747 từ · ~4 phút đọc
Bóng tối của căn hầm dường như nuốt chửng lấy những giọt nước mắt cuối cùng của Khả Vi. Thẩm Quân Triệt không cho cô thời gian để sụp đổ. Hắn nắm lấy cằm cô, ép cô phải nhìn vào màn hình camera giám sát đang hiển thị một đoàn xe đen bí mật đang tiến về phía ngoại ô — đó chính là sào huyệt của tổ chức cũ mà cô từng liều chết phụng sự.
"Em có hai lựa chọn." Quân Triệt thong thả đứng dậy, hắn rút từ trong túi áo ra một khẩu súng Browning bạc tinh xảo, đặt mạnh lên mặt bàn đá ngay trước mặt cô. "Hoặc là ngồi đây, chờ tôi mang đầu của những kẻ phản bội đó về. Hoặc là đi cùng tôi, tự tay kết thúc trò đùa ác độc này."
Khả Vi nhìn khẩu súng, rồi nhìn vào đôi mắt xám tro đầy thách thức của hắn. Cảm giác bị lừa dối suốt năm năm qua biến thành một ngọn lửa hận thù rực cháy trong lồng ngực. Cô không chọn sự bảo vệ, cô chọn sự báo thù.
Cô cầm khẩu súng lên, động tác lên đạn thuần thục và dứt khoát đến mức Quân Triệt phải khẽ nhếch môi tán thưởng. Hắn tiến lại gần, vòng tay qua eo cô từ phía sau, bàn tay hắn phủ lên đôi bàn tay đang cầm súng của cô.
"Tốt lắm. Hãy để bọn chúng thấy, con mèo nhỏ của tôi khi xòe móng vuốt sẽ đáng sợ thế nào."
Trận chiến nổ ra trong một cơn mưa rừng tầm tã. Khả Vi như một bóng ma trong đêm, di chuyển qua từng gốc cây, mỗi phát súng nổ ra đều mang theo sự uất hận dồn nén. Quân Triệt đi ngay phía sau cô, hắn không can thiệp, chỉ im lặng như một vị thần chết bảo hộ, hạ gục bất cứ kẻ nào có ý định đánh lén cô từ phía sau. Khả Vi nhận ra, dù là kẻ thù hay người tình, chỉ có đứng bên cạnh người đàn ông này, cô mới thực sự cảm nhận được sức mạnh tuyệt đối.
Khi kẻ đứng đầu tổ chức — người mà cô từng gọi là "Thầy" — quỳ rạp dưới họng súng của cô với vết thương ở chân, hắn cười điên cuồng: "Khả Vi, em nghĩ Thẩm Quân Triệt tốt đẹp sao? Hắn giữ em lại cũng chỉ vì cơ thể em thôi!"
Đoàng!
Phát súng của Khả Vi không trúng tim, mà trúng vào vai hắn, cắt đứt lời nói dối tiếp theo. Cô tiến lại gần, đôi mắt đỏ ngầu: "Dù hắn muốn gì, ít nhất hắn cũng không lừa dối tôi về việc hắn muốn chiếm hữu tôi. Còn ông, ông đã giết chết linh hồn của tôi trong năm năm qua."
Sau khi trận chiến kết thúc, khói súng quyện lẫn với hơi nước mưa tạo nên một khung cảnh u ám. Quân Triệt bước tới, cởi chiếc áo khoác măng tô đắt tiền bọc lấy cơ thể đang run rẩy vì lạnh và vì xúc động của cô. Hắn bế cô lên giữa đống đổ nát, phớt lờ những ánh mắt kinh hãi của đám đàn em.
Về đến biệt thự, hắn không đưa cô về phòng ngủ mà đưa thẳng vào bồn tắm nước nóng rải đầy cánh hoa hồng. Quân Triệt tháo bỏ lớp y phục đẫm nước mưa và máu của cả hai. Dưới làn nước ấm, hắn nhẹ nhàng dùng khăn lau đi vết bẩn trên mặt cô, nhưng động tác dần trở nên mạnh bạo hơn khi nhìn thấy vẻ kiên cường trong đôi mắt ấy.
Hắn ép cô vào thành bồn tắm bằng sứ lạnh lẽo, sự đối lập giữa nước nóng và hơi lạnh khiến Khả Vi khẽ rên rỉ. Nụ hôn của hắn lần này không còn sự trừng phạt, mà mang theo một loại khao khát cuồng nhiệt muốn hòa quyện làm một.
"Đêm nay, em đã làm rất tốt." Hắn thầm thì, bàn tay trượt xuống dưới mặt nước, khơi dậy những đợt sóng tình mãnh liệt. "Từ giờ trở đi, thế giới của em chỉ được phép xoay quanh tôi."
Khả Vi không còn phản kháng. Cô chủ động vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn sâu vào một nụ hôn nồng cháy. Nếu cả thế giới này đều là giả dối, cô thà đắm chìm trong sự chiếm hữu chân thực và tàn bạo của người đàn ông này.