775 từ · ~4 phút đọc
Tiếng thủy tinh vỡ tan lúc nãy dường như vẫn còn âm vang trong màng nhĩ của Diệp Khả Vi, nhưng sự tĩnh lặng chết chóc sau đó còn đáng sợ hơn gấp bội. Thẩm Quân Triệt không vội vàng. Hắn buông đôi tay đang bị khóa chặt của cô ra, nhưng không phải để trả tự do, mà là để tì hai tay xuống mặt bàn, giam hãm cô hoàn toàn trong lồng ngực vững chãi của mình.
Khả Vi thở dốc, lồng ngực phập phồng chạm sát vào lớp áo sơ mi mỏng của hắn. Cô định vung tay tát vào khuôn mặt ngạo mạn kia, nhưng hắn đã nhanh hơn, nắm lấy cằm cô và ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro đầy áp chế.
"Đừng dùng đôi mắt đó nhìn tôi, Khả Vi. Nó chỉ khiến tôi muốn hủy hoại em nhiều hơn thôi."
Hắn quay người, thong thả đi về phía ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy có hoa văn chìm tinh xảo cùng một chiếc bút máy bằng vàng. Hắn ném tờ giấy lên mặt bàn, ngay cạnh nơi cô đang ngồi với dáng vẻ xốc xếch.
"Ký vào đây. Đây là con đường duy nhất để gia tộc của em không bị xóa sổ vào sáng ngày mai."
Khả Vi liếc nhìn tiêu đề của tờ giấy. Ba chữ "Khế Ước Nô" đập vào mắt khiến cô cảm thấy như bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Từng điều khoản hiện ra rõ ràng: Cô phải ở bên cạnh hắn 24/7, phục tùng mọi yêu cầu, không được phép rời đi nếu không có sự đồng ý, và quan trọng nhất – cô phải từ bỏ hoàn toàn thân phận sát thủ để trở thành "tài sản" riêng của Thẩm Quân Triệt.
"Anh nằm mơ đi!" Khả Vi nghiến răng, nhổ ra từng chữ. "Tôi thà chết chứ không bao giờ ký thứ rác rưởi này."
Thẩm Quân Triệt không hề ngạc nhiên trước sự phản kháng của cô. Hắn chậm rãi tiến lại gần, bàn tay thô ráp lướt dọc theo sống lưng trần của cô, nơi chiếc váy dạ hội đang bị kéo trễ xuống. Cảm giác lành lạnh từ đầu ngón tay hắn khiến cô rùng mình.
"Em có thể chết, tôi không cản. Nhưng em có nghĩ đến mười tám mạng người nhà họ Diệp đang bị bao vây ở ngoại ô không? Chỉ cần một cái búng tay của tôi, họ sẽ đi theo em ngay lập tức."
Sắc mặt Khả Vi trắng bệch. Hắn đã tính toán hết tất cả. Hắn không chỉ bắt được cô, mà còn nắm thóp cả điểm yếu duy nhất của cô. Sự giằng xé giữa lòng kiêu hãnh và trách nhiệm gia đình khiến cô nghẹt thở.
"Tôi cần một bằng chứng chắc chắn hơn mực bút." Quân Triệt đột nhiên lên tiếng, giọng hắn thấp xuống, mang theo một sự khao khát đầy dục tính.
Hắn cầm con dao titan dưới sàn lên, rạch nhẹ một đường ở đầu ngón tay mình, sau đó nắm lấy tay Khả Vi, ấn ngón tay cô vào lưỡi dao sắc lạnh. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra. Hắn áp ngón tay đang chảy máu của cô lên môi mình, nhấm nháp vị mặn chát của nó một cách chậm rãi, đôi mắt không rời khỏi gương mặt đang run rẩy của cô.
"Ký tên em bằng máu. Đó là cách duy nhất tôi tin vào lòng trung thành của một con mèo hoang."
Khả Vi run rẩy ấn ngón tay rướm máu xuống cuối tờ khế ước. Vết máu đỏ thẫm lan ra trên mặt giấy trắng tinh, trông như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa đêm đen. Ngay khi nét vẽ cuối cùng kết thúc, Quân Triệt đột ngột nhấc bổng cô lên, khiến cô thốt lên một tiếng kinh ngạc và theo bản năng vòng tay qua cổ hắn.
Hắn sải bước về phía chiếc giường king-size ở phía sau căn phòng.
"Khế ước đã lập. Bây giờ, chúng ta sẽ thực hiện điều khoản đầu tiên: Sự phục tùng tuyệt đối."
Hắn đặt cô xuống tấm đệm mềm mại, bóng hình to lớn che khuất hoàn toàn ánh sáng từ ô cửa sổ. Trong bóng tối lờ mờ, Khả Vi thấy hắn chậm rãi tháo chiếc cà vạt, ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa muốn thiêu rụi sự phản kháng cuối cùng của cô. Đêm nay, cô chính thức bước vào địa ngục, một địa ngục mang tên Thẩm Quân Triệt – nơi mà nỗi đau và sự khoái lạc chỉ cách nhau một sợi chỉ mong manh.