của Quân Triệt không hề vội vàng, hắn dùng ngón trỏ lướt nhẹ từ xương quai xanh xuống khe ngực đầy đặn của cô, khiến Khả Vi run rẩy không kiểm soát được. Sự nhục nhã và một cảm giác kích thích lạ lẫm đan xen, khiến hơi thở cô dần trở nên dồn dập. Cô là kẻ đi giết hắn, nhưng tại sao lúc này, trái tim cô lại đập loạn nhịp vì sự đụng chạm của kẻ thù?
Đêm nay chỉ mới bắt đầu, và Khả Vi nhận ra rằng, cái chết có lẽ còn dễ dàng hơn nhiều so với việc phải đối mặt với người đàn ông đang ngự trị hoàn toàn trên cơ thể cô lúc này. Thẩm Quân Triệt không muốn mạng của cô, hắn muốn bẻ gãy ý chí của cô, biến cô thành một món đồ chơi lộng lẫy nhất trong bộ sưu tập tàn bạo của mình.