MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁi Tình Độc DượcChương 12

Ái Tình Độc Dược

Chương 12

647 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm đào tẩu bất thành giữa rừng sâu, Thẩm Quân Triệt không đưa Khả Vi trở lại phòng ngủ xa hoa trên tầng cao. Hắn kéo cô đi dọc theo một lối hành lang hẹp, tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất của dinh thự Thẩm gia. Khả Vi bị lôi đi trong sự im lặng đáng sợ, cổ tay cô vẫn còn in hằn dấu tay đỏ sẫm của hắn.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa thép nặng nề, được bảo mật bằng cả dấu vân tay lẫn võng mạc. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, cánh cửa mở ra một không gian ngập mùi bụi bặm và giấy cũ. Đây không phải là một căn phòng tra tấn như cô tưởng tượng, mà là một thư viện mật của gia tộc.

Quân Triệt đẩy cô vào trong, rồi thản nhiên thắp lên ngọn đèn dầu cũ trên bàn. Dưới ánh sáng leo lắt, hắn chỉ tay vào một chiếc rương gỗ mục nát nằm ở góc khuất nhất.

"Em muốn sự thật về mẹ mình? Tự mình mở ra đi."

Khả Vi run rẩy quỳ xuống, đôi tay mảnh mai cạy mở nắp rương. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có những lá thư tay đã ố vàng và một cuốn nhật ký bọc da. Khi lật mở từng trang, hơi thở của Khả Vi dường như ngưng trệ. Những dòng chữ trong đó không phải của mẹ cô, mà là của cha cô — Diệp lão gia.

Trong nhật ký, cha cô thừa nhận ông đã bí mật hợp tác với cha của Quân Triệt để tạo ra một con đường vận chuyển vũ khí ngầm. Nhưng kẻ thực sự ra lệnh giam cầm mẹ cô không phải là Thẩm gia, mà chính là người chú ruột mà cô hằng kính trọng — Diệp Trọng. Ông ta muốn ép cha cô giao ra mật mã kho hàng, nên đã vu oan cho Thẩm gia để mượn tay Khả Vi tiêu diệt đối thủ, đồng thời trừ khử cả gia đình cô nhằm độc chiếm gia sản.

"Tại sao... tại sao anh không nói sớm hơn?" Khả Vi nghẹn ngào, cuốn nhật ký rơi khỏi tay.

Quân Triệt tiến lại từ phía sau, ôm lấy cô vào lòng. Sự ấm áp từ lồng ngực hắn bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của cô. "Vì tôi muốn em tự mình nhìn thấy. Nếu tôi nói, liệu một sát thủ đầy thù hận như em có tin không?"

Khả Vi xoay người lại, vùi đầu vào ngực hắn mà khóc nức nở. Hóa ra bấy lâu nay cô chỉ là một quân cờ trong tay người thân ruột thịt, và người đàn ông cô coi là kẻ thù lại là người duy nhất đang che giấu nỗi đau để bảo vệ cô.

Quân Triệt nâng cằm cô lên, dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt nóng hổi. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự tàn bạo, mà là một loại dục vọng trầm lắng nhưng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn đẩy cô nằm xuống đống thảm cũ giữa mật thất đầy bụi bặm.

"Khả Vi, nợ máu giữa cha chúng ta đã kết thúc bằng sự thật này. Nhưng nợ tình giữa tôi và em... em phải trả cả đời."

Hắn chiếm đoạt cô ngay giữa không gian linh thiêng và u tối của tổ tiên, như thể muốn dùng sự hoan lạc này để tẩy rửa mọi hận thù cũ nát. Nụ hôn của hắn dịu dàng hơn, nhưng sự chiếm hữu lại sâu sắc hơn, len lỏi vào từng tế bào của cô. Trong bóng tối của mật thất, Khả Vi không còn muốn chạy trốn nữa. Cô ôm chặt lấy vai hắn, để mặc bản thân đắm chìm trong sự cuồng nhiệt của người đàn ông đã thay đổi toàn bộ vận mệnh của mình.