MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁi Tình Độc DượcChương 8

Ái Tình Độc Dược

Chương 8

734 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc thanh trừng đẫm máu, danh tiếng của Diệp Khả Vi không còn là một sát thủ ẩn danh mà đã trở thành "Bóng hồng của Thẩm gia". Tuy nhiên, sự yên bình trong vòng tay của Thẩm Quân Triệt không kéo dài được lâu. Sáng hôm đó, một chiếc Rolls-Royce cổ điển tiến vào khuôn viên biệt thự, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng ngoại ô.

Người bước xuống xe là bà Phương Thúy — phu nhân đứng đầu Thẩm tộc, mẹ ruột của Quân Triệt. Bà là người phụ nữ mang vẻ đẹp sắc sảo, quý phái nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lạnh lùng của một kẻ đã kinh qua trăm trận chiến trên thương trường và cả thế giới ngầm.

Trong phòng khách sang trọng, bà Phương Thúy nhấp một ngụm trà, ánh mắt quét qua Khả Vi đang đứng cạnh Quân Triệt như thể đang đánh giá một món hàng. Khả Vi hôm nay diện chiếc váy cổ cao màu đen, dù kín đáo nhưng vẫn không giấu được khí chất bướng bỉnh vốn có.

"Quân Triệt, con giữ lại con gái của nhà họ Diệp bên cạnh, chẳng khác nào nuôi một con rắn độc trong nhà," Bà phu nhân đặt tách trà xuống bàn, âm thanh va chạm khô khốc khiến không khí đông cứng lại.

Thẩm Quân Triệt thản nhiên vòng tay qua vai Khả Vi, kéo cô ngồi xuống cạnh mình, một hành động công khai bảo vệ trước mặt mẹ mình. "Rắn hay chim sơn ca, điều đó phụ thuộc vào cách con thuần phục. Mẹ không cần lo lắng."

Bà Phương Thúy cười nhạt, ánh mắt chuyển sang nhìn thẳng vào Khả Vi: "Diệp tiểu thư, cô nghĩ một người đàn ông như con trai tôi sẽ si mê một kẻ từng định lấy mạng nó được bao lâu? Sự mới mẻ rồi cũng sẽ qua, lúc đó thứ còn lại chỉ là nợ máu giữa hai gia tộc."

Khi Quân Triệt bị gọi đi xử lý một cuộc điện thoại khẩn cấp, bà Phương Thúy ra hiệu cho Khả Vi lại gần. Bà đưa ra một tấm séc trắng và một hộ chiếu đã được làm mới hoàn toàn. "Rời khỏi đây, tôi sẽ đảm bảo gia đình cô được an toàn ở nước ngoài. Nếu không, tôi sẽ khiến Quân Triệt phải tận mắt thấy cô biến mất."

Khả Vi nhìn tấm séc, trái tim cô thắt lại. Đây là lối thoát mà cô từng mơ ước, nhưng tại sao lúc này cô lại cảm thấy do dự? Hình ảnh Quân Triệt chắn đạn cho cô trên tàu, nụ hôn nồng cháy của hắn đêm qua... tất cả khiến chân cô như đóng đinh tại chỗ.

Đúng lúc đó, Quân Triệt quay lại. Hắn nhìn thấy tấm séc trên bàn, sắc mặt lập tức trở nên u ám. Hắn bước tới, thô bạo xé nát tấm séc trước mặt bà phu nhân, sau đó nắm lấy tay Khả Vi, lôi cô lên lầu trong sự ngỡ ngàng của những người có mặt.

Vừa bước vào phòng ngủ, hắn đá văng cánh cửa và ép cô vào vách tường. Cơn ghen tuông và nỗi sợ mất mát bùng nổ trong đôi mắt xám tro.

"Em đã định cầm lấy nó sao? Em muốn rời bỏ tôi?" Hắn gầm lên, bàn tay siết chặt lấy cổ tay cô đến mức để lại vết hằn đỏ.

"Tôi..." Khả Vi chưa kịp giải thích, đôi môi tàn bạo của hắn đã giáng xuống, nghiền nát mọi lời định nói. Nụ hôn lần này mang theo sự trừng phạt và nỗi lo âu tột độ. Hắn thô bạo xé toạc lớp vải lụa của chiếc váy, để lộ làn da trắng nõn đang run rẩy dưới sự cuồng nhiệt của hắn.

Hắn nhấc bổng cô lên, ép cô vào cánh cửa gỗ, bắt cô phải đối diện với sự chiếm hữu điên rồ của mình dưới ánh sáng ban ngày. "Nghe cho rõ đây, Khả Vi. Ngay cả mẹ tôi cũng không thể mang em đi. Em là của tôi, cho đến hơi thở cuối cùng."

Trong sự va chạm mãnh liệt của cơ thể, Khả Vi cảm nhận được sự chiếm hữu của Quân Triệt đã không còn đơn thuần là tình dục, mà là một loại khế ước linh hồn đáng sợ. Cô cay đắng nhận ra, mình đã không còn đường lui.