766 từ · ~4 phút đọc
Màn đêm bao trùm lấy dinh thự Thẩm gia như một tấm lụa đen kịt, lạnh lẽo. Sau trận cuồng nhiệt đẫm nước mắt, Thẩm Quân Triệt đã chìm vào giấc ngủ sâu do sự kiệt sức và tác dụng của loại thuốc an thần nhẹ mà Khả Vi đã bí mật pha vào ly rượu vang từ trước đó. Đứng trước ban công, cô nhìn xuống vực thẳm sâu thẳm dưới chân đồi, lòng đau như cắt. Sự thật về mẹ cô giống như một hố đen, nuốt chửng chút niềm tin yếu ớt cô vừa dành cho người đàn ông này.
Khả Vi lẳng lặng mặc lại bộ đồ đen gọn gàng của mình. Cô không mang theo trang sức, không mang theo hồng ngọc, chỉ mang theo khẩu súng Browning bạc và mảnh ngọc bội vỡ của mẹ. Cô biết, bước ra khỏi cánh cửa này, cô và hắn sẽ chính thức trở thành người dưng, hoặc tệ hơn, là kẻ thù sinh tử.
Bằng kỹ năng của một sát thủ hàng đầu, cô vô hiệu hóa hệ thống cảm biến ở hành lang và đu mình xuống từ cửa sổ tầng ba bằng một sợi dây thừng bện từ ga giường. Gió rít qua tai, cái lạnh thấm vào da thịt nhưng không lạnh bằng trái tim cô lúc này. Khi chân vừa chạm đất, Khả Vi chạy bán sống bán chết về phía rừng thông phía sau biệt thự, nơi có một con đường mòn dẫn ra quốc lộ mà cô đã nghiên cứu kỹ qua bản đồ.
Tuy nhiên, cô đã đánh giá thấp sự nhạy bén của "con sói" Thẩm Quân Triệt.
Chưa đầy ba mươi phút sau, tiếng còi báo động xé toạc sự tĩnh lặng của khu rừng. Những ánh đèn pha từ dàn xe Land Rover cực mạnh quét qua các tán cây như những con mắt tử thần. Khả Vi vừa chạy vừa thở dốc, lồng ngực đau buốt như sắp nổ tung. Phía trước cô là một vách đá dốc đứng nhìn xuống dòng sông cuồn cuộn, và phía sau là tiếng động cơ gầm rú ngày một gần.
Một chiếc xe đen dẫn đầu lao tới, phanh gấp tạo nên một đường rãnh sâu trên mặt đất. Thẩm Quân Triệt bước xuống xe, áo sơ mi phanh ngực, mái tóc rối bời và đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Hắn không cầm súng, nhưng sát khí tỏa ra từ hắn còn đáng sợ hơn bất kỳ vũ khí nào.
"Diệp Khả Vi! Em giỏi lắm, dám đánh thuốc mê cả tôi?" Giọng hắn vang lên giữa rừng đêm, trầm đục và run rẩy vì sự phản bội. "Bước lại đây, trước khi tôi mất kiên nhẫn và san bằng khu rừng này để tìm em."
Khả Vi đứng sát mép vực, họng súng Browning hướng thẳng về phía lồng ngực hắn. "Đừng bước tới! Thẩm Quân Triệt, nợ máu giữa chúng ta đã quá sâu rồi. Để tôi đi, hoặc là tôi chết ở đây!"
Quân Triệt nhìn họng súng đang run rẩy trong tay cô, hắn không dừng lại mà vẫn chậm rãi tiến tới, từng bước một đầy áp chế. "Chết? Em nghĩ cái chết có thể giúp em thoát khỏi tôi sao? Ngay cả khi em chỉ còn là một cái xác, tôi cũng sẽ đem em về giam trong quan tài bằng vàng của nhà họ Thẩm."
Hắn tiến sát đến mức nòng súng đã chạm vào ngực trái của mình. Ánh mắt hắn khóa chặt lấy cô, một sự chiếm hữu điên cuồng và tuyệt vọng bùng cháy. Hắn bất ngờ đưa tay chộp lấy cổ tay cô, tước vũ khí chỉ trong một cái chớp mắt rồi vật ngã cô xuống nền đất đầy lá khô và sỏi đá.
Hắn đè nghiến cô dưới thân mình, hơi thở hỗn hển hòa quyện vào nhau. "Em muốn trốn? Để tôi xem em lấy sức đâu mà trốn!"
Hắn thô bạo chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng mùi vị đắng cay và sự trừng phạt. Giữa khu rừng hoang dã, dưới ánh đèn pha chói lòa của dàn xe bao vây xung quanh, hắn tước đoạt sự tự do của cô một lần nữa bằng một sự cuồng nhiệt tàn nhẫn nhất. Khả Vi kiệt sức, cô không còn sức để khóc, chỉ biết nhìn lên bầu trời đêm tối tăm, nhận ra rằng xiềng xích của người đàn ông này không nằm ở sợi dây chuyền hay căn phòng kín, mà nằm ngay trong hơi thở và dòng máu đang chảy trong người cô.