MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁi Tình Độc DượcChương 9

Ái Tình Độc Dược

Chương 9

828 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn rực rỡ của những sòng bài tại Macao không làm mờ đi được sự u ám trong lòng Khả Vi. Cô đứng trước gương trong căn phòng Tổng thống, chỉnh lại chiếc mặt nạ ren đen che nửa khuôn mặt. Hôm nay, cô không xuất hiện với tư cách là người tình của Thẩm Quân Triệt, mà là "vệ sĩ bóng đêm" của hắn tại buổi dạ tiệc hóa trang kín tiếng dành cho các ông trùm vùng viễn đông.

Quân Triệt bước đến từ phía sau, hắn diện một bộ tuxedo màu rượu vang, đeo mặt nạ bạc hình sói. Hắn không nói lời nào, chỉ chậm rãi đeo vào cổ cô một sợi dây chuyền đính viên hồng ngọc lớn như giọt máu. "Tối nay, mắt không được rời khỏi tôi một giây nào," hắn thầm thì, ngón tay lướt qua làn môi đỏ mọng của cô, "và tuyệt đối không được để bất kỳ ai chạm vào em."

Bước vào sảnh tiệc, sự náo nhiệt và mùi nước hoa đắt tiền vây lấy họ. Giữa đám đông, một người phụ nữ trong bộ váy trắng tinh khôi như thiên nga lướt tới. Cô ta tháo mặt nạ, để lộ gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu kỳ.

"Triệt, đã lâu không gặp. Bác gái nói anh sẽ mang theo 'quà tặng' của gia đình họ Diệp đi cùng, không ngờ là thật."

Đó là Tống Giai Kỳ, tiểu thư của tập đoàn vận tải biển đứng đầu khu vực, cũng là người được bà Phương Thúy nhắm cho vị trí con dâu nhà họ Thẩm. Cô ta nhìn Khả Vi với ánh mắt khinh miệt: "Một sát thủ thất bại lại được giữ lại làm sủng vật, anh Triệt thật biết cách thay đổi khẩu vị."

Quân Triệt vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng bàn tay hắn siết chặt eo Khả Vi như một lời khẳng định ngầm. Khả Vi không đáp trả bằng lời nói, bản năng của cô đang dồn về phía một tay phục vụ đang bưng khay rượu tiến lại gần. Cô nhận ra một chi tiết nhỏ: ngón tay của hắn không có vết chai của người làm việc nặng, mà lại có vết hằn sâu của kẻ thường xuyên bóp cò súng.

Khi Giai Kỳ đưa tay định lấy ly rượu vang để mời Quân Triệt, Khả Vi nhanh như cắt đã vươn tay ra, gạt phăng ly rượu xuống sàn trước khi nó kịp chạm vào tay bất kỳ ai. Ly rượu vỡ tan, chất lỏng màu đỏ sẫm bắn lên chân váy trắng của Giai Kỳ, khói trắng bốc lên nhẹ từ thảm cho thấy nồng độ độc chất cực mạnh.

Sự hỗn loạn nổ ra. Quân Triệt lập tức rút súng, nhưng Khả Vi đã lao lên trước. Cô tung một cú đá xoay người hạ gục tên phục vụ, giật lấy con dao găm hắn giấu dưới khay rượu. Trong bóng tối của những ánh đèn flash rộn ràng, Khả Vi chiến đấu như một vũ công tử thần, bảo vệ Quân Triệt khỏi vòng vây của ba kẻ sát thủ cải trang.

Sau khi hiện trường được kiểm soát, Giai Kỳ đứng run rẩy trong góc phòng, còn Quân Triệt thì nhìn Khả Vi với ánh mắt phức tạp. Hắn tiến lại gần, phớt lờ tất cả mọi người, dùng khăn tay lau đi một vệt máu nhỏ bắn lên gò má cô.

"Em cứu tôi thêm một lần nữa," hắn nói, giọng khàn đặc vì sự phấn khích lẫn cuồng nhiệt.

Hắn không đưa cô về phòng mà kéo cô vào một căn phòng nghỉ trống ngay phía sau sảnh tiệc. Cánh cửa vừa đóng sập, Quân Triệt đã ép cô lên bàn trang điểm, gạt phăng những lọ nước hoa đắt tiền xuống đất. Hắn thô bạo lột bỏ chiếc mặt nạ của cô, đôi mắt xám tro giờ đây chỉ còn lại ngọn lửa dục vọng không thể kiềm chế.

"Giai Kỳ là vị hôn thê của anh sao?" Khả Vi hổn hển hỏi, sự ghen tuông bấy lâu nay bộc phát.

"Cô ta không là gì cả," Quân Triệt gầm nhẹ, hắn cắn vào vành tai cô, bàn tay luồn vào váy, cảm nhận sự nóng rực của làn da cô sau trận chiến. "Trong mắt tôi, chỉ có em mới đủ tư cách đứng cạnh tôi, dù là ở thiên đường hay địa ngục."

Dưới ánh đèn neon lập lòe từ cửa sổ nhìn ra Macao sầm uất, hắn chiếm đoạt cô với một sự mãnh liệt chưa từng có, như thể muốn dùng sự hoan lạc này để lấp đầy nỗi sợ mất cô vừa rồi. Khả Vi run rẩy ôm chặt lấy vai hắn, móng tay cắm sâu vào da thịt người đàn ông này. Cô nhận ra, giữa họ giờ đây không chỉ là khế ước, mà là một loại sợi dây liên kết đẫm máu và đam mê không thể đứt rời.