MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁi Tình Độc DượcChương 10

Ái Tình Độc Dược

Chương 10

795 từ · ~4 phút đọc

Tiếng gió rít qua khe cửa kính của chuyên cơ riêng đưa họ từ Macao trở về Thượng Hải. Thẩm Quân Triệt ngồi đối diện Khả Vi, ánh mắt hắn không rời khỏi sợi dây chuyền hồng ngọc trên cổ cô — thứ mà sau đêm qua, dường như đã trở thành một dấu ấn định mệnh.

"Hôm nay, em sẽ bước vào Thẩm gia với tư cách là người phụ nữ của tôi, không phải một vệ sĩ, càng không phải một tù nhân," Quân Triệt lên tiếng, giọng hắn trầm thấp nhưng chứa đựng sự cảnh báo ngầm về những giông bão sắp tới.

Biệt thự chính của nhà họ Thẩm nằm biệt lập trên một ngọn đồi, cổ kính và u nghiêm như một pháo đài. Khi bước vào sảnh chính, Khả Vi cảm nhận được hàng chục ánh mắt dò xét, khinh miệt từ những thành viên trong dòng tộc. Ngồi ở vị trí chủ tọa là bà Phương Thúy, gương mặt bà vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ, bên cạnh là Tống Giai Kỳ với đôi mắt đỏ hoe vì uất ức.

"Quân Triệt, con mang một sát thủ về đây để sỉ nhục dòng tộc sao?" Một trưởng bối trong nhà đập bàn đứng dậy.

Quân Triệt không đáp, hắn thản nhiên kéo ghế cho Khả Vi ngồi xuống ngay cạnh mình, vị trí vốn chỉ dành cho chính thê. Hắn đan chặt năm ngón tay vào tay cô, sự lạnh lẽo từ chiếc nhẫn gia tộc trên tay hắn chạm vào da thịt cô như một lời tuyên bố chủ quyền tuyệt đối.

"Ai có ý kiến, có thể rời khỏi Thẩm gia ngay lập tức," câu nói ngắn gọn của hắn khiến cả căn phòng rơi vào im lặng chết chóc.

Bà Phương Thúy khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến Khả Vi rùng mình. "Được thôi, nếu con đã quyết định. Nhưng Diệp tiểu thư, liệu cô có đủ can đảm để nghe về 'món quà' mà nhà họ Thẩm đã dành cho mẹ cô năm xưa không?"

Khả Vi sững người. Mẹ cô đã mất tích kể từ khi cô còn nhỏ, và tổ chức cũ luôn nói rằng bà đã chết trong một vụ tai nạn. Bà Phương Thúy ra hiệu cho người hầu mang ra một hộp gỗ cũ kỹ. Bên trong là một mảnh ngọc bội vỡ đôi — kỷ vật duy nhất của mẹ Khả Vi.

"Bà ấy không chết vì tai nạn. Bà ấy bị bắt giam ở mật thất dưới chân đồi này suốt mười năm chỉ để ép cha cô giao ra bản đồ kho vũ khí. Và người ra lệnh..." Bà phu nhân nhìn về phía Quân Triệt, "chính là cha của Quân Triệt."

Khả Vi cảm thấy trời đất quay cuồng. Người đàn ông cô đang yêu, người đang nắm chặt tay cô, lại là con trai của kẻ đã giam cầm và hành hạ mẹ cô? Sự thật này giống như một nhát dao chí mạng đâm vào trái tim vốn đã đầy thương tích của cô.

Cô run rẩy đứng dậy, định hất tay Quân Triệt ra, nhưng hắn lại siết chặt hơn, đôi mắt xám tro hiện lên vẻ đau đớn xen lẫn điên cuồng. "Khả Vi, nghe tôi giải thích..."

"Giải thích gì đây? Rằng tôi đang nằm trên giường của kẻ thù truyền kiếp sao?" Khả Vi hét lên, nước mắt rơi lã chã.

Quân Triệt không nói lời nào, hắn thô bạo bế thốc cô lên trước sự chứng kiến của cả dòng họ, sải bước dài về phía phòng ngủ cũ của hắn ở tầng cao nhất. Hắn đá văng cánh cửa, ném cô xuống chiếc giường lớn, sau đó khóa chặt cửa lại.

Cơn ghen tuông, nỗi lo sợ bị hận thù chia cắt và dục vọng chiếm hữu bùng nổ. Hắn đè chặt hai tay cô xuống gối, hơi thở gấp gáp phả vào mặt cô. "Tôi không chọn được cha mình, nhưng tôi có thể chọn em! Cho dù em có hận tôi, tôi cũng sẽ giam cầm em ở bên cạnh, đời này kiếp này em đừng hòng rời đi!"

Hắn thô bạo tước đoạt lớp áo của cô, nụ hôn lần này mang theo vị mặn của nước mắt và sự tuyệt vọng tột cùng. Trong sự va chạm mãnh liệt của hai cơ thể đang mang nặng nợ máu, Khả Vi vừa muốn đẩy hắn ra, vừa muốn ôm chặt lấy hắn. Nỗi đau thể xác hòa quyện với nỗi đau tinh thần, biến đêm ra mắt Thẩm gia thành một cuộc hoan lạc đẫm máu và nước mắt. Ranh giới giữa yêu và hận đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại sự chiếm đoạt điên cuồng để khỏa lấp vực thẳm giữa hai người.